Nhật Ký Trở Mình Của Con Nuôi Độc Ác [Thập Niên] - Chương 93
Cập nhật lúc: 2026-02-24 05:17:49
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Chỉ một lát , bắp đùi Chúc Hi Ngữ đang quỳ bên cạnh bắt đầu co giật.
Trời hửng sáng, ánh sáng mờ ảo len lỏi qua khe hở của rèm cửa, chiếu lên Chúc Hi Ngữ, nơi ánh sáng qua đều là một mảng óng ánh.”
Hàn Hựu dừng lúc then chốt, tay áp lên bụng của Chúc Hi Ngữ, từ một góc độ khác phác họa hình dáng mà quen thuộc nhất:
“Bảo bối, đồng ý ?"
Chúc Hi Ngữ tưởng đang hỏi chuyện bộ đồ ngủ, lắc đầu:
“Không..."
Lời còn dứt, lòng bàn tay Hàn Hựu nhấn xuống, c-ơ th-ể dùng lực hướng lên , còn tính toán thần kỳ mà nuốt chửng tiếng hét của Chúc Hi Ngữ, lặp lặp mài giũa, ép Chúc Hi Ngữ trả lời .
Cái cổ thanh mảnh của Chúc Hi Ngữ ngửa vô hạn, kẻ săn đang chằm chằm lưu hết vết đỏ đến vết đỏ khác, đến khi chạm tới xương quai xanh, Chúc Hi Ngữ thỏa hiệp:
“Mặc, lấy về , em mặc."
Cả hai kế mọn của Hàn Hựu đều đắc thế, cuối cùng cũng cao giơ đ-ánh khẽ tha cho Chúc Hi Ngữ, cùng cô rơi xuống khi cô một nữa thất thần.
——————————
Khi Chúc Hi Ngữ tỉnh dậy nữa hơn chín giờ, ngoài cửa sổ phòng ngủ là tiếng trò chuyện của những phụ nữ cùng đồng dọn dẹp vườn rau.
Chúc Hi Ngữ dậy từ giường, bộ đồ ngủ .
Khi thấy những vết đỏ ám ở cổ từ gương trang điểm, Chúc Hi Ngữ quyết định tìm việc gì đó để , thể để Hàn Hựu kiêng nể, xằng bậy như hai ngày qua nữa.
Cô đến phòng ăn, bàn một mảnh giấy:
“Bữa sáng hâm nóng trong nồi, nhớ ăn trứng gà, lòng trắng ăn thì để cho ."
Bữa sáng chắc là Hàn Hựu mua ở nhà ăn, phong phú, một bắp ngô luộc, hai quả trứng gà và một bát cháo ngũ cốc.
Chúc Hi Ngữ ăn sạch bách, cô còn chẳng dám là đói đến mức tỉnh dậy!
Đáng ghét Hàn Hựu!
Sau khi rửa bát xong, Chúc Hi Ngữ hằm hằm lau ghế sofa một lượt, cô dám bảo đảm Hàn Hựu tuyệt đối dọn dẹp, vì lúc đó chỉ kịp lau qua những bộ phận quan trọng của Chúc Hi Ngữ và bản mặc bộ đồ huấn luyện chạy biến.
Theo lời thì sáng nay nhất định là đến cuối cùng.
Dọn dẹp xong hiện trường vụ án, Chúc Hi Ngữ về phòng ngủ sắp xếp hành lý mang theo bên , Hàn Hựu dọn dẹp một chiều hôm qua, nhưng Chúc Hi Ngữ thói quen thu xếp riêng.
Sau khi thứ thỏa, Chúc Hi Ngữ tìm chiếc hộp gỗ lê đựng bộ gia sản của .
Trong tay cô còn một cuốn sổ tiết kiệm, là sáng nay Hàn Hựu vội vàng nhét cho cô, con đáng kinh ngạc.
Ít nhất là khi Chúc Hi Ngữ mở xem, cô từng nghĩ Hàn Hựu giàu đến mức , 8200!!
Tính thêm những khoản chi tiêu lớn của Hàn Hựu trong thời gian qua, Hàn Hựu khi về nhà tuyệt đối là một “vạn nguyên hộ" (hộ gia đình vạn đồng).
Chúc Hi Ngữ lật xem sổ tiết kiệm của , bên trong 3400 đồng, khi bác cả thì thu chi của cô đại khái cân bằng, nên từng gửi rút thêm.
Trên tay cô còn 600 đồng tiền sính lễ Hàn Hựu đưa và hơn 100 đồng tiền mặt cô giữ để tiêu dùng.
Hai cộng , chỉ riêng sổ tiết kiệm thôi hơn mười một ngàn !
Chúc Hi Ngữ vội vàng cất kỹ hai cuốn sổ tiết kiệm, chuyện mà để ngoài thì hai họ đừng hòng sống yên .
Cô bình phục tâm trạng kích động khi đột nhiên trở thành “vạn nguyên hộ", mở lớp trong cùng của chiếc hộp, lấy một đôi nhẫn.
Cô cùng Hàn Hựu lập nên gia đình nhỏ của riêng , Chúc Hi Ngữ cảm thấy bây giờ chính là thời điểm thích hợp mà .
Nhẫn ở nước ngoài mang ngụ ý chung thủy và tình yêu, Hàn Hựu thực sự là một tình và chồng , Chúc Hi Ngữ cũng hy vọng thể cùng yêu đến trọn đời.
————————————
Buổi trưa, Hàn Hựu trở về vội vã, chỉ kịp đưa cơm hộp mua ở nhà ăn cho Chúc Hi Ngữ vội vàng về tòa nhà văn phòng, lúc còn xoa đầu cô:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nhat-ky-tro-minh-cua-con-nuoi-doc-ac-thap-nien/chuong-93.html.]
“Bác gái Trương ở tầng một là , chuyện gì thì thể đến tìm , cũng thể tìm bác ."
Chúc Hi Ngữ gật đầu:
“Em ở nhà vẫn mà, nhớ ăn cơm đấy."
Cô ăn cơm một , dù những món Hàn Hựu chọn đều là món cô ưa thích nhưng cũng thấy cảm giác ngon miệng lắm.
Ăn qua loa một chút, Chúc Hi Ngữ lấy giấy bản thảo của , cửa sổ tiếp tục công việc sáng tác buộc dừng mấy ngày qua.
Vị trí bàn việc thực sự , xa là núi rừng cuối thu, tầng tầng lớp lớp màu sắc.
Nhìn gần là khu gia thuộc nhộn nhịp, muôn màu cuộc sống.
Chúc Hi Ngữ trôi chảy nội dung cần nộp bản thảo cho tháng .
Cất giấy tờ , Chúc Hi Ngữ liếc thời gian, sắp đến giờ tan của Hàn Hựu .
Cô dậy vươn vai, mặc chiếc áo bông treo ở cửa, quàng thêm một chiếc khăn kẻ ô đỏ mỏng, quyết định đón Hàn Hựu tan .
Hôm qua Hàn Hựu chỉ cho cô, một ngã tư bắt buộc qua nối giữa khu văn phòng và khu gia thuộc, Chúc Hi Ngữ định đến đó đợi , sẵn tiện dạo bộ.
Đút chìa khóa túi, Chúc Hi Ngữ xỏ đôi ủng da cừu nhỏ, “cộp cộp cộp" xuống lầu.
Một phụ nữ lớn tuổi gương mặt hòa ái gọi cô :
“Là vợ Hàn Hựu ?"
Nhìn vị trí bác đang , Chúc Hi Ngữ đại khái đoán phận của bác .
Quả nhiên bác tự giới thiệu tên là bác Trương, Chúc Hi Ngữ vội vàng đáp lời:
“Thưa bác, cháu họ Chúc, bác cứ gọi cháu là Hi Ngữ là ạ."
“Ơi, ơi.
Đây là đầu tiên thấy cháu ngoài đấy, định nhà ăn ?"
“Cháu đón Hàn Hựu ạ."
Chúc Hi Ngữ chút ngại ngùng, bổ sung thêm:
“Cháu sợ mang phiếu cơm, nên tìm ăn cơm."
Bác Trương hiền hậu:
“Vậy cháu mau ."
trong lòng nghĩ, với mức độ nổi tiếng của Hàn Hựu, đầu bếp nào trong nhà ăn mà chẳng ?
Một bữa mang thì bù là , đúng là cô bé nhỏ vẫn thấy cái cớ của lắm.
Bác tiếp tục bóc đậu:
“Thế mới gọi là vợ chồng chứ."
————————————
Chúc Hi Ngữ dạo tới ngã tư đó, đường nhiều cô, nhưng đều tiến lên chuyện với cô.
Cô vui vẻ tận hưởng sự thong thả, giẫm lên tiếng chuông tan cây phong bên đường.
Lá phong đang đỏ thắm, Chúc Hi Ngữ xổm xuống nhặt một chiếc lá rụng hình dáng chỉnh, dùng ngón tay xoay xoay cuống lá, thầm tính toán trong lòng:
“Phải tìm thời gian liên lạc với biên tập viên, tính thời gian thì bài đầu tiên đăng , ông còn đổi chỗ ở, kết quả thế nào nhỉ...”
Hàn Hựu khỏi văn phòng nhận vô ánh mắt trêu chọc suốt dọc đường, cũng hỏi, giữ khuôn mặt mấy biểu cảm đó bước khỏi tòa nhà văn phòng.
Rẽ qua khúc cua, thấy Chúc Hi Ngữ cây phong.