Nhật Ký Trở Mình Của Con Nuôi Độc Ác [Thập Niên] - Chương 96

Cập nhật lúc: 2026-02-24 05:17:52
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Anh lau mồ hôi trán Chúc Hi Ngữ:

 

“Thật sự nữa ?"

 

Chúc Hi Ngữ vội vàng gật đầu, hôm nay giống như một con mãnh hổ kích động, cô vốn dĩ liên tục bại trận, lúc càng khó lòng chịu đựng.

 

Sau khi Hàn Hựu tuân lệnh rút lui, nắm lấy tay trái của Chúc Hi Ngữ, bao trọn trong lòng bàn tay .

 

Trong cảm giác mềm mại mịn màng thỉnh thoảng sẽ chạm một chút cứng cáp của kim loại, chút lành lạnh ban đầu cuối cùng hóa thành sự nóng bỏng gì khác biệt.

 

Hàn Hựu buông đôi môi hồng đầy đặn , sợi bạc treo lơ lửng.

 

Từ bỏ một nơi thì tấn công một nơi khác, tiếng ma sát lớn dần, Hàn Hựu dùng tay Chúc Hi Ngữ cố định một góc độ lý tưởng.

 

Bộ váy ngủ màu đỏ rực thêm những vết tích mới, còn chút bá đạo nương theo khe hở của cổ áo chảy rãnh ng-ực.

 

Lần còn là nỗi nhớ nhung, mà là sự si mê thể ức chế.

 

————————————

 

Chúc Hi Ngữ buổi chiều rốt cuộc cũng tắm , kẻ đắc ý nào đó nhẫn tâm dùng chiếc đồng hồ báo thức cũ của cô để gọi cô dậy.

 

Khi Chúc Hi Ngữ ban công thu khăn tắm, còn thấy bộ váy ngủ mà cô mặc hơn hai năm vẫn còn vương ẩm.

 

Hình ảnh buổi trưa theo sự xuất hiện của bộ váy ngủ mà hiện lên nữa, Chúc Hi Ngữ cảm thấy lòng bàn tay nóng bừng, ng-ực như lạnh, cô lập tức dời bộ váy ngủ đến vị trí trong cùng của ban công, mắt thấy tâm phiền.

 

Khi Chúc Hi Ngữ , Hà Liên Tâm cũng đang lau tóc ở gian ngoài của phòng tắm, cô nhận Chúc Hi Ngữ:

 

“Da em quá, em bôi cái gì ?"

 

Chúc Hi Ngữ thấy cô lạ mặt, trả lời cô :

 

“Kem tuyết ạ."

 

Cô mím môi, vẫn hỏi một câu:

 

“Chị là?"

 

Lúc Hà Liên Tâm mới nhận cô thực sự vẫn chính thức gặp mặt hàng xóm và phu nhân lãnh đạo của , luôn là cô đơn phương quan tâm đến :

 

“Hà Liên Tâm, chị ở ngay sát vách nhà em."

 

nhắc đến mối quan hệ phía .

 

Chúc Hi Ngữ cũng cấp bậc của Hàn Hựu, thấy tóc cô vẫn còn ướt, bèn gật đầu:

 

“Chị Hà, em về nhé."

 

Hà Liên Tâm gọi cô :

 

“Chị cũng xong , chúng cùng về ."

 

“Cứ lau khô tóc ạ."

 

Chúc Hi Ngữ chỉ chỉ tóc cô :

 

“Không vội ạ."

 

Trên đường về Hà Liên Tâm quan tâm một chút đến cuộc sống của Chúc Hi Ngữ, nhớ chuyện lúc nãy, cô vẫn quyết định hỏi:

 

“Lúc Phó Trung đoàn trưởng Hàn đóng đồ nội thất chị tình cờ ngang qua, chị thích cái tủ ngăn kéo nhà em quá, lát nữa chị thể xem một lát ?"

 

Thực là vì từ ngày đó trở nhà bên cạnh trở nên yên tĩnh hẳn, Hà Liên Tâm chút tò mò nguyên nhân, là do đổi cách bài trí trong nhà ?

 

Hay là hai cãi ?

 

Không biến thái đến mức thích quan tâm đến cuộc sống vợ chồng của khác, mà là biểu hiện của Toàn Vũ trong nửa năm qua khác so với , cô linh cảm hôn nhân của vấn đề, nhưng bạn bè, của cô đều nghĩ quá nhiều .

 

Hàn Hựu và bọn họ tuổi tác tương đương, hai vợ chồng bọn họ trông vẻ ân ái, Hà Liên Tâm như mấy lịch sự, nhưng cô vẫn thể kiềm chế lén xem Chúc Hi Ngữ và Hàn Hựu chung sống riêng tư như thế nào.

 

hôn nhân của thực sự vấn đề ?

 

nảy sinh vấn đề gì?

 

Chúc Hi Ngữ đồng ý, mở cửa phòng thấy giọng của Hàn Hựu phát từ trong bếp:

 

“Tắm xong ?"

 

Chúc Hi Ngữ chút để ý đến cái kẻ đằng chân lân đằng đầu .

 

đáp lời, Hàn Hựu từ trong bếp bước , vẫn còn đeo tạp dề:

 

“Em đang giận..."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nhat-ky-tro-minh-cua-con-nuoi-doc-ac-thap-nien/chuong-96.html.]

 

Thấy cả ngoài, Hàn Hựu ngừng lời, gật đầu với Hà Liên Tâm bếp:

 

“Hai cứ trò chuyện ."

 

Chúc Hi Ngữ đặt cái túi tay xuống, dẫn Hà Liên Tâm phòng khách:

 

“Chị là cái tủ ngăn kéo ạ?"

 

Cô tưởng Hà Liên Tâm thực sự chỉ đến để xem cái tủ ngăn kéo.

 

Hà Liên Tâm tiến gần, một lúc những bức ảnh tủ ngăn kéo, Phó Trung đoàn trưởng Hàn vốn luôn lạnh lùng ở bên ngoài đang vòng tay ôm lấy vợ theo thế bán bao vây, hai , trong ánh mắt đều là tình ý.

 

đột nhiên hỏi nữa, tình trạng của Hàn Hựu, ngay cả lúc cô và Toàn Vũ ân ái nhất cô cũng từng thấy qua.

 

Còn gì để hỏi nữa đây?

 

hỏi, thì một Chúc Hi Ngữ đang trong thời kỳ trăng mật, ngay từ đầu Hàn Hựu yêu thương hết mực liệu thực sự trả lời vấn đề của cô ?

 

Có lẽ điều cô cần hỏi khác như một con ruồi đầu, mà là tự tĩnh tâm để quan sát, đối chiếu.

 

Hà Liên Tâm mỉm :

 

“Là cái , lắm.

 

Cảm ơn em nhé."

 

Chúc Hi Ngữ mỉm , lúm đồng tiền hiện rõ:

 

“Không ạ."

 

Hà Liên Tâm cáo từ rời .

 

Khi về đến nhà , thấy chồng là Toàn Vũ đang ngang sofa, áo khoác ném tùy tiện ghế, cô nhớ việc Hàn Hựu bận rộn trong bếp ngay từ khi cô bước , thử lòng:

 

“Toàn Vũ, em thấy khó chịu, hôm nay thể nấu cơm ?

 

Hoặc là đến nhà ăn mua..."

 

Chưa đợi cô xong, Toàn Vũ ngắt lời cô :

 

“Thế thì đến nhà ăn mà mua, phiền phức quá.

 

về mệt ch-ết ."

 

Hà Liên Tâm nhẹ một tiếng, là cô nghĩ nhiều , sự lạnh nhạt trong nửa năm qua chẳng lẽ còn đủ để thấy vấn đề ?

 

Chỉ là quá đáng tiếc, cô tỉnh ngộ quá muộn, mà bản hiện tại, từ bỏ công việc để đến Quảng Thành, chỉ Toàn Vũ là duy nhất, cô thể gì đây?

 

————————————

 

Sự xen ngang của Hà Liên Tâm thế mà giúp Hàn Hựu hưởng lợi trong cái rủi, trốn thoát một trận “xử lý".

 

Anh xào xong món cuối cùng, bưng phòng ăn, Chúc Hi Ngữ như một chú cún con sáp gần.

 

Hàn Hựu đưa đũa cho cô:

 

“Nếm thử xem hương vị thế nào?"

 

Chúc Hi Ngữ nhắm thẳng món thịt xào, khen ngớt lời:

 

“Ngon y hệt bác năm !"

 

Hàn Hựu gắp món cải thảo xào chua ngọt cho cô:

 

“Nếm thử , bác năm dạy món chay, đây là tự mày mò đấy."

 

Mắt Chúc Hi Ngữ sáng rỡ:

 

“Anh đúng là đầu bếp bẩm sinh!"

 

Hàn Hựu bật , xoa đầu cô:

 

“Em khen quá lời như , cũng sẽ tiếp tục mà."

 

Chúc Hi Ngữ cảm thấy hề nịnh nọt chút nào, đồ ăn Hàn Hựu quả thực ngon mà, chẳng giống một mới học nấu ăn chút nào cả.

 

Hàn Hựu thấy cô ăn ngon lành, bản cũng mãn nguyện, đếm một vài tên món ăn:

 

“Chúng mới chuyển đến khu gia thuộc, theo quy định là mời khách.

 

Thứ Bảy tuần chúng mua ít thức ăn, Chủ nhật mời khách nhé."

 

 

Loading...