Nhật Ký Tùy Quân Những Năm 70 - Chương 153

Cập nhật lúc: 2026-03-10 09:49:49
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Văn Gia Gia rửa sạch hoa quế, phơi lên cái mẹt.”

 

Còn Ngụy Đới cũng buông công việc tay xuống, quét mùn cưa trong phòng khách cái hót r-ác, đổ chậu sắt bên cạnh bếp lò.

 

“Đi tắm chứ?"

 

Ngụy Đới xong việc tựa khung cửa, hỏi Văn Gia Gia.

 

Văn Gia Gia gì, lau khô nước tay, lúc ngang qua đầy hương hoa quế, Ngụy Đới ghé sát lưng cô ôm c.h.ặ.t lấy cô.

 

“Này , cổng sân còn đóng ."

 

Ngụy Đới đầu , đóng cổng sân.

 

tranh thủ lúc đóng cổng, Văn Gia Gia xách nước phòng tắm tắm .

 

Khi thời tiết ngày càng nóng nực, cô thường đợi đến sát giờ ngủ mới tắm.

 

Tắm xong gió đêm thổi qua, mát rượi, thoải mái cực kỳ.

 

Đèn pin gắn tường phòng tắm, Văn Gia Gia giơ tay lên sức ngửi ngửi, thực sự mùi hoa quế ?

 

Không , ong mật đốt thì .

 

Bị ong mật đốt là nỗi ám ảnh của cô đấy, lúc nhỏ về nhà bà nội ở quê chơi từng ong mật đốt, má sưng vù như cái màn thầu đỏ, còn lấy cà tím sức chà lên.

 

Phải là, dùng cà tím chà lên vết thương tuy là một phương thu-ốc dân gian nhưng khá hiệu quả.

 

Nghĩ đến chuyện cũ, Văn Gia Gia cũng chậm tốc độ tắm rửa.

 

Tắm xong mở cửa, vặn một cơn gió thổi tới, sảng khoái mát mẻ, cô nhắm mắt đó tận hưởng.

 

Ngụy Đới cởi áo ngoài , xách thùng gỗ tay cô , múc nước xách tới.

 

Thân hình của đàn ông thực sự là xuất sắc, mỗi tối lúc ngủ Văn Gia Gia đều sẽ vô thức thò tay trong áo .

 

Lúc một tay xách một thùng gỗ đầy nước, cơ bắp hai bên cánh tay cuồn cuộn đầy sức mạnh, cảnh tượng thực khiến đỏ mặt.

 

Ngụy Đới:

 

“Nhìn gì thế?"

 

Gương mặt đỏ bừng, đôi mắt mọng nước.

 

Văn Gia Gia:

 

“Hóng gió đấy."

 

Ngụy Đới đẩy cô:

 

“Mau nhà , coi chừng cảm lạnh."

 

Người phụ nữ kể từ khi bồi bổ c-ơ th-ể lên, dừng uống thu-ốc bắc là bắt đầu quậy phá .

 

Sáng nay chuyện mang theo chút giọng mũi, rõ ràng là lạnh, thế mà còn dám hóng gió.

 

Văn Gia Gia cố tình đưa cánh tay lên sát mặt Ngụy Đới:

 

“Ngửi xem, còn mùi ."

 

Ngụy Đới:

 

“Có mùi mùi, mau thôi."

 

Văn Gia Gia:

 

“Anh lấy lệ với em đấy ?"

 

Ngụy Đới nghiêm túc ngửi ngửi:

 

“Hết mùi ."

 

Văn Gia Gia lúc mới hài lòng.

 

Ngày hôm .

 

Văn Xuân và Văn Huyên hôm nay tham gia tiết học lao động ngoài đồng , hai đứa lắm.

 

Trẻ con xuất từ nông thôn mấy tò mò về đồng ruộng, tuy chúng còn nhỏ nhưng quá hiểu công việc đồng áng lúc vất vả đến nhường nào.

 

Văn Xuân cần , ký ức con bé vẫn còn, hình ảnh dì đợt thu hoạch mùa thu trở về nhà con bé vẫn còn ấn tượng sâu sắc.

 

——Nằm giường bất động, màu môi trắng bệch, Văn Xuân suýt chút nữa tưởng dì ch-ết , con bé sợ hết hồn, nước mắt chảy ròng ròng.

 

Thậm chí ngay cả chuyện của bố lúc thu hoạch mùa thu con bé cũng nhớ đôi chút.

 

Bố thở ngắn thở dài về sự gian khổ của mùa thu hoạch, lên kế hoạch khi thu hoạch xong sẽ đổi một tấm phiếu thịt, cắt nửa cân thịt về tẩm bổ cho cả nhà.

 

Văn Huyên thì , chỉ nhớ cái dáng vẻ “nửa sống nửa ch-ết" của dì lúc thu hoạch mùa thu thôi.

 

Ồ, còn những bông lúa đ-âm , những con chim nhỏ khó đuổi, cái nắng ch.ói chang xây xẩm mặt mày...

 

Văn Huyên sợ hãi vỗ vỗ l.ồ.ng ng-ực nhỏ:

 

“Dì ơi, hôm nay chúng cháu thể xin nghỉ ạ?"

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nhat-ky-tuy-quan-nhung-nam-70/chuong-153.html.]

Văn Gia Gia thực cũng để hai đứa trẻ , nắng gắt thế , phơi cả ngày nhỡ say nắng thì .

 

Đang do dự thì Ngụy Đới :

 

“Đừng nghĩ đến chuyện xin nghỉ, tiết học lao động thể xin nghỉ chứ."

 

“Phỉ Phỉ lúc nào chẳng !"

 

Văn Huyên phục:

 

“Lần , cả nữa bạn đều , ở nhà ăn kẹo đấy thôi."

 

Ngụy Đới:

 

“Phỉ Phỉ là vì sức khỏe , cháu với chị cháu còn khỏe hơn cả bê con nữa, một đứa thể đ-ánh hai bạn Phỉ Phỉ đấy."

 

Đầu óc Văn Huyên lúc hoạt động nhanh, :

 

“Cháu thể đột nhiên thấy khỏe, ví dụ như đau bụng chẳng hạn."

 

Lần Văn Gia Gia cũng đồng ý, dạy bảo con bé:

 

“Không , thể giở trò lừa dối chứ.

 

Lát nữa dì sẽ chuẩn nước cho hai đứa, đều nhặt bông lúa cho dì."

 

Văn Huyên rưng rưng nước mắt, xị mặt xuống:

 

“Nước đủ, cháu nước mật hoa."

 

Văn Gia Gia cạn lời.

 

Trẻ con đứa nào cũng tinh quái cả, hai lớn đều lên tiếng trốn nữa là bắt đầu điều kiện.

 

Nước mật hoa chính là mứt hoa pha với nước, Văn Gia Gia gật đầu:

 

“Được, chuẩn cho hai đứa một bình."

 

“Còn cả bánh bướm nữa."

 

Con bé tiếp tục .

 

Văn Gia Gia:

 

“Được, mỗi đứa một miếng bánh bướm."

 

Cái quá đáng, lao động mà, dễ mệt cũng dễ đói.

 

“Cháu còn ..."

 

Văn Gia Gia cảm xúc:

 

“Hửm?"

 

Văn Huyên nản lòng, vai xị xuống:

 

“Dạ thôi dì ơi chỉ thôi, những cái khác cháu đòi nữa."

 

Đòi nữa là bánh bướm với nước mật hoa cũng bay màu luôn.

 

Ăn sáng xong, Văn Gia Gia giúp chuẩn nước và thức ăn.

 

Ngoài còn lấy hai cái mũ nhỏ đội lên đầu cho chúng.

 

Mũ mua ở cửa hàng bách hóa, kiểu dáng dành cho trẻ em màu xanh lục, Văn Gia Gia thấy chất lượng khá nên bỏ hơn một tệ mua về.

 

Đội mũ xong, Văn Gia Gia còn bắt chúng áo dài tay.

 

Văn Xuân ngượng ngùng:

 

“Nóng lắm."

 

Văn Gia Gia:

 

“Nóng cũng mặc, nếu cánh tay sẽ cào xước đấy."

 

Chúng gặt lúa nên chỉ thể nhặt bông lúa.

 

Nhặt bông lúa cũng cần chạy tới chạy lui đồng ruộng, đặc biệt dễ lá lúa, bông lúa trầy xước.

 

Văn Gia Gia khi chỉnh đốn xong cho hai đứa trẻ, vỗ vỗ m-ông chúng :

 

“Được ."

 

Hai đứa trẻ lưu luyến rời, nhưng cuối cùng vẫn xách bình nước, đeo ba lô nhỏ rời .

 

Ngụy Đới mắng cô:

 

“Em chiều chuộng trẻ con quá , trẻ con vẫn chịu khổ mới ."

 

Văn Gia Gia :

 

“Đời sống cả đời cũng chỉ mấy chục năm thôi, cứ canh cánh chuyện chịu khổ là cái kiểu gì chứ.

 

Muốn chịu khổ, cơ hội còn đầy đấy."

 

 

Loading...