Nhật Ký Trở Mình Của Con Nuôi Độc Ác [Thập Niên] - Chương 9
Cập nhật lúc: 2026-02-24 05:10:41
Lượt xem: 18
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Chúc Hi Ngữ nghiêm túc đếm, hàng mi cong v.út tạo thành bóng râm khuôn mặt cô, trông ngoan ngoãn.”
Cộng với phiếu dự trữ mà ba năm nay nhà máy phát cô đặc biệt để dành, phiếu lương thực, phiếu thịt, phiếu dầu ăn, phiếu vải xấp xỉ bằng khẩu phần năm năm của một công nhân thủ đô bình thường, phiếu hàng công nghiệp, phiếu thực phẩm phụ ít hơn một chút, chỉ ba năm, còn phiếu than đ-á các loại Chúc Hi Ngữ đều đổi thành những loại phiếu đó, dù ở nông thôn chắc cũng dùng đến than tổ ong.
Phiếu chuẩn nhiều một chút cũng , ở cũng là vật ngang giá.
Còn ba năm năm , cô tạm thời định liệu xa đến thế.
Chúc Hi Ngữ hưng phấn lấy từ sâu trong tủ quần áo sổ tiết kiệm của , trong là lương ba năm qua của cô.
Nhà họ Hầu về mặt vật chất vẫn luôn bạc đãi cô, dù so với tiền thuê nhà thì đó đều là tiền lẻ, đổi lấy cái danh tiếng yêu thương con em liệt sĩ, giọt m-áu của nhà họ Lê thì quá hời.
, ba năm đây, họ e rằng sẽ còn thoải mái như nữa.
Tiền thuê nhà đây phần lớn đều Hầu Hải dùng để chạy vọt các mối quan hệ , ba năm tới thêm nguồn thu phụ, lương hai vợ chồng họ cộng một tháng chẳng qua chỉ hơn hai trăm đồng, còn lo lắng cho cuộc sống của con trai út và con gái út, lấy tiền để chống đỡ những khoản chi tiêu xa hoa như nữa.
Tâm trạng của Chúc Hi Ngữ càng rạng rỡ hơn khi mở sổ tiết kiệm thấy.
Năm đầu tiên là công nhân nữ bình thường chỉ dư năm trăm đồng, hai năm thăng chức, mỗi năm tiết kiệm tám trăm đồng, cộng với tiền ngày hôm nay, hiện tại cô tổng cộng 3852 đồng!
Chúc Hi Ngữ ngã vật xuống giường, khẽ reo hò một tiếng, bây giờ cô cũng coi như là một phú bà nhỏ nha!
Có tiền và phiếu , sự chăm sóc của nhà đồng nghiệp chú Nhậm, cô nhất định thể sống những ngày tháng tới!
Khóe mắt chân mày Chúc Hi Ngữ đều là ý , còn thấy dáng vẻ chán đời u sầu như nữa.
Chúc Hi Ngữ ôm sổ tiết kiệm lăn qua lăn giường, eo đột nhiên va một vật cứng cứng, cầm lên xem thì là khung ảnh tiện tay đặt xuống.
Nhìn dáng vẻ tuấn trong bộ quân phục của bố, cô chẳng hiểu nhớ đến dáng gặp trưa nay, “Ừm... vẫn là bố trai hơn nhỉ.”
Nói đoạn cô đều tự thấy ngượng ngùng mà mỉm , dù thấy mặt, nhưng chỉ vóc dáng khí chất của đó là tuyệt đối sẽ vẻ ngoài bình thường.
ai thèm quan tâm chứ, một lạ tình cờ gặp mặt và bố yêu của , cô đương nhiên chọn bố ~
Chương 5 Báo danh
Ngày 21 tháng 3 năm 1973, Xuân phân, ngày báo danh của thanh niên tri thức thủ đô.
Nhà họ Hầu hôm nay còn sự yên tĩnh như hôm qua, nhà họ Hầu đêm qua cơ bản đều nghỉ ngơi cả đêm.
Hầu Hải thức đêm liên lạc với quen sắp xếp nơi ở cho Hầu Hi Ngữ, nhiều .
Kiều Hoài Quyên và thím Tăng vội vàng thu dọn hành lý xuống nông thôn cho Hầu Hi Ngữ, hai cố ý quăng quật các loại đồ vật phát tiếng ồn, còn thỉnh thoảng xen lẫn vài câu chỉ dâu mắng hòe và tiếng an ủi Hầu Hi Ngữ, náo nhiệt.
Chúc Hi Ngữ cũng thức trắng cả đêm, thu dọn hành lý đến rạng sáng, cố gắng chợp mắt đến sáu giờ là thức dậy đúng giờ, chút hưng phấn lấy bộ quần áo định mặc hôm nay từ giá xuống.
Cân nhắc những ngày sắp tới đều trải qua đường , cô một chiếc áo bông mỏng hoa nhí màu hồng, bên là một chiếc quần dài ống hẹp màu đen thường thấy, trang phục đỗi bình thường.
Tóc tết thành hai b.í.m nhỏ buông ng-ực, làn da quá trắng lộ rõ quầng thâm mắt cô, Chúc Hi Ngữ xoay đầu ngắm nghía trong gương, hài lòng với sự phối hợp trang phục , thật giống dáng vẻ của một thanh niên tri thức nha.
Cô mở cửa phòng chuẩn vệ sinh cá nhân, Hầu Hải mặt đầy vẻ mệt mỏi đang tựa sô pha ngủ tạm, trong phòng ăn chất đầy đồ đạc, Kiều Hoài Quyên và thím Tăng đang dọn dẹp cuối.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nhat-ky-tro-minh-cua-con-nuoi-doc-ac-thap-nien/chuong-9.html.]
Nghe thấy tiếng mở cửa, cả hai đều sang, Kiều Hoài Quyên liếc xéo Chúc Hi Ngữ một cái thật mạnh, rõ ràng là còn tâm trí để đóng vai hiền nữa, thím Tăng vẫn là bộ dạng do dự lo lắng.
Chúc Hi Ngữ chào hỏi họ, đến bước , chẳng khác gì trở mặt.
Sau khi vệ sinh cá nhân xong cô dùng chút đồ ăn chuẩn từ hôm qua, cất bộ đồ ngủ vali của , quan sát xung quanh kiểm tra xem gì bỏ sót .
Dưới lầu truyền đến hai tiếng còi xe ô tô dồn dập, cô ló đầu .
Bên cạnh chiếc xe Jeep màu xanh quân đội một đàn ông trẻ tuổi dáng cao đang , đang ngẩng đầu quanh.
Bàn tay đang vẫy của Chúc Hi Ngữ bỗng dừng , chút thắc mắc, Triệu Vận ?
Sao là một đàn ông lạ mặt.
Đối phương nhanh ch.óng bắt động tĩnh ở đây, vẫy vẫy tay với Chúc Hi Ngữ, rạng rỡ:
“Triệu Vận.”
Sau đó chỉ chỉ lối đơn nguyên, hiệu sắp lên lầu .
Chúc Hi Ngữ kịp nghĩ nhiều, vội vàng cửa đón, đàn ông xuất hiện ở góc cầu thang, dùng tốc độ nhanh giải thích về sự xuất hiện của cho Chúc Hi Ngữ :
“ là Doãn Thông ở viện Không quân, họ của Triệu Vận.
Triệu Vận tối qua gọi về bệnh viện vẫn rời khỏi bàn mổ, nhờ qua lấy đồ và đưa em ga tàu.”
Nói đến mặt Chúc Hi Ngữ, nhướn mày hiệu cô đang chắn cửa .
Chúc Hi Ngữ chút lúng túng, vội vàng nhường đường, theo Doãn Thông cửa, chứng kiến chào hỏi và giải thích lý do đến với trong phòng khách một cách quy củ, nhận đối phương là tính cách khá dứt khoát nhanh nhẹn, cô liền đẩy cửa phòng ngủ của khi hiệu.
Sát tường phòng ngủ đặt mấy chiếc thùng giấy đóng gói xong, thùng dán giấy trắng đ-ánh thứ tự, Chúc Hi Ngữ chỉ chỉ:
“Chỉ bốn cái thôi, phiền cùng em mang xuống .”
Doãn Thông theo thói quen quan sát một vòng căn phòng, trống huếch trống hoác, cơ bản chỉ còn mấy món đồ gỗ lớn, chút sở thích tính cách nào của chủ nhân.
Anh kịp thời thu hồi ánh mắt, tuy chút tò mò tại hành lý xuống nông thôn thu dọn như thể sẽ bao giờ nữa, nhưng hỏi.
Tuy tính cách khá thẳng thắn, nhưng đến mức tôn trọng sự riêng tư.
Anh xếp bốn chiếc thùng chồng lên , ánh mắt kinh ngạc của cô gái xinh , một lúc bưng tất cả lên:
“ xuống , em kiểm tra nữa , thời gian dư dả, đợi em ở trong xe.”
Nói xoay định cửa, nhưng suýt chút nữa đụng một thiếu nữ khác sắc mặt xanh xao, Doãn Thông ngẩn , gật đầu chào một cái rời .
Sau khi nhường đường, Chúc Hi Ngữ cũng thấy Hầu Hi Ngữ ở bên cửa, sắc mặt cô trắng bệch đến đáng sợ, đôi mắt thì còn sưng nữa, chỉ còn dư chút ửng đỏ.
Cô vẫn là trang phục như , váy len màu hồng nhạt phối với áo khoác màu trắng tinh, chiếc kẹp tóc caro trắng hồng thu gom mái tóc dài của cô gọn gàng tai, khuôn mặt vốn nhỏ nhắn của cô càng thêm vẻ động lòng .
Cô rõ ràng chút kinh ngạc với cách ăn mặc của Chúc Hi Ngữ, khách sáo thì thể coi là giản dị, nhưng thực tế so với cô , là cách ăn mặc quê mùa.