Nhật Ký Trở Mình Của Con Nuôi Độc Ác [Thập Niên] - Chương 57
Cập nhật lúc: 2026-02-24 05:15:38
Lượt xem: 5
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Cô thấy Hàn Hựu nhíu c.h.ặ.t mày, vẻ mặt tán thành, đầy lo lắng, liền dậy, “Được , chuyện cứ quyết định như .
Anh yên tâm thì tính toán thời gian để ngày em nghỉ phép đến nơi, ga tàu đón em.”
Chương 25 Rối loạn
Sau khi Hàn Hựu rời , Chúc Hi Ngữ về phòng ba bức thư, lượt giới thiệu về hôn sự của với dì Dương, Triệu Vận cùng Doãn Thông, và chị họ nhà họ Phan.
Những ngày cô dự định sẽ công xã một chuyến, trong điện thoại thể quá nhiều, chi tiết vẫn dựa thư.
Lúc đang đến bức thứ hai, Hứa Chi Đào đùng đùng nổi giận mở cửa bước , “Chúc Hi Ngữ, mày nhất định dồn đường cùng mới thôi ?”
Chúc Hi Ngữ vì tiếng hét đột ngột của cô mà giật , b.út máy vạch rách tờ giấy thư, bức thư của cô trắng công .
Cô thấy Hứa Chi Đào thật sự là kỳ quặc chịu nổi, còn kịp tính sổ vụ Kiều Hoài Quyên với cô , mà cô bày bộ dạng hỏi tội thế là .
Chúc Hi Ngữ úp tờ giấy thư xuống bàn, cất mực và b.út máy , “Cô thật sự là kỳ quặc chịu nổi.
Trước tiên là vu khống đêm qua về, đó ăn bằng chứng bảo dồn đường cùng, cô luôn mới nhận thức của về giới hạn đạo đức của cô đấy.”
Hôm nay là ngày nghỉ, trong viện thanh niên trí thức thấy động động tĩnh đều vây , Giản Tĩnh Thu thấy hai giương cung bạt kiếm, vội vàng can ngăn, “Đều là cùng một viện, gì cứ từ từ .”
Hứa Chi Đào lạnh lùng hừ một tiếng, “Người cùng một viện cái gì chứ, phượng hoàng giả mắt thấy sắp bay lên cành cao thật .
Làm những kẻ chân lấm tay bùn như chúng trèo cao nổi?”
Chúc Hi Ngữ lạnh, “Từ đầu tiên chúng gặp , cô cứ âm dương quái khí như .
tự nhận là hề trêu chọc cô, mà cô suốt ngày tìm chuyện vui với , thật sự tưởng những lời tối hôm đầu tiên là đùa với cô ?”
Hứa Chi Đào nhớ cuộc đối thoại của họ đêm đó, nghểnh cổ lên, “Cho nên cô thừa nhận ?
Thừa nhận là cô bảo Bí thư và Đội trưởng tìm .”
Chúc Hi Ngữ lời cô , thấy biểu cảm chột của cô , đột nhiên nhớ chuyện cô bỏ quên mấy ngày nay, hóa là như .
“Cô đúng là quá đề cao chính .”
Cô nhướng mày, “Hơn nữa, Bí thư và Đội trưởng xưa nay luôn công bằng, tìm cô là vì chuyện gì trong lòng cô tự rõ ?
Nghĩ thông thì chi bằng , để ở đây phân xử, bày mưu tính kế giúp cô, kẻo cô ở đây cứ bám víu lung tung.”
Tiêu Khả từ biểu cảm đột nhiên xìu xuống của Hứa Chi Đào đoán trong chuyện chắc chắn vấn đề, cô nàng xem náo nhiệt chê chuyện lớn, “ thế, chúng đều ở đây cả mà, cô mà thực sự chịu uất ức thì chúng sẽ khoanh tay .”
Hứa Chi Đào thể gì đây?
Cô nắm c.h.ặ.t nắm đ-ấm, chuyện còn cách nào cứu vãn nữa , cô dứt khoát đ-ập nồi dìm thuyền, chỉ Tiêu Khả, “Đừng tưởng cái lòng giả tạo của cô ai .
Viết cho Phương Sóc nhiều thư như bao giờ hồi âm cho cô ?
Coi ai cái tâm tư đó của cô chứ?”
Tiêu Khả giận cuống, Giản Tĩnh Thu vội vàng kéo cô nàng , “Được Chi Đào, đừng nữa.”
Không ngờ Hứa Chi Đào cứ như phát điên, nổ s-úng về phía Giản Tĩnh Thu, “Kẻ đáng ghê tởm nhất trong viện thanh niên trí thức chính là cô, đồ giả tạo.
Suốt ngày bày bộ dạng dịu dàng hiền thục, thực chất là đố kỵ xinh hơn đến phát điên chứ gì.”
Sử Thắng quát lớn, “Im miệng!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nhat-ky-tro-minh-cua-con-nuoi-doc-ac-thap-nien/chuong-57.html.]
Hứa Chi Đào lạnh, “Chấp nhận phận ?
Cảm giác thế nào khi sống với thích ở cái nơi mà thể thoát ?”
Mặt Sử Thắng trắng bệch, nhưng mà phản bác.
Giản Tĩnh Thu thấy chỉ cảm thấy tim như vỡ vụn, cô xông lên tát mạnh cho Hứa Chi Đào một cái, “Đồ điên .
Coi ai những chuyện cô ?
Đồ đĩ cưới chửa.”
Mọi trong viện thanh niên trí thức vốn sự phát điên đột ngột của Hứa Chi Đào cho khiếp sợ, thấy lời càng sợ đến ch-ết khiếp, chuyện mà truyền ngoài thì viện thanh niên trí thức của họ yên .
Sử Thắng vội vàng ôm lấy Giản Tĩnh Thu, “Đừng nữa.”
Hứa Chi Đào vì cái tát mà ngã xuống đất, cô tiên là , đ-ấm bụng , “Cái giống nghiệt súc , cái giống nghiệt súc , mãi mà phá .”
Tóc cô xõa tung gáy, hai mắt đỏ ngầu, trong viện thanh niên trí thức, “Là ?
Là như ?
chỉ là về nhà thôi!
chỉ là rời khỏi đây thôi!”
Phương Nhiễm đến đây mà , biểu cảm của những khác cũng cho lắm, đều là thanh niên trí thức, ai mà ý nghĩa của hai chữ “về thành phố” đối với mỗi bọn họ chứ.
Chúc Hi Ngữ vốn định gì đó, rõ ràng là cách khác mà, chẳng Hà Thiến rời .
cô thể bất cứ lời nào liên quan đến chủ đề , vì rõ ràng là cô cũng sắp , trong những trong viện cô là xuống nông thôn trong thời gian ngắn nhất, khi xuống nông thôn cũng là thong dong nhất, vốn thu hút ít sự chú ý của .
Tuy việc cô chọn kết hôn với Hàn Hựu vì để rời khỏi Tây Lĩnh, nhưng khác sẽ nghĩ như .
Cô là hưởng lợi lớn nhất trong những trong viện , bất kể cô gì, đều là kiểu “Cửa son r-ượu thịt ôi” từ cao xuống.
Thế là cô im lặng.
Hứa Chi Đào định buông tha cho cô, dấu bàn tay của Giản Tĩnh Thu gần như bao phủ hết má của cô .
Tóc tai cô rối bời, hai mắt đỏ ngầu, mà với Chúc Hi Ngữ, “Số của mày mà thế nhỉ?”
Chúc Hi Ngữ mím môi lời nào, Hứa Chi Đào thấy cô thèm để ý đến , tưởng cô tiếp chuyện , cố sức dậy, “ sắp kết hôn , nhưng sẽ chấp nhận phận như .”
Mọi trong viện với biểu cảm phức tạp cô rời , Sử Thắng thở dài một tiếng, máy động môi nhưng gì, chỉ hiệu cho giải tán.
Chúc Hi Ngữ lời của Hứa Chi Đào nhắc nhở, Phương Sóc hôm qua giúp cô một việc lớn như , ân tình quá lớn, bản cô tạm thời trả nổi.
vẫn thể bắt đầu trả một ít từ những chỗ khác, nhớ Phương Sóc thích ăn dưa muối thím Năm , cô đ-ánh bạo khỏi cửa.
Vừa đến cổng viện gặp Phương Nhiễm đang ở cổng, thấy cô đến, mắt Phương Nhiễm sáng lên, “Chị Chúc, chị định ngoài ?”
Cô bé Lương Trì mấy tháng nay đều ở huyện, hình như là thuê một căn nhà gần nhà máy thực phẩm, Chúc Hi Ngữ lúc ngoài mười phần thì tám chín phần là nhà họ Hàn.
Chúc Hi Ngữ gật đầu, “Ừm, đến nhà Hàn Hưng chút việc.”
Phương Nhiễm thẹn thùng , “Em thể cùng chị Chúc ?”
Cô bé thấy sự ngạc nhiên trong mắt Chúc Hi Ngữ, bổ sung thêm, “Chuyện lúc nãy... lòng em rối bời quá, cũng ngoài dạo một chút.”