Nhật Ký Tùy Quân Những Năm 70 - Chương 15

Cập nhật lúc: 2026-03-10 09:38:50
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Văn Gia Gia kéo theo đống sắt vụn nặng gần 10 cân rời , cô mua bộ đều là những đồ bằng sắt gỉ sét đến mức gần như thể cải tạo thành sắt tái sinh, cho nên đồng chí ở trạm thu mua phế liệu vui vẻ cho cô một cái giá thấp, cô chỉ dùng đầy một tệ mua những thứ .”

 

Suốt chặng đường nghỉ, Văn Gia Gia mệt đến mồ hôi đầm đìa.

 

Mồ hôi trán chảy ròng ròng như nước vách núi vườn rau, giọt rơi xuống đất giọt tới, khiến tóc tai cứ như mới gội xong.

 

Trước khi mệt đến mức ngã quỵ thì cuối cùng cũng về đến nhà, tiên cô vật nửa tiếng đồng hồ, để dịu cái cổ họng đang thở hồng hộc như cái ống bễ rách.

 

Trời về chiều, Văn Xuân và Văn Tuyên sẽ cùng các chị lớn ở trường tiểu học công xã trở về, cần cô đón.

 

Văn Gia Gia đợi đến khi đều tan , liền mang theo giấy chứng nhận chuyển hộ khẩu tìm bí thư chi bộ thôn.

 

Bí thư chi bộ cô chặn đường, dẫn cô đến đại đội.

 

Đây là đầu cô đến đại đội, đúng là đèn điện, còn loa phát thanh.

 

thôn của bọn họ thường xuyên phát loa, vì đại đội Phù Dương ở gần công xã, thể ké loa từ phía công xã.

 

Giống như bây giờ, loa công xã đang phát bài “Ra khơi dựa chèo lái” bên bọn họ cũng thể thấy.

 

Bí thư chi bộ nhận lấy giấy chứng nhận, ký tên :

 

“Lát nữa chú sẽ lên công xã giúp cháu xong việc , ngày mai cháu thể luôn.”

 

Văn Gia Gia:

 

...

 

Cũng cần vội vàng như thế.

 

Bí thư thực cho cô, dù sớm lấy một ngày điểm công là thêm một cân lương thực, nhà họ Văn đang cần lương thực nhất.

 

Văn Gia Gia mỉm rời , khi về đến nhà vai sụp xuống, chỉ cảm thấy ngày mai sẽ còn thê t.h.ả.m hơn hôm nay.

 

Mùa hè, tiếng ve kêu râm ran, trong gió đều mang theo nóng.

 

Cũng may là cơm cả ngày nấu sẵn, nếu tối nay cô còn hâm cơm.

 

nhóm lửa vẫn là cần thiết, cô mua xà phòng thơm, nóng lòng tắm rửa lắm !

 

Toàn dính dấp khó chịu, tắm thì buổi tối ngủ .

 

Không chỉ , còn hầm canh.

 

canh xương lợn cô dự định ăn tối nay, chuẩn khi ngủ tối nay sẽ hầm, sáng mai ăn.

 

ngày mai cũng , cần một chút dầu mỡ để tăng cường thể lực.

 

Văn Gia Gia việc hiệu quả, cô xách hai thùng nước ấm chuồng lợn vườn...

 

Ờ, đúng , trong chuồng lợn.

 

Chuồng lợn, là nơi duy nhất trong ngôi nhà sàn nhà láng xi măng.

 

Văn Gia Gia thực sự an lòng, an lòng đến mức tức .

 

thì đ-ánh ch-ết cô, cô cũng ngờ tới ngày tắm trong chuồng lợn.

 

Cũng may là chuồng lợn sạch sẽ, lẽ là do nhà họ Văn vì yêu thích mảnh sàn xi măng duy nhất trong nhà, trong chuồng lợn một chút chất thải chăn nuôi nào còn sót .

 

Quan trọng là vị trí chuồng lợn kín đáo, Văn Gia Gia chỉ cần dùng một tấm rèm rơm che cửa chuồng lợn là cảm giác an tràn đầy, còn gió, dù mùa đông cũng thể tắm .

 

Tiếng nước ào ào truyền từ trong chuồng lợn, ba phút Văn Gia Gia sảng khoái vén rèm bước từ trong chuồng lợn, cả dường như đến lúc mới sống .

 

“Thoải mái!”

 

Cô phát một tiếng thở dài thỏa mãn.

 

Chuồng lợn , đúng là một nơi .

 

Văn Gia Gia tắm xong vài phút, hai chị em cũng về đến nhà.

 

Cô cẩn thận quan sát trạng thái của hai đứa nhỏ, phát hiện so với mấy ngày thì tinh thần khá hơn nhiều liền yên tâm.

 

Cô dùng đũa gõ gõ bát cơm:

 

“Ăn cơm thôi, ăn xong dì tắm cho hai đứa.”

 

Văn Tuyên mút ngón tay khó hiểu hỏi:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nhat-ky-tuy-quan-nhung-nam-70/chuong-15.html.]

 

“Dì nhỏ, hôm qua chẳng tắm ?”

 

Dì nhỏ còn kỳ cho con bé một con “cá đen”, con bé nhớ rõ.

 

Hôm nay cô giáo còn khen cổ con bé còn “cá đen” nữa, là một đứa trẻ ngoan giữ sạch sẽ, Mỹ Hoa thì vẫn .

 

Văn Gia Gia “chậc” một tiếng, kéo ngón tay con bé khỏi miệng :

 

“Không mút ngón tay nữa, cẩn thận trong bụng mọc giun đấy.”

 

“Giun ạ?”

 

Văn Gia Gia dọa con bé:

 

, chính là mọc những con giun giống như con giun đất , đường cháu ăn đều sẽ nó ăn hết!”

 

Văn Tuyên sợ sắp ch-ết khiếp, sờ cái bụng nhỏ của nhíu mày, thể tin nổi :

 

“Con giun xa quá .”

 

Ngay cả đường con bé giấu trong bụng cũng ăn mất.

 

Văn Gia Gia buồn , nhưng cố nhịn, :

 

“Hôm nay dì mua bánh xà phòng thơm, tắm xong thơm lắm, thật sự tắm ?”

 

Văn Xuân, Văn Tuyên háo hức giơ tay:

 

“Tắm ạ!”

 

Hai chị em đồng thanh, bọn nhỏ thích nhất là thơm.

 

Bữa tối hôm nay vẫn đơn giản, cháo khoai lang ăn kèm rau muối r-ượu.

 

Rau muối r-ượu là rau gì?

 

Là loại rau muối bằng bã r-ượu đỏ, dân địa phương năm nào mùa đông cũng muối vài hũ rau r-ượu để dành sang năm ăn.

 

Nói chung, lượng đủ để ăn trong một năm.

 

Văn Gia Gia nếm thử vài miếng cũng thấy khá ngon, khả năng thực hành cực mạnh, cô còn đặc biệt thêm ớt băm và hành tây băm xào, hương vị càng tăng thêm một tầng.

 

Quan trọng nhất là rau r-ượu khi xào xong để lâu, trời nóng thế cũng thể để hai ba ngày, cô thích nhất là loại món ăn thể giúp cô tiết kiệm công sức thế .

 

Ăn cơm xong, hai đứa trẻ sẽ giúp lau bàn.

 

Tuy rằng lau tệ, mặt bàn là vệt nước, nhưng Văn Gia Gia ngăn cản, ngược còn dành cho bọn nhỏ một tràng khích lệ.

 

Không còn cách nào khác, cô cần hai đứa trẻ sớm mở khóa kỹ năng việc nhà , nếu cô sẽ cảm thấy những ngày tối tăm ánh sáng, cả cũng sẽ chán đời.

 

Văn Xuân và Văn Tuyên quả nhiên thích xà phòng thơm.

 

Hôm nay bọn nhỏ vẫn tắm trong thùng gỗ, khi Văn Gia Gia lấy xà phòng thơm xoa lên bọn nhỏ, tạo bọt bong bóng, hai cô bé đều ngây , mắt trợn tròn xoe.

 

“Dì nhỏ, thơm quá!”

 

Văn Xuân mặt đỏ bừng, hưng hứng phấn phấn xoa bọt, “Còn thơm hơn cả đường!”

 

Mặc dù Văn Gia Gia hiểu đường và thơm thì liên quan gì đến , nhưng cô vẫn đặc biệt nghiêm túc dặn dò:

 

“Xà phòng thơm là thể ăn , bong bóng cũng thể ăn , nước xà phòng càng thể ăn !”

 

Văn Tuyên chột hạ bàn tay sắp cho miệng xuống:

 

“Thật sự ăn ạ?”

 

Chỉ l-iếm l-iếm nếm nếm xem vị gì cũng ?

 

“Thật đấy!

 

Ăn xong là đau bụng đấy, đau bụng là ăn đường ăn thịt .”

 

Hai đứa trẻ lập tức ỉu xìu.

 

Thịt vị thế nào bọn nhỏ quên , nhưng đường vị thế nào bọn nhỏ vẫn nhớ.

 

Không ăn đường, chính là đ-âm trúng t.ử huyệt và điểm yếu của bọn nhỏ.

 

 

Loading...