Nhật Ký Tùy Quân Những Năm 70 - Chương 113

Cập nhật lúc: 2026-03-10 09:47:22
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Giống như mấy đêm , nửa đêm mưa to như trút nước mà cô vẫn ngủ ngon lành, ngay cả khi Thẩm Tầm Chân ở sát vách gọi cô kê cao chuồng gà cô cũng thấy.”

 

Cũng may là mưa tạnh ngay đó, nếu cứ mưa với cường độ đó thêm một hai tiếng nữa, ngày hôm ăn gà rán .

 

Còn đêm nay, lúc Ngụy Đới về đúng lúc Văn Gia Gia gọi Văn Xuân và Văn Huyên dậy tiểu.

 

Văn Gia Gia đang mơ mơ màng màng, chỉ cảm thấy ngoài cửa động tĩnh.

 

Cô đương nhiên nghĩ đó là trộm, trộm ch-ết mới dám đến quân đội.

 

Chỉ thể là Ngụy Đới thôi.

 

Văn Gia Gia đột ngột tỉnh táo, lúc mở mắt thấy tiếng đóng cửa phòng khách.

 

Cô vội vàng xuống giường, mở cửa phòng vui mừng :

 

“Ngụy Đới về !"

 

Ngụy Đới giật nảy , vốn vợ ngủ say đến mức nào.

 

“Anh em thức giấc ?"

 

Văn Gia Gia nhanh ch.óng tới:

 

“Không , Xuân nhi và Huyên Huyên đang vệ sinh thôi."

 

Ngụy Đới hiểu , vắng vài ngày là hai chị em chiếm lấy giường của ngay.

 

Văn Gia Gia dùng hai tay bấu c.h.ặ.t vai , quan sát từ xuống một lượt thật kỹ.

 

Lại bảo lưng , xem xét kỹ lưng .

 

Lòng Ngụy Đới ấm áp, nhịn mỉm :

 

“Yên tâm , thương."

 

Văn Gia Gia lườm :

 

“Thôi , cũng bảo thương đấy."

 

Kết quả là chỗ cánh tay rạch một vết sâu, suýt chút nữa là khâu kim .

 

Nếu vô tình chạm khiến kêu lên một tiếng thì cũng .

 

Cô hiểu , cái chính là kiểu báo tin vui báo tin buồn.

 

Ngụy Đới ấn tay cô lên :

 

“Thật mà, thật mà!

 

Nếu em tắm cùng , để em xem cho ?"

 

Ờ...

 

Không đợi cô trả lời, Ngụy Đới ôm c.h.ặ.t lấy cô, vùi mặt hõm cổ cô.

 

Hơi thở nóng hổi sực nức từ mũi phả lên làn da cô, khiến xương quai xanh của cô ngứa ngáy.

 

Văn Gia Gia nhịn lo lắng:

 

“Ngụy Đới thương, chẳng lẽ là đồng đội của thương... hoặc là xảy chuyện ?”

 

Nếu tại đột nhiên như ?

 

Nghĩ đến đây cô thở dài một tiếng, thời đại đất nước vẫn thực sự thái bình định, đừng đến gián điệp đặc vụ, ngay cả vùng biên giới cũng thường xuyên xảy ma sát.

 

Cô giơ tay nhẹ nhàng vỗ lưng Ngụy Đới, cảm thấy chắc chắn tâm hồn đang tổn thương.

 

Tuy nhiên, nửa phút , Ngụy Đới bỗng nhiên hừ hừ khẽ hai tiếng, “Gia Gia hôm nay em dùng hoa hồng tắm , ngửi thấy thơm quá."

 

Văn Gia Gia:

 

“..."

 

thì nào?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nhat-ky-tuy-quan-nhung-nam-70/chuong-113.html.]

 

Cái mũi ch.ó!

 

Cạnh sân một cây hoa hồng, cũng là mọc dại ai trồng, giữa tháng Tư nở hoa, đóa hoa đỏ rực rỡ, hương thơm cũng coi như nồng nàn.

 

Khoảng thời gian mưa liên miên, khiến hoa hồng tơi tả, từng cánh từng cánh hoa rụng rơi bùn đất.

 

Văn Gia Gia tuy tính cách thương hoa tiếc ngọc như Lâm , nhưng cô nỡ sự lãng phí, thế là ngày ngày nhặt những cánh hoa rụng về, một phần sấy khô túi thơm, phần còn dự định nước cất hoa hồng.

 

Ngặt nỗi nước cất hoa hồng thành công, mới chỉ bán thành phẩm, hôm nay đổ nửa bình nhỏ thùng tắm thử mùi xem , thế nên lúc mới vương vấn hương hoa khắp .

 

Văn Gia Gia lúc cũng hiểu , Ngụy Đới chẳng chuyện gì cả.

 

Nếu đồng đội xảy chuyện, chắc chắn sẽ nổi.

 

Ngụy Đới chỉ ôm c.h.ặ.t lấy cô:

 

“Em đừng ngủ , đợi tắm xong, hai chúng chuyện một chút ."

 

Cái “ chuyện một chút" ở đây, là cần đặt trong dấu ngoặc kép.

 

Văn Gia Gia nghi ngờ sâu sắc rằng Ngụy Đới đang “chuyện mặn".

 

Cô trợn trắng mắt, vỗ mạnh vai một cái, “Chưa tắm mà còn ôm em c.h.ặ.t thế, thật là, tắm !"

 

Bẩn ch-ết .

 

Ngụy Đới bật , vẻ dịu dàng lúc nãy mất .

 

Trong phích nước nóng tối nào cũng đầy nước, nhiệt Ngụy Đới cao, một phích nước tuy chỉ pha một thùng nước ấm nhưng cũng đủ cho dùng.

 

Văn Gia Gia bế Văn Xuân và Văn Huyên về phòng của chúng, hai đứa nhỏ ngủ cũng ngon đến lạ lùng, mới tiểu xong mà giờ ngủ say tít thò lò, véo mũi cũng tỉnh.

 

Ngụy Đới tắm rửa nhanh, Văn Gia Gia mới xuống giường vài phút thì mang theo nước phòng.

 

Văn Gia Gia bật đèn pin lên, quả nhiên, cái đang cởi trần.

 

Cởi trần chứng tỏ thực sự thương, nếu kiểu gì cũng mặc áo , Văn Gia Gia bấy giờ mới yên tâm.

 

Cô vội vàng nhắm mắt , giả vờ ngáp một cái:

 

“Ngủ thôi ngủ thôi, em buồn ngủ ch-ết ."

 

Ngụy Đới bất lực, đây là coi như thú dữ .

 

Anh cũng chẳng mặc áo nữa, chỉ quẳng cái áo sơ mi lên tủ đầu giường bên phía , lật chăn trong giường.

 

Lúc Văn Xuân và Văn Huyên còn ở đây, Văn Gia Gia bên phía , thế nên lúc trong chăn hương hoa hồng nồng nàn, theo nhiệt độ tăng lên, mùi thơm càng thêm nồng đượm.

 

Trong đêm tĩnh lặng, Ngụy Đới thở dài một tiếng, đưa tay ôm c.h.ặ.t vợ lòng, nhắm mắt ngủ .

 

Ngày hôm .

 

Đêm qua mưa, hành lang mái hiên hiếm khi khô ráo, hơn nữa còn thấp thoáng thấy tia nắng mặt trời.

 

Giữa núi xanh lững lờ một lớp sương mỏng, như dải lụa mỏng bay lượn, cảnh sắc sườn núi nửa ẩn nửa hiện trong sương mù.

 

Ngụy Đới ngủ muộn, thức dậy cũng muộn.

 

Lúc Văn Gia Gia thức dậy quan sát kỹ lưỡng mới phát hiện, râu mặt lún phún mọc , trông tiều tụy phong trần, thể thấy lúc nhiệm vụ chắc hẳn là vô cùng vất vả.

 

Ngụy Đới đang ngáy khe khẽ, trông vẻ còn ngủ thêm một lát nữa, Văn Gia Gia cũng quấy rầy .

 

Cô nhẹ nhàng vén chăn thức dậy, rón rén bước khỏi phòng, cẩn thận đóng cửa phòng .

 

Văn Gia Gia vệ sinh cá nhân xong bắt đầu nhóm lửa nấu cơm.

 

Hôm qua chợ phiên gần đó, Văn Gia Gia vì ôn thi nên góp vui, chỉ nhờ chị Bao giúp mua một mẻ thực phẩm.

 

Có gì nào?

 

Có một con vịt sống nặng năm cân, hiện đang xích ở góc sân.

 

Còn ba cân kê, đây là Văn Gia Gia đặc biệt nhờ chị Bao mua giúp, mua về để nấu cháo ăn sáng.

 

 

Loading...