Nhật Ký Tùy Quân Những Năm 70 - Chương 156

Cập nhật lúc: 2026-03-10 09:49:52
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Cô chân thành cảm ơn:

 

“Đồng chí Kiều cảm ơn nhé, nếu cho , còn chẳng chuyện .”

 

Kiều Hạ :

 

“Không gì, dù trong văn phòng , chỉ hai chúng đây bằng thực lực đàng hoàng.

 

Còn hai , mấy bài báo họ treo lên bảng tin của nhà máy cũng thấy đủ tư cách, cũng vô dụng.”

 

“...”

 

Cái miệng của Kiều Hạ đúng là một công cụ đắc lực để đắc tội khác, hèn gì ở phân xưởng nhân duyên của còn kém hơn cả Lý Hải Quân.

 

Buổi chiều tối.

 

Mặt trời lặn núi, ít trong xưởng tụ tập ở quảng trường lớn, chuẩn xem phim.

 

Văn Gia Gia ngang qua, dừng liếc một cái rời , đông như nêm cối, cảnh tượng thể là vạn đổ đường.

 

Chả trách Sa Nguyệt thà buổi tối ở nhà đẻ cũng xưởng xem phim.

 

Đi ngang qua tiệm cơm quốc doanh, Văn Gia Gia mua một phần thịt bò kho tàu mang về nhà.

 

Sau khi cô quen với đầu bếp và nhân viên phục vụ ở tiệm cơm quốc doanh, cô thường xuyên mua những món đồ dễ bán hết sạch từ chỗ họ.

 

Về đến nhà, Văn Xuân và Văn Tuyên về .

 

Ngụy Đới cũng ở trong nhà, tóc của Văn Xuân và Văn Tuyên đang ở trạng thái ẩm ướt một nửa, là chắc hẳn gội đầu cho hai đứa nhỏ.

 

Văn Gia Gia ghé sát ngửi, quả nhiên mùi thơm của xà phòng.

 

“Hôm nay về cũng sớm nhỉ.”

 

Văn Gia Gia đặt ba lô và hộp cơm xuống hỏi, “Gội đầu cho chúng nó lúc nào thế?”

 

Ngụy Đới:

 

“Vừa về lâu, lúc gội đầu cho chúng nó mặt trời vẫn còn treo nửa vòng.”

 

Văn Gia Gia bảo hai đứa nhỏ ở trong sân:

 

“Đừng chạy trong, ngoài gió, gió thổi tóc mới nhanh khô.”

 

Lại hỏi Ngụy Đới:

 

“Về xong chắc mệt lử nhỉ.”

 

Ngụy Đới :

 

“Hoàn mất sạch cái vẻ nhảy nhót tung tăng ngày thường , suýt nữa thì ngủ ghế sofa luôn.”

 

Văn Gia Gia:

 

“Không thương chứ?”

 

“Không, mặc áo dài tay thì thương .

 

Chỉ là muỗi đốt cho mấy phát, cổ Xuân Nhi là nốt sưng thôi.”

 

Văn Gia Gia xót xa, “Thế thì lát nữa dùng nước lá ngải cứu tắm cho hai chị em nó .”

 

Buổi tối món chính là thịt bò kho tàu.

 

Một đĩa rau xanh, hơn một cân thịt bò kho tàu, cộng thêm một bát canh đậu phụ, hai đứa nhỏ ăn còn ngon lành hơn cả lúc mời khách dọn nhà.

 

Cái điệu bộ đó cứ như thể hai ba ngày ăn cơm .

 

“Có thể đói đến mức ?”

 

Văn Gia Gia b.úi tóc cho Văn Xuân lên, tóc con bé dài, cứ dính miệng.

 

Văn Xuân gật đầu lia lịa, trong miệng vẫn còn đang nhai.

 

Đợi nhai xong mới vỗ vỗ bụng :

 

“Con đói đến mức bụng kêu ộp ộp luôn , kêu còn to hơn cả tiếng ếch nữa.”

 

Văn Gia Gia:

 

“Thế thì quá.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nhat-ky-tuy-quan-nhung-nam-70/chuong-156.html.]

Đói đến mức kén ăn nữa , xem cứ việc nhiều mới .”

 

Thời gian hai đứa nhỏ thích ăn rau lá xanh, chỉ gắp bát chúng nó, chúng nó mới ăn, mà còn ăn một cách “miễn cưỡng”.

 

Bây giờ thì, rau xanh ăn hết miếng đến miếng khác, ngay cả nước rau cũng tha.

 

Ăn cơm xong, Văn Gia Gia phòng tạp vụ lấy lá ngải cứu.

 

Năm đó th-ảo d-ược tích trữ trong nhà mang theo mấy loại, th-ảo d-ược trong phòng tạp vụ hiện giờ đa là Văn Gia Gia hái ở vùng núi lân cận mỗi cuối tuần.

 

Thời th-ảo d-ược thể thấy ở khắp nơi nhiều như lông bò, hái một ít dân làng cũng gì.

 

thì ngay cả khi hái, để đó gió thu thổi qua, gió lạnh tràn về, chỗ nào héo thì cũng vẫn héo thôi, chi bằng để cho nhà của bộ đội hái.

 

Văn Gia Gia tích trữ nhiều loại th-ảo d-ược thường gặp, còn đặc biệt bảo Ngụy Đới đóng cho cô một cái tủ thu-ốc nhỏ.

 

Tủ thu-ốc tổng cộng 36 ngăn, hiện giờ 12 ngăn đưa sử dụng.

 

Văn Gia Gia kéo ngăn thứ hai của hàng thứ ba , lấy lá ngải cứu phơi khô từ bên trong.

 

Cô bốc một nắm , cho nồi đun.

 

Đợi nước chuyển màu thì đổ thùng gỗ, đó pha thêm nước lạnh, nhiệt độ nước thích hợp mới lột sạch đồ hai đứa nhỏ cho thùng gỗ.

 

“Nước mùi hôi hôi.”

 

Văn Tuyên vỗ vỗ mặt nước .

 

Văn Xuân bảo:

 

“Rõ ràng là thơm.”

 

Văn Gia Gia cũng thấy thơm, cô thích mùi của lá ngải cứu.

 

Hai đứa nhỏ đúng là bẩn đến mức hình thù gì, Văn Gia Gia kỳ mạnh hai cái là một dải ghét đen thui kỳ , giống như mấy con sâu đen .

 

“Xem hai đứa bẩn .”

 

Văn Gia Gia đặc biệt đưa vệt ghét cho chúng nó xem, lúc cửa phòng tắm đang mở toang, trời bên ngoài vẫn tối hẳn.

 

Văn Xuân hì hì :

 

“Cô giáo còn khen chúng con nữa, chúng con ngày nào cũng thơm tho, mới bẩn .”

 

Văn Tuyên cũng :

 

“Cô giáo còn thích bế con, cũng con thơm.”

 

Văn Gia Gia nhéo nhéo má hai đứa:

 

“Đó là công lao của ai, là của dì nhỏ của các con đấy.

 

Ngày nào cũng giục các con tắm mà tắm, tắm cô giáo mới chịu bế, nếu thì hôi rình, ai mà thèm bế chứ.”

 

Thực trong khu bộ đội cũng chẳng đứa trẻ nào bẩn cả, vì trong khu gia đình nhà tắm công cộng.

 

Nhà tắm ở , chính là ở ngay bên cạnh khu nhà lầu gia đình.

 

Văn Gia Gia từng xem qua, một chỗ rộng hơn hai trăm mét vuông, ngăn thành hai phòng nam nữ.

 

Bên trong là sàn xi măng, tường các vòi hoa sen san sát , công tắc mở nước phun , ngoại trừ việc nhiệt độ nước là cố định, thể điều chỉnh thì cơ bản khuyết điểm gì.

 

Các bậc phụ đa là lột quần áo của con , để con trong đó tắm.

 

Vừa tắm thể chơi đùa, tắm sạch là cái chắc, nhưng nước dội qua thì bẩn mà bẩn.

 

Còn Văn Xuân và Văn Tuyên, vì ở xa quá nên Văn Gia Gia bao giờ đưa chúng nó , khi trời nóng, hầu như ngày nào cũng dùng xà phòng kỳ rửa kỹ càng, nếu sợ tắm nhiều quá hỏng da thì mùa đông cô cũng bắt hai đứa nhỏ tắm rửa.

 

Cứ như , chẳng là thơm tho .

 

“Được , dậy !”

 

Văn Gia Gia sờ sờ tay của hai đứa, kỹ , một mùa hè trôi qua, tông màu da ở cánh tay phân tầng , thể thấy mùa hè năm nay nắng gắt đến mức nào.

 

Hai đứa nhỏ lau khô, quấn tống phòng, chúng nó tự mặc quần áo.

 

Văn Gia Gia cũng dùng nước lá ngải cứu tắm một cái, tắm xong xách thùng thì ngoài cửa vang lên tiếng gõ cửa.

 

“Gia Gia nhà ?”

 

gọi.

 

 

Loading...