Nhật Ký Tùy Quân Những Năm 70 - Chương 117
Cập nhật lúc: 2026-03-10 09:47:26
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“ là đến dương mai là giải khát mà, nhắc đến dương mai, Văn Gia Gia chỉ cảm thấy nước miếng đang ngừng tiết .”
“Thế thì ngâm dương mai ."
Văn Gia Gia , “Em thích ăn dương mai hơn."
Ngụy Đới liền :
“Yên tâm , một thời gian nữa sẽ cho em ăn thoải mái.
Mấy ngôi làng gần đơn vị đều trồng dương mai, thịt dày hạt nhỏ, ngọt đến phát ngấy luôn."
Văn Gia Gia bịt miệng :
“Anh đừng nữa."
Nói nữa là nước miếng em chảy ròng ròng mất.
Hai vợ chồng ở bên ngoài dám đùa nghịch gì nhiều, xong chuyện đó thì lặng lẽ ngắm phong cảnh ngoài cửa sổ.
Cảnh sắc nơi đây , đầu xuân là một loại cảnh sắc, lúc cuối xuân là một loại cảnh sắc khác, thế nào cũng thấy chán.
Đi quen đoạn đường , cảm thấy chẳng mấy chốc đến thành phố.
Có lẽ hôm nay vắng nên cũng thấy khó chịu lắm khi đường.
Sau khi xuống xe, họ thẳng đến bách hóa tổng hợp, việc đầu tiên là mua xe đạp.
Xe đạp thời cũng vài thương hiệu để lựa chọn.
Nổi tiếng nhất kể đến xe đạp Phượng Hoàng, tiếp theo là Vĩnh Cửu và Phi Cáp.
Ngụy Đới hỏi cô:
“Muốn loại nào?"
Văn Gia Gia xem qua vài chiếc xe đạp, chỉ chiếc xe đặt ở góc trong cùng:
“So với những chiếc khác, chiếc trông vẻ nhỏ hơn một chút."
Nhân viên bán hàng :
“Đồng chí, đó là xe đạp nữ đấy, hợp nhất cho các đồng chí nữ .
Bây giờ trong cửa hàng chỉ còn một chiếc xe đạp nữ hiệu Phượng Hoàng thôi, các hiệu khác đều ."
Ngụy Đới sang hỏi:
“Hay là mua chiếc ?
Em thường xuyên, chắc chắn chọn chiếc nào em thấy dễ mới , những chiếc khác đối với em mà đều nặng quá.
Chỉ trong vòng nửa tiếng thì , quá nửa tiếng là mệt đứt đấy."
Văn Gia Gia do dự:
“ mà chiếc nhỏ, chở bao nhiêu đồ."
Những chiếc xe nam “hai tám" khác, khả năng vận chuyển thể dùng như một chiếc xe đẩy nhỏ .
Hơn nữa còn thể chở , chở ba bốn đứa trẻ cũng nhẹ nhàng thành vấn đề.
Ngụy Đới liền bảo cô:
“Hồ đồ đúng , chúng bình thường món đồ nào cần vận chuyển ."
Chẳng qua là dùng để về thôi, yêu cầu về khả năng vận chuyển cao.
Nói thì , chỉ là trong đó vẫn còn một vấn đề.
Xe nam hiệu Phượng Hoàng hiện nay là 180 tệ, còn xe nữ là 160 tệ.
Giá cả chênh lệch lớn, nhưng nguyên vật liệu thì chênh lệch nhiều.
Xe đạp thời chỉ dùng vài năm là bỏ , ít nhất cũng mười năm trở lên.
Có nghĩa là thể chỉ cân nhắc hiện tại, tầm hướng tới sự lâu dài.
Tuy nhiên, Văn Gia Gia vỗ trán một cái, với nhân viên bán hàng:
“Đồng chí, chúng lấy chiếc ."
Mười năm trôi qua, là mấy năm cải cách mở cửa , lẽ cũng còn ở đây nữa, còn để tâm đến xe đạp gì.
Vừa , cô đưa tiền và phiếu qua.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nhat-ky-tuy-quan-nhung-nam-70/chuong-117.html.]
Nhân viên bán hàng nhận lấy, giao cho đồng nghiệp nhập sổ trong lấy xe đạp.
Đẩy xe , cô kiểm tra kỹ lưỡng một lượt mặt hai vợ chồng mới giao tay Văn Gia Gia.
Đồng thời, đồng nghiệp của cô cũng xong hóa đơn.
“Cất kỹ , đăng ký biển cần dùng đến đấy."
Nhân viên bán hàng .
Văn Gia Gia chút ngạc nhiên, đây là đầu tiên cô xe đạp thời cũng đăng ký biển .
suy nghĩ kỹ , từ trong ký ức của nguyên chủ cũng tìm đáp án, quả thực là cần .
Không những biển , mà còn cả bằng lái nữa cơ.
Biển đăng ký ở ?
Ngụy Đới :
“Phải đến đồn công an, ngoài việc đăng ký biển còn đóng khung nữa."
Đây chính là để phòng chống việc xe đạp mất trộm.
Xe đạp bây giờ tuyệt đối là hàng xa xỉ, giá trị của tiền và phiếu cộng thậm chí thể xây hai gian nhà ở nông thôn, thế nên việc đóng khung là để đề phòng lấy trộm.
Ngay cả khi trộm mất thì cũng khả năng dựa khung mà tìm .
hai vợ chồng ngay, còn mua những thứ khác nữa.
Văn Gia Gia một vòng quanh tầng một và tầng hai, cắt hai mảnh vải cotton mịn, định mang về đồ ngủ mùa hè.
Ngụy Đới đôi khi thật sự hiểu nổi thói quen sinh hoạt của vợ , thực sự may riêng một bộ quần áo chỉ để ngủ ?
nhiều, , mà dám một câu, thì bộ đồ ngủ sẽ phần của .
Văn Gia Gia thực sự ý định may cho , hơn nữa còn định may cho hai bộ.
Chẳng còn cách nào khác, mồ hôi thực sự quá nhiều.
Người dễ mồ hôi thì tốn quần áo, ngay cả đồ ngủ cũng giặt hàng ngày, một bộ đủ cho mặc qua một mùa hè .
Sau đó là Văn Xuân và Văn Huyên mỗi đứa một bộ, chính cô cũng một bộ, nhưng còn thêm một chiếc váy ngủ nữa.
Lúc trời thực sự nóng cô đều mặc váy ngủ.
Dù cũng chỉ mặc ở trong nhà, ngoài thấy nên .
Tiếp theo là mua đồ ăn, thấy tỳ bà và mận, Văn Gia Gia mua mỗi loại hai cân.
Rời khỏi bách hóa tổng hợp, Văn Gia Gia ghế xe đạp :
“Xuân nhi cứ nhớ mãi cái đài radio đấy, tiếc là gà vẫn đẻ trứng."
Ngụy Đới hiểu nổi, :
“Đài radio liên quan gì đến gà, mua nó còn đợi gà đẻ trứng ?"
Văn Gia Gia:
“Trứng gà thể bán lấy tiền mà.
Người tuy nhỏ nhưng chí nhỏ, quyết định dành dụm tiền bán trứng gà để mua đài radio đấy.
Anh thấy gà trong nhà đều là con bé cho ăn ?"
Văn Xuân đứa trẻ khá kiên trì, bảo là sẽ cho gà ăn thì thực sự là cho ăn.
Lúc rảnh rỗi còn tìm sâu cho gà ăn nữa.
Văn Gia Gia bảo cá nhỏ tôm nhỏ ăn cho gà, con bé chạy ven sông nông để vớt cá nhỏ.
Chính vì chuyện bờ sông mà suýt chút nữa Văn Gia Gia đ-ánh m-ông .
Cũng may là những đoạn nước sâu đều bên hậu cần rào , nơi mở cửa là khu nước nông nước sông còn ngập đến bắp chân của Văn Xuân, thời tiết nóng nực thực sự nhiều trẻ con đó chơi, bộ phận hậu cần ở ngay bên cạnh, Văn Gia Gia thế mới mặc kệ.
Ngụy Đới bật :
“Thế thì dành dụm đến bao giờ cơ chứ."
Cũng đúng thôi, nhưng trẻ con chí tiến thủ thì cũng thể ngăn cản .
Trong lúc chuyện, hai đến đồn công an.