Nhật Ký Tùy Quân Những Năm 70 - Chương 154

Cập nhật lúc: 2026-03-10 09:49:50
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Ngụy Đới khỏi trầm tư, lời dường như cũng khá đúng.”

 

việc đồng áng vẫn học cách chứ."

 

Ngụy Đới .

 

Văn Gia Gia ngoài mặt phản bác, nhưng trong lòng nghĩ, xã hội phát triển nhanh đến mức nào .

 

Còn việc đồng áng?

 

Đến lúc đó ruộng cho còn là một chuyện khác đấy.

 

Văn Gia Gia khỏi nhớ đến “chiến tích" oanh liệt của nhà bà nội cô——Hàng năm tháng chín vàng khi mùa thu hoạch lúa đến, họ chia ruộng thành nhiều mảnh nhỏ, đó cho các trường học trong thành phố thuê .

 

Trường học thuê để gì?

 

Để cho học sinh trải nghiệm gặt lúa.

 

Gặt xong, mỗi chia một túi lúa nhỏ là xong.

 

Mà nhà bà nội cô những tốn sức vẫn lúa mang về, mà còn thu thêm một khoản tiền thuê nhỏ.

 

Văn Gia Gia lúc đó mà ngây cả , hóa kinh doanh còn thể theo cách .

 

Chương 48 Nhận bất ngờ

 

Nhà máy d.ư.ợ.c phẩm dạo náo nhiệt hết mức, vì ư?

 

Tháng 10 , nhà máy d.ư.ợ.c phẩm đang hân hoan chào mừng Quốc khánh.

 

Nhà máy d.ư.ợ.c phẩm thậm chí còn đặc biệt mở cửa hội trường lớn, mời thể công nhân viên trong nhà máy xem chương trình văn nghệ, buổi tối còn thể xem phim.

 

Sáng nay Văn Gia Gia mới đến văn phòng, Sa Nguyệt kéo cô :

 

“Gia Gia đúng là tiếc quá mất, tối qua xem, tối qua nhà máy chiếu phim mới đấy."

 

“Phim gì thế?"

 

Cô tò mò hỏi.

 

“Phim 'Ngày Nắng Rực Rỡ', là năm nay mới rạp đấy, rạp chiếu phim còn !"

 

Sa Nguyệt cảm thán:

 

“Tối qua tớ mơ cũng mơ thấy bộ phim đấy."

 

Văn Gia Gia tháo ba lô từ lưng xuống, nhét hộc tủ bàn việc:

 

“Thế tối qua ngủ ở nhà đẻ ?"

 

Sa Nguyệt gật đầu:

 

“Tối nay còn phim nữa, còn là phim l.ồ.ng tiếng hiếm hoi nữa cơ, xem ."

 

Vừa thấy là phim l.ồ.ng tiếng, Văn Gia Gia chút tò mò .

 

Phim l.ồ.ng tiếng chính là phim nước ngoài, phim nhập khẩu.

 

Vào thời đại , trong nước khó xem phim l.ồ.ng tiếng, những phim nhập về đa đều là phim của các quốc gia quan hệ hữu nghị.

 

Sa Nguyệt :

 

“Phim 'Thà Ch-ết Chứ Không Chịu Khuất Phục' qua ?

 

Phim lắm, hai ba năm rạp , tiếc là rạp chiếu phim chỗ mãi vẫn chiếu."

 

Văn Gia Gia lắc đầu:

 

“Chưa từng qua."

 

Ngay cả trong ký ức của nguyên chủ cũng .

 

“Là phim của Albania đấy, tối nay xem ?"

 

Sa Nguyệt hỏi:

 

“Đến lúc đó cứ tìm đại nào đó ở nhờ ký túc xá, đều là cùng nhà máy cả, ở một tối cũng chẳng chuyện gì ."

 

Văn Gia Gia chút động lòng, nhưng cuối cùng vẫn từ chối:

 

“Thôi , hôm nay hai đứa trẻ nhà tớ đều tham gia tiết học lao động , thời tiết nóng thế , về nhà xem chúng say nắng ."

 

Thực ở ký túc xá.

 

Giường ký túc xá quá nhỏ, còn ngủ hai , Văn Gia Gia căn bản là ngủ quen.

 

Hơn nữa, tối cô còn tắm rửa nữa.

 

Sa Nguyệt thở dài:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nhat-ky-tuy-quan-nhung-nam-70/chuong-154.html.]

 

“Có trẻ con cũng phiền phức thật đấy."

 

Văn Gia Gia gật đầu, chẳng thế .

 

Hai đang chuyện thì Kiều Hạ bước , gõ gõ bàn việc của Văn Gia Gia, thần sắc phức tạp :

 

“Đồng chí Văn, Chủ nhiệm Tiết gọi cô."

 

Văn Gia Gia ngạc nhiên:

 

“Vâng ạ."

 

Cô cũng hỏi nhiều, vội vàng đến văn phòng của Chủ nhiệm Tiết.

 

“Chủ nhiệm."

 

Văn Gia Gia bước cửa.

 

Trên mặt Chủ nhiệm Tiết mang theo nụ kín đáo, chỉ chiếc ghế bên cạnh :

 

“Ngồi ."

 

Sau đó bà còn rót cho cô một chén .

 

Phải là Văn Gia Gia chút hoảng hốt.

 

Bởi vì ở chỗ cô, Chủ nhiệm Tiết luôn là hình ảnh một đàn bà thép nghiêm nghị bao giờ .

 

Văn phòng càng là khu vực thống trị tuyệt đối của bà, một tháng cũng chẳng thấy lấy một .

 

Hôm nay đột nhiên hành động , trong lòng Văn Gia Gia nảy là mừng rỡ, mà là kinh hãi.

 

Không chuyện gì siêu khó khăn bắt cô đấy chứ?

 

Tuy nhiên sự thực thực sự ngoài dự đoán của cô, chỉ thấy Chủ nhiệm Tiết lấy một chiếc phong bì, đẩy về phía cô:

 

“Cô xem , đây là thư mới gửi tới hôm nay đấy."

 

Vẻ mặt Văn Gia Gia hiện rõ nét khó hiểu, cầm phong bì lên xem, địa chỉ gửi phong bì “Số 61 Giáp đường An Đức, Thủ đô".

 

Nhìn đến đây cô vẫn hiểu, nhưng mãi đến khi thấy gửi là báo Công Nhân thì cô mới sững .

 

Sau đó, nghĩ đến điều gì, sững sờ một thoáng vui mừng hớn hở:

 

“Là bài bản thảo em gửi tháng đăng ạ?"

 

Giọng của Chủ nhiệm Tiết mang theo tiếng :

 

bóc, tự cô bóc xem ."

 

gửi thư đến thì chắc chắn là đăng .

 

Văn Gia Gia rõ ràng cũng nghĩ như , hề che giấu nụ khuôn mặt , bóc phong bì , đó mở tờ thư .

 

Quả nhiên!

 

Bài bản thảo của cô đăng , ở tòa soạn báo còn khen ngợi đề tài và nội dung của cô một phen, hiếm thể rõ ràng rành mạch về quá trình phát triển của d.ư.ợ.c phẩm như , còn kết hợp với sự phát triển của xã hội.

 

Văn Gia Gia vui mừng :

 

“Chủ nhiệm, thực sự đăng ạ, còn là đăng báo ngày mùng 3 nữa cơ."

 

Chủ nhiệm Tiết vỗ tay một cái:

 

“Thế thì chính là ngày mai !"

 

Đôi mắt bà chứa chan nụ , tiếp:

 

“Đây là đầu tiên trong nhà máy bài đăng báo Công Nhân đấy, mấy tay lách tiếng ở ban tuyên giáo , đỉnh nhất cũng chỉ đăng báo tỉnh thôi."

 

Ban tuyên giáo mấy năm nay vênh váo lắm, loại thực như Chủ nhiệm Tiết coi trọng đám chỉ nịnh hót ca tụng đó.

 

Cộng thêm việc bà và lãnh đạo bên đó chút mâu thuẫn nên càng thích đám đó.

 

Nay một nhân viên mới ở phân xưởng tay đăng báo “Công Nhân", nổi bật đám chẳng khác gì lũ phế vật, nhất thời bà tươi rạng rỡ, khóe miệng thể khép .

 

Vừa thấy sợ hãi thôi:

 

“Cũng may lúc đó cô lời , kiên trì gửi cho báo Công Nhân."

 

Lúc đó bà định bụng bảo cô gửi cho báo tỉnh , như dễ đăng hơn, cũng kịp đón Quốc khánh.

 

Hiềm nỗi Văn Gia Gia quyết định gửi cho báo Công Nhân , tính toán là nếu báo Công Nhân đăng thì mới gửi cho báo tỉnh.

 

Nay bài tuy xuất hiện báo đúng ngày Quốc khánh, nhưng xuất hiện ngày mùng 3 cũng là .

 

Văn Gia Gia xong thư, nhét phong bì :

 

“Tất cả là nhờ sự chỉ dẫn của Chủ nhiệm đấy ạ, nếu em cũng dám gửi ."

 

Loading...