Nhật Ký Trở Mình Của Con Nuôi Độc Ác [Thập Niên] - Chương 65

Cập nhật lúc: 2026-02-24 05:15:47
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Hàn Hựu phòng cởi phăng bộ áo khoác ướt sũng , thấy Chúc Hi Ngữ đang bận rót nước, đến phía cô, hai tay chống lên bàn, bao quanh cô một cách hờ hững, cằm khẽ chạm đỉnh đầu cô, “Không uống , ngã choáng váng , cho ôm một cái là khỏi thôi."

 

Chúc Hi Ngữ thấy đúng là ngã choáng váng thật , đến mặt mũi cũng chẳng cần nữa.

 

lời vẻ đầy uất ức, cô bật thành tiếng, né tránh sự trêu chọc ngứa ngáy của .

 

Cô chuyên tâm học theo cách dỗ dành đứa trẻ ngã của trong thôn, trêu chọc Hàn Hựu, “Bé ngoan nào, lát nữa chúng đ-ánh cái đất xa nhé, bắt đền nó vì bé của chúng ngã đau!"

 

Hàn Hựu dĩ nhiên đây là chiêu dỗ dành trẻ con của già ở quê, câu thường kèm với những động tác cực kỳ rập khuôn của lớn như giậm chân xuống đất hoặc đ-ánh vật cản khác để vẻ trút giận giúp đứa trẻ, nhằm đạt hiệu quả khiến đứa trẻ ngừng .

 

hình mảnh mai hằng mong ước đang ở ngay mắt, ch.óp mũi là hương thơm thanh khiết của cô, cô còn nũng nịu gọi là “bé", Hàn Hựu cảm thấy, vì khoảnh khắc trẻ vài tuổi cũng .

 

Mắt thấy cái thứ khó khăn lắm mới áp chế xuống bắt đầu diễu võ dương oai, thậm chí còn nỗ lực vươn về phía , Hàn Hựu thở dài một , buông Chúc Hi Ngữ , “Còn lâu nữa mới kết hôn."

 

Chúc Hi Ngữ bật , xoay , mỉm Hàn Hựu, “Anh là tốc độ lái máy bay còn gì."

 

Chương 29 Đám cưới

 

Hàn Hựu gần như cả đêm ngủ, bao nhiêu xem đồng hồ, trực tiếp dậy khỏi giường, động tác thậm chí còn mang theo ý vị giải thoát.

 

Khi mặc quần áo chỉnh tề bước khỏi phòng, những đến giúp đỡ cũng lục tục kéo sân, thấy còn sớm như thì chút ngạc nhiên.

 

Hàn Hựu vốn định lượn một vòng qua điểm thanh niên tri thức nhưng Vương Nguyên Hương ngăn , “Sao giống như thằng nhóc lông bông thế , bây giờ các cháu vẫn gặp mặt ."

 

Bà nhét bữa sáng trong tay cho Hàn Hựu, “Ăn nhiều , hôm nay nhiều việc lắm đấy."

 

Hàn Hựu xoa xoa mũi, cuối cùng nữa.

 

Chúc Hi Ngữ cũng chẳng khá hơn là bao, đêm qua cô cùng con Dương Mai ở ký túc xá viện thanh niên tri thức, Tiêu Khả nhường giường sang phòng bên cạnh.

 

Tuy là ở căn phòng quen thuộc nhưng cô ngủ vẫn yên , cứ thỉnh thoảng giật tỉnh giấc, mơ màng đồng hồ chìm giấc ngủ mê mệt.

 

điều bất ngờ là một đêm trằn trọc, thần sắc của cô trông vẫn .

 

Bị Nhậm Nhiễm đuổi theo trêu chọc, cô đúng là “ gặp chuyện vui tinh thần sảng khoái".

 

Dùng xong bữa sáng, Nhậm Nhiễm cầm một chiếc túi vải màu hồng, vẻ mặt phấn khích vây quanh Chúc Hi Ngữ, “Nhìn , đây là mỹ phẩm tớ tốn bao công sức chuẩn đấy!

 

Mau để tớ trang điểm thật cho nào!"

 

Cô liếc bộ váy cưới Chúc Hi Ngữ, “Bộ váy của đúng là hơn bộ tớ mang tới nhiều."

 

Dương Mai phía hai , bóng dáng mắt dần trùng khớp với thiếu nữ thẹn thùng trong ký ức.

 

Bà đầy cảm xúc, họ xinh như , nhưng thật may mắn, Chúc Hi Ngữ may mắn hơn nhiều, cũng thông minh và kiên cường hơn.

 

Bà nén sự nghẹn ngào nơi cổ họng, tiến lên cầm chiếc lược, “Tay dì Dương khéo bằng con, dì chỉ chải đầu giúp con thôi."

 

Chúc Hi Ngữ thấy đôi mắt đẫm lệ mờ mịt của Dương Mai qua gương, dì Dương và cô đều là những đóa hoa kiều diễm yếu đuối nuôi dưỡng trong nhung lụa.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nhat-ky-tro-minh-cua-con-nuoi-doc-ac-thap-nien/chuong-65.html.]

Mẹ cô nhanh ch.óng héo tàn khi mất tình yêu của đời , nhưng vì cô mà bà cố gắng đấu tranh thêm hai năm ròng rã cõi đời .

 

Dì Dương sức khỏe yếu, những năm qua đám Hồng tiểu binh dọa cho hồn xiêu phách lạc, mà vì sự vẹn tròn trong đám cưới của cô mà sẵn lòng dẫn theo cô con gái cũng từng xa nhà để một lặn lội đến Tây Lĩnh.

 

Chúc Hi Ngữ cảm động, một tay nắm lấy Dương Mai, một tay nắm lấy Nhậm Nhiễm, “Dì Dương, Nhiễm Nhiễm, yên tâm, con sẽ sống ."

 

Nụ của cô hiếm khi mang theo sự phóng khoáng, “Con sẽ sớm về thành phố Bắc để đoàn tụ với thôi."

 

Nhậm Nhiễm qua thì vẻ cẩu thả nhưng thực lòng mềm yếu, theo lời của Chúc Hi Ngữ, vành mắt cô nhanh ch.óng đỏ hoe, giọng mang theo âm mũi đậm đặc, “Cậu nhất định đấy!"

 

“Được, tớ nhất định."

 

Chúc Hi Ngữ ôm lấy hai , nhận lấy mái tóc dài đang tỏa sáng ánh bình minh từ tay Dương Mai, thành thục b.úi thành một đóa hoa, lấy một chiếc kẹp tóc để cố định.

 

Chiếc kẹp tóc vô cùng tinh tế, bên là những đóa hoa hồng kết từ những viên ngọc trai nhỏ nhắn tròn trịa.

 

Nhậm Nhiễm ghé sát , “Là cái mà út tặng lúc đấy ."

 

Chúc Hi Ngữ dùng đầu ngón tay vuốt nhẹ, ánh mắt thoáng hiện vẻ u buồn, “ , là quà nhập học út tặng tớ."

 

Chỉnh phần tóc mái ngang lông mày, Chúc Hi Ngữ kết thúc chủ đề , dậy bên mép giường, “Dì Dương, hai cũng nghỉ ngơi ạ."

 

Nhậm Nhiễm sớm nhận lỡ lời, út là một chủ đề thể nhắc tới khác của Chúc Hi Ngữ, cô sợ Chúc Hi Ngữ vì thế mà mất vui, khi xác định chú ý đến bọn họ, cô vội vàng lật trong túi vải một chiếc lọ nhỏ trong suốt, ghé sát Chúc Hi Ngữ, “Còn cái nữa , trai của đồng nghiệp tớ công tác nước ngoài mang về tặng đấy, tớ nài nỉ mãi mới mượn đấy, thơm lắm.

 

Cậu bôi một chút , bảo đảm sẽ khiến Hàn Hựu mê đến mức thần hồn điên đảo."

 

Tai Chúc Hi Ngữ đỏ ửng, vốn định từ chối nhưng vì lời của Nhậm Nhiễm mà chút đắn đo, “Thật ?"

 

Nhậm Nhiễm gật đầu lia lịa, cố gắng dùng biên độ gật đầu để chứng minh lời là thật, “Thật mà!

 

Là mùi hoa hồng đấy, đồng nghiệp tớ mỗi bôi là cả văn phòng đều thơm ngát luôn!

 

Cậu tin tớ !

 

Bôi mặt trong cổ tay và tai là ."

 

Chúc Hi Ngữ mím môi, đưa tay đón lấy, vặn nắp lọ lăn một chút tai, viên bi lăn bằng thủy tinh mang theo cảm giác mát lạnh để một vệt nước nhỏ, hương hoa hồng thanh khiết từ từ lan tỏa, quả thực thơm.

 

Bàn tay cầm lọ nước hoa của Chúc Hi Ngữ dừng ngay khoảnh khắc sắp chạm cổ tay, cô nhớ tới buổi chiều muộn âm u đó, Hàn Hựu... cái chắc là cho sức khỏe , cô vẫn là đừng bôi ở đây thì hơn.

 

Nhậm Nhiễm đang định nhắc cô chỗ cũng bôi thì Giản Tĩnh Thu dẫn theo các thanh niên tri thức nữ , các thanh niên tri thức nam tiện phòng nên giao tiền mừng cho Dương Mai ở gian chính.

 

“Tân hôn vui vẻ, Hi Ngữ.

 

Chúc và Đoàn trưởng Hàn bách niên hảo hợp."

 

Giản Tĩnh Thu mang theo nụ đặc trưng đưa tới một phong bao lì xì, Tiêu Khả và Lý Trúc Như cũng đưa phong bao tương tự, Chúc Hi Ngữ lượt cảm ơn và nhận lấy.

 

Phương Nhiễm cuối cùng, đợi những phía tặng xong và sang một bên mới chậm rãi tiến lên, ngoài phong bao lì xì cô còn đưa một cây b.út máy, hiệu Anh Hùng, Chúc Hi Ngữ đây là món đồ quý báu của cô.

 

Giọng của Phương Nhiễm chút run rẩy, “Chị Chúc, tân hôn vui vẻ."

 

Loading...