Nhật Ký Tùy Quân Những Năm 70 - Chương 159

Cập nhật lúc: 2026-03-10 09:49:55
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Ông là tên tuổi đàng hoàng trong bài báo, khi thấy khoảnh khắc tên xuất hiện, Tổ trưởng Ngụy m-áu dồn lên não, mặt đỏ bừng như con tôm luộc, tai còn ù , lọt tai lời của bất kỳ ai nữa.”

 

Cho đến khi ai đó đẩy một cái mới tỉnh táo .

 

“Hì, chỉ là một cái tên thôi mà...”

 

Văn Gia Gia khách sáo vài câu, chỉ là lời còn dứt, Tổ trưởng Ngụy :

 

“Hả, chỉ là một cái tên thôi ?

 

, đó là tờ Nhật báo Công nhân đấy!

 

Công nhân nước hàng ngàn hàng vạn , mấy để tên tuổi đó .”

 

Tổ trưởng Ngụy xong phấn khích trở , giọng to đến mức thể khiến cửa kính bên cạnh rung lên.

 

Sa Nguyệt :

 

“Vậy Chú Ngụy chú cứ mua tờ báo về dán ở nhà , như bất kể ai đến nhà chú cũng sẽ chuyện .”

 

Thực chỉ đùa thôi, nhưng Tổ trưởng Ngụy thấy lời chí lý vô cùng!

 

“Phải đấy, đấy.”

 

Tổ trưởng Ngụy vội vàng chạy đến sạp báo xa cổng nhà máy d.ư.ợ.c phẩm để mua báo.

 

Công nhân thời đa đều thuần phác, ngay cả một tờ báo cũng lấy của xưởng.

 

Sau khi Tổ trưởng Ngụy rời , liên tục ít đến, sàn văn phòng dẫm cho ướt nhẹp, mãi đến khi Văn Gia Gia gọi , văn phòng mới khôi phục sự yên tĩnh.

 

Văn Gia Gia ?

 

Bị phó giám đốc quản lý sản xuất gọi , vị phó giám đốc họ Tào, tên là Tào Phương, coi là lãnh đạo cấp cao nhất của Văn Gia Gia ngoại trừ giám đốc xưởng.

 

Dĩ nhiên , nhiều lúc chính là lãnh đạo cấp cao nhất của tất cả các phân xưởng.

 

Bởi vì giám đốc xưởng quá nhiều việc bận, khi quyền lực giao xuống mà xảy chuyện lớn gì thì giám đốc xưởng cơ bản sẽ chú ý đến các phân xưởng.

 

Tào Phương đối xử với cô nhiệt tình, mời cô xuống, hỏi cô xem trong cuộc sống và công việc khó khăn gì ...

 

Văn Gia Gia thể khó khăn gì chứ?

 

Cô thành thật chẳng khó khăn gì cả.

 

Trong nhà ăn mặc, quan hệ vợ chồng cũng , đúng là khó khăn gì.

 

Ai ngờ Giám đốc Tào đầy vẻ cảm thán:

 

“Đồng chí quá, khó khăn đều tự gánh vác, chịu phiền đến nhà máy.

 

Chính vì những đồng chí như các cô, nhà máy chúng mới thể phát triển, mới thể lớn mạnh, mới thể liên tục tạo thành tích !”

 

“...”

 

Biết nhỉ, đúng là còn gì để .

 

Văn Gia Gia gượng hai tiếng.

 

Chả trách giám đốc, kỹ năng ngôn ngữ đúng là mạnh thật.

 

Vì là khác giới, Tào Phương cũng giữ cô lâu, khi chuyện vài câu liền đưa cho cô một khoản tiền thưởng để cô rời .

 

Tiền thưởng, Văn Gia Gia dĩ nhiên là nhận lấy.

 

Nhà máy d.ư.ợ.c phẩm tay hào phóng, tiền thưởng là tiền, mà là một tấm phiếu mua đài radio.

 

Chắc hẳn là Văn Gia Gia xe đạp nên mới cho phiếu mua đài radio.

 

Văn Gia Gia vô cùng hài lòng, cảm thấy sự mệt mỏi trong hai tháng qua của đặc biệt xứng đáng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nhat-ky-tuy-quan-nhung-nam-70/chuong-159.html.]

 

Một tấm phiếu mua đài radio, ít nhất cũng tốn 40 đồng mới đổi , hơn nữa đôi khi là tiền cũng mua nổi, mua mà chẳng chỗ nào bán.

 

Chiều tối, đúng năm giờ Văn Gia Gia tan đúng giờ.

 

Hôm nay cái miệng của cô mệt rã rời, đến xem náo nhiệt đông đành, ngay cả của bộ phận tuyên truyền cũng chạy đến tìm cô để “thỉnh giáo”.

 

Người cũng mỉa mai gì, đúng là thỉnh giáo thật, nhưng Văn Gia Gia chỉ chứ dạy mà, từ chối nửa ngày trời cũng từ chối , đành một tư duy lúc sáng tác.

 

Ai mà ngờ của bộ phận tuyên truyền của họ hết đợt đến đợt khác đến thỉnh giáo, đến ba đợt , mãi đến khi Văn Gia Gia thể chịu đựng thêm nữa, cứng rắn từ chối, bảo họ tự tìm những đến đó thì văn phòng mới yên tĩnh trở .

 

Văn Gia Gia cảm thấy sâu sắc với ba khác cùng phòng, thế là đến giờ, một giây cũng thêm, đeo ba lô chạy mất.

 

Trên đường chỉ dừng ở cửa hàng cung ứng một lát, mua hai cân đường trắng vội vàng tiếp, về thẳng nhà.

 

Trong nhà tĩnh lặng, Văn Xuân và Văn Tuyên vẫn về, Ngụy Đới cũng nhà.

 

Lúc mây tan mưa tạnh, thể thấy ráng chiều đỏ rực ở chân trời.

 

Văn Gia Gia mang quần áo phơi mái hiên giữa sân phơi cho thoáng.

 

Cơn mưa hôm nay lúc tạnh lúc rơi kéo dài đến hai ba giờ chiều, lẽ do gió thổi mưa tạt quần áo, quần áo lúc sờ vẫn còn ẩm, tiếp tục phơi mới .

 

Cô ngẩng đầu bầu trời, tối nay chắc là sẽ mưa nữa.

 

Phơi xong quần áo thì thổi cơm, lúc mới hối hận, nãy đáng lẽ nên mua thêm miếng thịt nữa.

 

Không thịt thì trứng , ai mà Chị Bao đến, tay còn xách theo đồ.

 

Chị Bao nhà :

 

“Chị thấy tiếng xe đạp là em về .”

 

“Chị Bao!”

 

Văn Gia Gia ngạc nhiên, , “Lúc nãy một đám trẻ con vây kín ở cửa nhà họ Hứa, em bấm chuông xe ba chúng nó mới chịu nhường đường.”

 

“Ôi, mấy đứa trẻ đó nghịch ngợm hết sức, hái hoa nhà thì cũng vặt rau nhà , đến tổ ong mà chúng cũng dám chọc nữa đấy.

 

Em , hồi đầu năm chúng nó chọc tổ ong đúng lúc Bạch Anh đang bế đứa cháu ngoại mới đầy tháng ngang qua, nếu Bạch Anh liều che chắn thì đứa bé đó suýt nữa đốt !

 

Ngược là mấy đứa nghịch như quỷ đó, sợ quá nhảy xuống nước, giữa mùa đông giá rét, thế là lăn ốm một lượt, hôm đó tất cả đều đưa bệnh viện.”

 

Chị Bao thấy sợ hãi, một phóng khoáng và rộng rãi như chị mà khi nhắc đến đám trẻ đó cũng lộ rõ vẻ thích mặt.

 

Văn Gia Gia:

 

“Tổ ong ạ?”

 

“Chứ còn gì nữa.”

 

Chị chỉ tưởng Văn Gia Gia sợ tổ ong nên giải thích, “Ngay cây long não to đùng kìa.

 

mà em đừng sợ, bên hậu cần đốt bỏ .

 

Nghe mấy đứa trẻ đó khi khỏi bệnh nhà đ-ánh cho một trận tơi bời, thế là cũng yên phận vài tháng, giờ chắc là quên mất cái đau hồi đó .”

 

Văn Gia Gia thấy tổ ong đốt bỏ thì chẳng còn hứng thú gì nữa.

 

Cô cũng chẳng ăn mật ong, mà là sáp ong.

 

Kem tuyết hoa (kem dưỡng da) thời thuộc loại bình thường, mà còn đắt, Văn Gia Gia thà tự tìm ít sáp ong về còn hơn.

 

Hơn nữa sáp ong còn thể son dưỡng, cô và hai chị em cứ hễ đến mùa đông là môi khô, năm ngoái ba dì cháu cứ cách dăm bữa nửa tháng cạy da môi, môi cũng cách dăm bữa nửa tháng nứt nẻ.

 

“Ồ đúng , cái cho em .”

 

Chị Bao đưa thứ trong tay cho cô, Văn Gia Gia lúc mới rõ, đây là một con sứa.

 

 

Loading...