Nhật Ký Tùy Quân Những Năm 70 - Chương 163
Cập nhật lúc: 2026-03-10 09:49:59
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Văn Gia Gia vỗ vỗ cô :
“Sau sẽ còn sướng hơn nữa.”
Phùng Ngọc viện nghiên cứu lâu lương khá cao, cùng với thăng tiến thâm niên thì lương chỉ ngày càng cao hơn thôi.
Trong văn phòng, hai đồng chí nam vẫn còn ở đó.
Kiều Hạ thấy Văn Gia Gia , tay còn ôm hộp cơm là đựng đồ, liền hỏi:
“Nhà ăn hai món thịt ?”
Cái miệng của ở chỗ Văn Gia Gia cuối cùng cũng còn gây nghẹn như nữa, nên đôi khi hai cũng chuyện vài câu.
Nói chuyện qua , thế là cũng trở nên thiết hơn.
Văn Gia Gia:
“Có đấy, nhanh lên.
Là món thịt khâu nhục đấy, thịt nhiều mà dưa muối cũng nhiều, còn ngon tuyệt nữa chứ!”
Kiều Hạ xong chút do dự, cầm lấy hộp cơm chạy biến, ngay cả bản thảo bàn cũng kịp nhét ngăn kéo.
Đến cả Lý Hải Quân cũng lôi hộp cơm khỏi cửa, điều giữ phong độ của , nên chậm hơn Kiều Hạ mấy bước.
Văn Gia Gia “phì ” một tiếng, Sa Nguyệt cũng nhịn , cúi đầu ha ha.
Thời gian buổi chiều trôi qua nhanh, Văn Gia Gia phân xưởng kiểm kê xong kho hàng thì cũng gần năm giờ .
lúc cô đang thu dọn đồ đạc chuẩn về nhà thì ở ngoài cửa văn phòng gọi:
“Gia Gia, tìm .”
Người gọi là bạn của Văn Gia Gia ở phân xưởng tên là Hác Thanh Dĩnh, cô gái cô chơi khá hợp, tháng Hác Thanh Dĩnh còn dẫn cô về nhà ăn một bữa cơm.
Bố cô là truyền nhân của một đầu bếp nổi tiếng, việc ở một khách sạn lớn chuyên tiếp đón khách quý trong thành phố, bản lĩnh đó chắc chắn là bậc nhất, những món ông chắc chắn thể coi là hạng nhất trong những món Văn Gia Gia từng ăn ở cả hai kiếp.
“Ai thế?”
Văn Gia Gia hỏi.
“Lưu Tư Hoa ở phân xưởng một, ồ đúng , cô cô của cô quen .”
Hác Thanh Dĩnh xong là Văn Gia Gia ngay là ai , là cháu gái của Chị Hồng mà!
Văn Gia Gia khi từng tìm cô .
Không cô quên , mà là và cô cũng , thậm chí còn gặp mặt bao giờ, việc gì tìm gì, trừ khi tình cờ gặp.
nhà máy d.ư.ợ.c phẩm quá lớn, phân xưởng một cách phân xưởng sáu của họ ít nhất mười lăm phút bộ, đến cả cổng xưởng hàng ngày cũng khác , gặp là chuyện quá đỗi bình thường.
Văn Gia Gia đeo ba lô khỏi cửa, lúc đến cửa ngoài của phân xưởng thấy một cô gái mặc đồng phục công nhân, ng-ực buông thõng hai b.í.m tóc dày cộp.
Trong đầu cô thoáng chốc nghĩ lệch lạc, chỉ thấy thời ai nấy đều một mái tóc dày rậm...
Kiếp nếu cô mà thấy hai b.í.m tóc chắc chắn sẽ thèm thuồng đến chảy nước miếng mất.
Lưu Tư Hoa bước tới mấy bước, đến mặt Văn Gia Gia, mỉm :
“Đồng chí Văn tên là Lưu Tư Hoa, Lưu Hồng là cô của .”
Là hậu bối của quen, Văn Gia Gia cũng mang theo vẻ gần gũi:
“Đồng chí Lưu chào cô, tìm việc gì ?”
Lưu Tư Hoa thấy cô đeo ba lô lưng , bèn thẳng vấn đề :
“Đồng chí Văn, cô thể giúp đưa túi đồ cho cô của ?”
Nói xong, cô đưa một cái túi vải cho Văn Gia Gia.
Văn Gia Gia nhận lấy:
“Không thành vấn đề.”
Việc nhỏ mà, cô sẵn lòng giúp đỡ.
Lưu Tư Hoa cũng phiền thêm, khi cảm ơn rối rít liền lập tức rời .
Trời vẫn còn sáng, mặt trời vẫn lặn.
Văn Gia Gia nhà để xe lấy xe, khỏi nhà máy d.ư.ợ.c phẩm đúng lúc bắt gặp học sinh tiểu học ở trường gần đó tan học, những đứa trẻ như những nụ hoa đang nở rộ , tâm trạng cũng vui vẻ thêm vài phần.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nhat-ky-tuy-quan-nhung-nam-70/chuong-163.html.]
Đến khu bộ đội , hôm nay về sớm hơn ngày mấy phút.
Cô về nhà ngay mà vòng qua khu nhà lầu gia đình, lên lầu đến nhà Chị Hồng.
Trong nhà Chị Hồng đang xảy tranh cãi, nhà đông con thì tranh cãi là điều thể tránh khỏi.
Văn Xuân và Văn Tuyên như hình với bóng mà trung bình mỗi tuần cũng cãi một đấy thôi.
Cô gõ cửa, gọi:
“Chị Hồng ơi.”
Bên trong vang lên tiếng trẻ con non nớt:
“Ai thế ạ?
Mẹ cháu nhà.”
“Không nhà ?”
Hàng xóm bên cạnh cũng :
“Hồng vườn hái rau , mới một lát thôi, Gia Gia em tìm cô việc gì ?”
Văn Gia Gia xách xách túi vải trong tay:
“Cháu gái Chị Hồng nhờ em mang đồ cho chị .”
“Cao Phi, giúp cháu lấy đồ , ban ngày ban mặt đóng cửa gì thế.”
Hàng xóm gọi vọng nhà Chị Hồng.
Cánh cửa mở “cạch” một tiếng, một cô bé trông lớn hơn Văn Xuân bao nhiêu .
Văn Gia Gia nhận cô bé, cô bé là con gái Chị Hồng tên là Cao Phi.
“Dì Văn ạ?”
Trên mặt Cao Phi vẻ rụt rè.
Văn Gia Gia với cô bé:
“Vẫn còn nhớ dì cơ , đây là chị họ cháu nhờ dì đưa cho cháu, cháu mang nhà , đừng động nhé, đợi cháu về đưa cho cháu.”
Trong túi vải dường như là một ít thu-ốc.
Cao Phi nhận lấy túi vải, gật đầu.
Văn Gia Gia chào một tiếng về, khi về đến nhà Văn Xuân và Văn Tuyên ở nhà , thể thấy trận đòn hôm qua hiệu quả.
“Hôm nay bẩn quần áo ạ.”
Văn Tuyên thấy Văn Gia Gia về hớn hở chạy đến mặt cô .
Văn Gia Gia trêu hai đứa:
“Thật ?
Lúc tắm dì sẽ kiểm tra đấy nhé.”
Văn Tuyên vội vàng :
“Vết bùn li ti thì tính ạ.”
Văn Gia Gia lập tức hiểu ngay, cúi đầu gấu quần con bé, quả nhiên những vết bùn li ti.
Đây là dẫm vũng nước chứ gì.
Ngụy Đới hôm nay về muộn, gần bảy giờ mà vẫn thấy về, Văn Gia Gia đợi nữa, gọi hai đứa nhỏ ăn cơm.
Không ngoài dự đoán, món thịt khâu nhục trở thành món khoái khẩu của hai đứa.
Thịt khâu nhục khi hấp hương vị đậm đà, mỡ thịt thấm đẫm những sợi dưa muối đen nhánh.
Văn Gia Gia thích dùng dưa muối trộn cơm, đó dầm nát miếng thịt, trộn đều mà ăn.
Văn Xuân và Văn Tuyên cũng học theo cách ăn , ăn đến mức miệng đầy dầu mỡ, lâu lắm mới ăn no căng bụng như .
“Đi dạo một vòng .”
Văn Gia Gia , “Đi dạo nửa tiếng hãy về tắm.”
Thịt khâu nhục vẫn còn thừa một phần ba, đợi khi đun xong nước tắm để trong nồi ủ ấm.
Ngụy Đới hôm nay để giấy nhắn, thì chắc chắn vẫn sẽ về nhà ăn cơm thôi.