Nhật Ký Trọng Sinh Của Đích Nữ - Chương 1258: Khổ Nhục Kế (2)
Cập nhật lúc: 2026-03-01 00:09:44
Lượt xem: 47
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Một tia nắng xuyên qua cửa sổ chạm rỗng lặng lẽ chiếu trong phòng, ấm áp rải mặt đất, khúc xạ vô tia sáng. Trên mặt đất dường như phủ lên một lớp vàng kim nhàn nhạt, khiến thứ trong phòng đều trở nên ấm áp.
Chung Thiện Đồng thấy tay Thiết Khuê động đậy một chút, vội gọi: "Lão gia, lão gia ngài tỉnh ." Thiết Khuê hôn mê bốn ngày, thái y nếu tỉnh thể sẽ tỉnh nữa.
Tiêu thị thấy tiếng gọi cũng tỉnh, theo cùng gọi: "Lão gia, lão gia..." Tiêu thị bốn ngày nay cũng là tấc bước rời, nhưng tối qua thật sự chịu nổi, chợp mắt một chút.
Thiết Khuê từ từ mở mắt, môi mấp máy một chút.
Tiêu thị vội hỏi: "Lão gia, lão gia gì?" Giọng quá nhỏ, bà rõ.
Chung Thiện Đồng ở bên cạnh vội chen một câu: "Lão gia, ngài đói ?" Thấy mắt Thiết Khuê chớp hai cái, Chung Thiện Đồng : "Vậy khát ?"
Thiết Khuê chớp mắt một cái.
Chung Thiện Đồng vội ngoài, một lát liền bưng một ly nước ấm phòng.
Uống xong một ly nước, Thiết Khuê hỏi: "Ta hôn mê mấy ngày ?" Giọng vẫn nhỏ, nhưng gì cũng thể khiến rõ.
Tiêu thị : "Lão gia hôn mê bốn ngày ." Vì quá nhiều, giọng Tiêu thị đều khàn .
Thiết Khuê Tiêu thị : "Về nghỉ ngơi , ở đây A Đồng là ." Tuy Tiêu thị là vợ ông, nhưng Chung Thiện Đồng với ông càng ăn ý hơn.
Tiêu thị nào chịu rời : "Lão gia, cũng , cứ ở đây canh chừng ." Những năm vì Lục thị, bà thật chút hận Thiết Khuê. Sau phận của ông, những việc đó cũng là bất đắc dĩ, nhưng trong lòng vẫn oán hận. Thiết Khuê ngàn cân treo sợi tóc, bà còn oán hận nữa, chỉ cầu ông trời phù hộ cho ông bình an vô sự.
Nhìn trong mắt Tiêu thị đầy tơ m.á.u, Thiết Khuê : "Trong nhà còn dựa nàng, nàng thể ngã xuống."
Chung Thiện Đồng cũng ở bên cạnh : "Phu nhân, bà nghỉ ngơi ! Đợi bà nghỉ ngơi , cũng mới dễ chăm sóc lão gia." Tiêu thị vẫn yên tâm: "Đợi thái y xem qua, sẽ về nghỉ ngơi." Không nhận câu trả lời chính xác, bà về hậu viện cũng thể an tâm nghỉ ngơi.
Không bao lâu, Trương thái y liền tới. Trương thái y bắt mạch cho Thiết Khuê kiểm tra vết thương, : "Vết thương sâu, thời gian thể cử động, tĩnh dưỡng cho ."
Kê đơn t.h.u.ố.c, dặn dò Tiêu thị và Chung Thiện Đồng một việc cần chú ý, ông lúc mới đeo hòm t.h.u.ố.c rời .
Trở hoàng cung, Trương thái y lập tức gặp Yến Vô Song: "Hoàng thượng, Thiết tướng quân còn đáng ngại nữa."
Yến Vô Song nhận tin, Thiết Khuê tỉnh : "Vết thương của bao lâu thì khỏi?" Đây mới là điều Yến Vô Song quan tâm.
Trương thái y : "Thiết tướng quân thể sống cũng là may mắn, nhưng khỏi hẳn ít nhất cũng một năm." Đây là cách lạc quan nhất. Nếu hồi phục , ba năm năm năm cũng chắc khỏi .
Yến Vô Song nhíu mày : "Nghiêm trọng như ?" Hắn tưởng nhiều nhất tĩnh dưỡng nửa năm là thể khỏi, tình hình hiện nay vượt quá tưởng tượng của .
Trương thái y chút lạnh lòng, nhưng mặt biểu lộ: "Nội thương khó trị nhất."
Phất tay cho Trương thái y lui xuống, Yến Vô Song triệu Mạnh Niên tới: "Người ám sát Thiết Khuê rốt cuộc là ai?"
Kể từ khi chuyện Hắc Ưng xảy , Liệp Ưng giám sát tay càng nghiêm ngặt hơn, bọn họ dò la sự kiện cơ mật của đối phương: "Căn cứ suy đoán từ tình báo thu , tay hẳn là Xích Ưng." Liệp Ưng bao giờ đích tay, cho nên bọn họ cũng rõ thủ của Liệp Ưng.
Đang chuyện, liền thuộc hạ hồi bẩm Nhan Thiếu Thu cũng gặp thích khách. Cấm quân thống lĩnh Cao Đông Nam : "Hoàng thượng, Thiếu Thu trúng một mũi tên lưng." Liệp Ưng cũng là hành tung của Nhan Thiếu Thu, đó mai phục sẵn. Nếu Nhan Thiếu Thu thể trúng chiêu.
Yến Vô Song lạnh lùng hỏi: "Bắt hết bên cạnh Nhan Thiếu Thu tra khảo, ngược xem còn thể trốn thoát ." Hành tung của Thiết Khuê là do một trường tùy bên cạnh tiết lộ, khiến tức giận vạn phần là nọ trốn thoát, đến bây giờ vẫn bắt .
Một canh giờ , Mạnh Niên liền đem kết quả báo cho Yến Vô Song. Tiết lộ hành tung của Nhan Thiếu Thu là một hộ vệ bên cạnh . Hộ vệ gian tình với một tiểu của Nhan Thiếu Thu, Liệp Ưng nắm thóp, thể bán mạng cho Liệp Ưng. khi tin Nhan Thiếu Thu ám sát, liền tự sát vong .
Yến Vô Song ma sát chiếc nhẫn bảo thạch trong tay, : "Trước là Thiết Khuê, bây giờ là Nhan Thiếu Thu, Hàn Ngọc Hi là trừ khử bộ tướng lĩnh thể cầm quân đ.á.n.h giặc của chúng ." Tướng lĩnh trong tay thể dùng nhiều, thiếu một đều là tổn thất trọng đại, đó tổn thất mấy tướng lĩnh trong tay Hàn Ngọc Hi, hiện nay đàn bà giở trò cũ.
Mạnh Niên : "Hoàng thượng, chúng bây giờ thế nào?"
Yến Vô Song đặt tay lên ngự án, thản nhiên : "Có thể thế nào? Bảo bọn họ canh giữ cửa nẻo cho nghiêm. Chỉ cần dùi chỗ trống, bọn họ sẽ ."
Mạnh Niên gật đầu, đến một chuyện khác: "Hoàng thượng, nhận tin, ám sát Trần Nhiên là một tên Ngô Nham. Vợ con của Ngô Nham c.h.ế.t trong tay Trần Vũ, ám sát Trần Nhiên là để báo thù." Nghĩa là , Trần Nhiên ám sát do Liệp Ưng .
"Biết ." Vẫn là câu đó, cửa nẻo nghiêm thì ở trong nhà cũng an .
Liệp Ưng Thiết Khuê , trái tim treo lơ lửng cuối cùng cũng buông xuống. Nếu Thiết Khuê mệnh hệ gì, chỉ thể lấy cái c.h.ế.t tạ tội.
Xích Ưng đem tin tức dò la cho Liệp Ưng: "Lão đại, Thiết Khuê sở dĩ hôn mê nhiều ngày như là vì vết thương gây bệnh cũ, cũng tay mất chừng mực."
Liệp Ưng chút ảo não, lúc đầu nghĩ đến điểm ? Nếu , tay nặng như .
Xích Ưng nghĩ một chút : "Lão đại, chúng gửi ít t.h.u.ố.c qua đó, như vết thương của Thiết tướng quân cũng mau khỏi." Trong tay bọn họ cũng t.h.u.ố.c do Dương sư phụ chế, chỉ là lượng nhiều, bình thường bọn họ đều nỡ dùng.
Liệp Ưng ngẩng đầu, bầu trời xanh thẳm bên ngoài, thấp giọng : "Chúng thể tìm , chỉ thể đợi Thiết tướng quân chủ động liên lạc với chúng ." Gặp quá thường xuyên, sẽ luôn lộ dấu vết, điều đối với Thiết Khuê vô cùng nguy hiểm.
Xích Ưng vẫn nhịn hỏi: "Lão đại, tại để Thiết Khuê thương?" Thiết Khuê ở trong quân, thể cung cấp ít tiện lợi cho bọn họ.
Liệp Ưng lắc đầu : "Đây là ý của Vương phi." Còn về việc tại Vương phi như , cũng rõ. tin tưởng, Vương phi như nhất định mục đích của .
Liên quan đến Ngọc Hi, Xích Ưng liền hỏi nữa.
Ngày thứ hai khi Thiết Khuê tỉnh , Yến Vô Song phái Mạnh Niên qua thăm ông.
Mạnh Niên ở Thiết phủ một khắc đồng hồ, để một d.ư.ợ.c liệu quý giá và đồ bổ, Nhan phủ thăm Nhan Thiếu Thu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nhat-ky-trong-sinh-cua-dich-nu/chuong-1258-kho-nhuc-ke-2.html.]
Nghĩ đến vẻ thiết của Mạnh Niên đối với , Thiết Khuê : "Lần thể nghỉ ngơi thật một thời gian ." Mạnh Niên là tâm phúc của Yến Vô Song, thể ôn hòa vui vẻ với như chứng tỏ Yến Vô Song hề nghi ngờ.
Chung Thiện Đồng đỏ hoe mắt : "Lão gia, ngài suýt chút nữa mất mạng ." Mấy ngày đó ông mắt cũng dám chợp một cái, chỉ sợ tin dữ.
Trên mặt Thiết Khuê hiện lên ý : "Đây ư!" Ông thà chịu những đau đớn da thịt , cũng lương tâm bất an. Đau đớn da thịt chịu đựng một chút là qua, nhưng sự t.r.a t.ấ.n về tinh thần khiến ông ăn ngon ngủ yên.
Sự đến nước , nhiều vô ích. Chung Thiện Đồng : "Vậy lão gia cứ an tâm dưỡng thương, những chuyện khác đều buông bỏ !"
Thiết Khuê gật đầu: "Bên phía Liệp Ưng tin tức truyền đến ?"
"Lão gia yên tâm, thiếu gia an đến Tây Bắc . Liệp Ưng đợi thiếu gia thích ứng với môi trường bên đó, Vương phi sẽ đón Vương phủ." Những thứ đều là tin tức do Liệp Ưng truyền tới.
Thiết Khuê : "Ngọc Hi dạy con, A Trạm đến Vương phủ yên tâm." Môi trường thể ảnh hưởng đến con , khí học tập ở Vương phủ đậm, A Trạm đến đó sẽ lợi vô cùng.
Chung Thiện Đồng chút cảm khái : " ! Nghe trong Cảo Thành ít phu nhân đều ngóng phương pháp nuôi dạy con cái từ Vương phi." Chỉ một đứa con trai xuất sắc tính là gì, nhưng bốn đứa con trai đều xuất sắc thì thật khó .
Thiết Khuê : "Người thừa kế xuất sắc, càng thể khiến bề quy thuận. Đáng tiếc, đến bây giờ vẫn thể gặp chúng một ." Ông thậm chí còn Ngọc Hi trông như thế nào.
Chung Thiện Đồng : "Lão gia đừng nóng vội, ngày sẽ nhanh đến thôi."
"Theo suy đoán của , ngày Minh Vương hẳn sẽ xuất binh ." Chỉ cần chịu đựng thêm một năm nữa, ông sẽ giải thoát.
Chung Thiện Đồng chút hiểu lắm, hỏi: "Hiện tại Hà Nam và Sơn Đông loạn như Minh Vương nhân cơ hội xuất binh, còn đợi đến ngày . Nếu sang năm Liêu Đông mùa lớn, phản loạn ở Hà Bắc và Sơn Đông sẽ nhanh bình định." Thời gian dài như , biến cũng lớn. Ông là hy vọng bất kỳ biến nào, Minh Vương sớm đ.á.n.h Kinh thành, bọn họ cũng thể sống hai ngày lành.
Thiết Khuê thở dài một tiếng : "Triều đình nhiều quân đội nuôi như , lương thực cũng là ưu tiên trong quân ." Triều đình hỏng từ gốc rễ , cho dù Liêu Đông sang năm mùa lớn cũng giải quyết vấn đề gì.
Ngọc Hi nhận tin, với Vân Kình: "May mà hữu kinh vô hiểm, nếu cả đời đều thể an tâm." Không Yến Vô Song phát hiện c.h.ế.t trong tay bà, chẳng hối hận c.h.ế.t . Từ khi Thiết Khuê hôn mê bất tỉnh, Ngọc Hi cũng treo tim, ăn ngon ngủ yên.
"Nàng cứ thích lo lắng vớ vẩn, sớm với nàng là ." Đây đều là thương lượng xong, thể xảy vấn đề.
Ngọc Hi cũng tranh biện với Vân Kình, Thiết Khuê bà cũng yên tâm .
Vân Kình với Ngọc Hi một tin : "Vừa Quách Tuần đưa tin cho , A Trạm tiếng bên của chúng . Có điều nó chuyện mang theo giọng Kinh thành, điểm cần sửa." Thiết Khuê sớm dự tính để Ninh Trạm đến Tây Bắc, cho nên hai năm cho dạy bé tiếng Tây Bắc.
Ngọc Hi : "Đã hiểu tiếng Tây Bắc, đợi tết là thể để A Trạm Vương phủ." Nói chuyện mang giọng Kinh thành , ngày thường mặt ngoài mở miệng là .
Ngày dùng xong bữa tối, Ngọc Hi mặt bảo Hữu Ca Nhi ở , : "Theo nương đến thư phòng."
Duệ Ca Nhi chút kỳ lạ hỏi Vân Kình: "Cha, nương gọi A Hữu thư phòng gì?"
Vân Kình : "Tự hỏi ." Nếu Ngọc Hi mặt bọn trẻ, chính là quá nhiều phận của Ninh Trạm .
Duệ Ca Nhi dám hỏi. Cậu bé cũng giống như Táo Táo, sợ Vân Kình, nhưng sợ Ngọc Hi. Hơn nữa sợ nhất là Ngọc Hi phạt thuộc lòng chép kinh sách, đó thật sự là chuyện đòi mạng.
Ra khỏi chủ viện, Táo Táo mở miệng hỏi: "Có các chuyện gì ?" Không trách Táo Táo nghĩ như , đây mỗi Ngọc Hi gọi Hữu Ca Nhi thư phòng, đều là vì bé chuyện .
Bạn nào thích cổ đại ngôn tình siêu sủng thì về với đội của mình nha
Duệ Ca Nhi vội : "Đại tỷ, cái thật oan uổng. Bây giờ bọn mỗi ngày đều bận rộn lắm, còn thời gian chuyện khác." Gần đây ba em sinh ba dậy sớm luyện công, đó buổi sáng đến lớp học, buổi chiều đến luyện võ trường tập võ, buổi tối bài tập. Thời gian sắp xếp c.h.ặ.t chẽ, còn thời gian chuyện .
Hạo Ca Nhi híp mắt : "Cái thể chứng, bọn thời gian ngoan." Đừng ba em sinh ba, ngay cả Táo Táo ở mặt Hạo Ca Nhi đều bày cái vẻ đại tỷ.
Duệ Ca Nhi vội hỏi: "Đại ca, cảm thấy nương bảo A Hữu thư phòng sẽ vì chuyện gì?"
Táo Táo lớn giọng : "Đã các phạm , gì lo lắng. Có lẽ nương chính là tìm A Hữu chuyện, tâm sự thôi!"
Lời mặt ai tin, nếu chuyện phiếm cũng chắc chắn là cùng , chứ sẽ gọi riêng A Hữu đến thư phòng.
Liễu Nhi nhỏ nhẹ : "A Duệ, đừng lo lắng. Nếu thật sự là A Hữu gây họa, thì sắc mặt nương chắc chắn khó coi, chứ híp mắt ."
"Hy vọng là !"
Hữu Ca Nhi gọi thư phòng, trong lòng cũng chút thấp thỏm: "Nương, chuyện gì thể ở bên ngoài, nhất định đến thư phòng ?" Vừa đang hồi tưởng xem mấy ngày nay chuyện gì . Nghĩ nghĩ , cũng nghĩ .
"Việc nên để quá nhiều ." Duệ Ca Nhi giấu chuyện, để nó thể sẽ lỡ miệng . Một khi tin tức lộ, Thiết Khuê sẽ nguy hiểm tính mạng. Còn về A Hữu, hành sự chừng mực, bà lo lắng.
A Hữu nhất chính là thể giúp Ngọc Hi chia sẻ một việc, bây giờ Ngọc Hi cho chuyện bí mật, kích động: "Nương, , con nhất định với bất kỳ ai, ngay cả đại ca cũng ."
Ngọc Hi xoa đầu A Hữu : "A Duệ và A Hiên bên cạnh ít , duy chỉ con bên cạnh chỉ một gã sai vặt, đợi tết, nương thêm cho con một nữa."
A Hữu thông minh bao, nếu chỉ là thêm cho một gã sai vặt cũng cần thiết đặc biệt đưa đến thư phòng : "Nương, là ai ?" Làm vẻ thần bí như , chắc chắn bình thường.
Ngọc Hi : "Nó tên là A Trạm, là con trai của con. Đợi nó đến Vương phủ con bắt nạt nó, ?"
A Hữu kinh ngạc vạn phần: "Cậu? Ai ?"
Ngọc Hi lắc đầu : "Thân phận của cực kỳ quan trọng, cho nên tạm thời thể , đợi con sẽ ."
A Hữu bĩu môi, nhưng tính tình của Ngọc Hi, bây giờ thì hỏi nữa cũng hỏi : "Nương yên tâm, con nhất định sẽ coi A Trạm như em ruột thịt mà đối đãi." Tuy rằng danh phận nên gọi A Trạm là biểu cữu ( họ), nhưng ai bảo bây giờ thể để lộ phận chứ!
Ngọc Hi cũng vạch trần chút tâm tư nhỏ của A Hữu: "Ngay từ đầu coi nó như em mà đối đãi, A Hạo và A Duệ bọn nó trong lòng chắc chắn sẽ nghi ngờ." Thiết Khuê khôi ngô, mà Ninh Trạm khá đơn bạc, hơn nữa bé lớn lên cũng giống Thiết Khuê, cho nên Ngọc Hi cũng lo lắng.
A Hữu gật đầu : "Nương yên tâm, con thế nào ."