Nhật Ký Trở Mình Của Con Nuôi Độc Ác [Thập Niên] - Chương 56

Cập nhật lúc: 2026-02-24 05:15:37
Lượt xem: 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Hàn Hựu đột nhiên , “Khu nhà tập thể chỉ những dãy nhà mới xây và trong lầu mới vòi nước, về nhất định sẽ tranh lấy một chỗ.”

 

“Vâng...”

 

Chúc Hi Ngữ chút ngại ngùng, nhưng liên quan đến chất lượng cuộc sống tương lai của , vẫn hỏi một câu, “Chúng ở dãy nhà là ở lầu ạ?

 

Có phòng tắm rửa ?”

 

Hàn Hựu lời cô cho vui vẻ, ngước mắt cô một cái, “Hiện tại chỉ thể ở lầu, nếu em thích ở dãy nhà thì sẽ cố gắng thêm chút nữa.

 

Trong lầu tắm rửa đều phòng tắm công cộng, chỉ nhà vệ sinh thôi.”

 

Chúc Hi Ngữ hiểu sự cố gắng thêm chút nữa đằng lời đồng nghĩa với việc đổ m-áu, ở độ tuổi đến vị trí bỏ nỗ lực gấp bao nhiêu khác.

 

Cô đặt gáo nước về lu nước, “Em ở thủ đô mười mấy năm đều ở lầu mà, quen thuộc đấy.”

 

Hàn Hựu sự thấu hiểu của cô, tay là nước nên chỉ thể nhịn xung động xoa đầu cô.

 

Sau khi hai gian phòng chính, Hàn Hựu đem những chuyện bàn bạc ở nhà chú Năm Hàn tối qua kể hết cho Chúc Hi Ngữ .

 

“Cân nhắc đến việc tiện mang theo, ‘ba bánh một vang’ chúng sẽ chuẩn ở bên nữa.

 

Anh dự định thêm sáu trăm đồng sính lễ, chuẩn thêm một ít đồ đạc chúng cũng thể dùng ở thôn Thượng Hàn , em xem ?”

 

Hàn Hựu hạ thấp giọng, “Anh thấy vẫn còn ít, nhưng tình hình ở thành phố Hán Đài là như , sợ quá nổi bật cũng .

 

Đợi em qua đó sẽ giao hết tiền cho em.”

 

Chúc Hi Ngữ vui, ai mà vui vì sự xem trọng như chứ?

 

Sính lễ sáu trăm đồng ở thủ đô cũng là cao , cũng may Hàn Hựu là lĩnh lương mười năm, còn cô cũng là một phú bà nhỏ tiết kiệm tiền.

 

Cô đùa, “Anh yên tâm, của hồi môn của em cũng ít .”

 

Rồi cũng học theo Hàn Hựu như ghé sát , hạ thấp giọng, “ đều là của em hết.”

 

Hàn Hựu xoa đầu cô một cái, “Tiệc cưới định bày hai mươi tám bàn, mỗi bàn đều định bốn món mặn, sáu món chay, một món canh.”

 

Chúc Hi Ngữ lúc chút ngạc nhiên , món chay thì còn đỡ, qua mùa thu hoạch, gom góp trong thôn là , nhưng món mặn?

 

Trong thôn phát tem phiếu, Hàn Hựu ở bộ đội ước chừng cũng sẽ giữ quá nhiều.

 

“Có phiếu ạ?”

 

“Hôm nay định lên tỉnh gửi báo cáo kết hôn, ở tỉnh, Hán Đài, Tây Lĩnh đều một ít bạn chiến đấu, đổi một ít.”

 

Chúc Hi Ngữ định nợ ân tình, sự coi trọng của , liền lãng phí nhân mạch của những chuyện như thế , “Không cần nhiều như , món mặn hai món là .”

 

Cô khựng một chút, “Em tâm ý của mà, nhưng chúng còn cùng nhiều nhiều đoạn đường nữa, em cầu nhất thời .”

 

Hàn Hựu thầm mừng vì chuyến thăm của kịp thời, mới bỏ lỡ một cô gái như , chuyện tối qua các trưởng bối nhà họ Hàn cũng khuyên lâu, “Anh hiểu ý em , sẽ cố gắng hết sức gom góp .

 

Đừng lo lắng, em chỉ cần một cô dâu thật xinh .”

 

Chúc Hi Ngữ nhớ vẫn còn thừa tem phiếu thịt, dầu ăn của xấp xỉ bốn năm, hiệu cho Hàn Hựu đợi một lát, chạy về phòng lấy xấp tem phiếu phân tán ở các nơi, lặng lẽ nhét tay Hàn Hựu, “Đây là khi xuống nông thôn em đặc biệt đổi với , cứ cầm lấy dùng .”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nhat-ky-tro-minh-cua-con-nuoi-doc-ac-thap-nien/chuong-56.html.]

 

Hàn Hựu cúi đầu quan sát xấp phiếu dày cộp trong tay, dường như thấy Chúc Hi Ngữ lo lắng thu thập tem phiếu để chuẩn cho việc xuống nông thôn của như thế nào.

 

Vừa xót xa cho cô gái lẽ yêu thương chịu nhiều uất ức như , tự hào về sự thông minh và chu đáo của cô, những tờ phiếu đủ để đảm bảo cô thể sống một cuộc sống tệ ở nông thôn.

 

Nhiều hơn cả là sự cảm động, cô cứ như đem những tờ phiếu từng chuẩn bảo đảm cho tương lai vài năm của chính nhét tay , nặng trĩu, mềm mại.

 

Anh xếp gọn xấp phiếu đặt tay cô, nghiêm túc Chúc Hi Ngữ, “Dù là chăng nữa, em cũng đừng dễ dàng giao sự bảo đảm cho tương lai của chính .”

 

Chúc Hi Ngữ hiểu những điều chứ?

 

Những năm điều cô hiểu nhất, giỏi nhất chính là tự bảo vệ , sẵn lòng đưa những tờ phiếu cho Hàn Hựu cũng là vì tin chắc những tờ phiếu cũng thể sống .

 

Lòng cô mềm nhũn, theo ý Hàn Hựu cất phiếu túi, “Nếu chỗ đủ, thì cứ đến tìm em.”

 

Hàn Hựu gật đầu, ý vị dịu dàng trong ánh mắt như tràn ngoài, “Anh chuyến lên tỉnh, em món gì mua ?

 

Đám cưới mặc cái gì?

 

Anh cắt cho em vải màu đỏ rực là màu xanh quân đội?”

 

Chúc Hi Ngữ nghĩ ngợi, “Màu đỏ ạ.”

 

Chuyện vui như , màu đỏ sẽ rạng rỡ hơn.

 

Hàn Hựu lấy từ trong túi những ngày lành mà Hàn Minh Thành xem tối qua, “Đều chút vội, em chọn lấy hai ngày, một ngày đính hôn, một ngày kết hôn.”

 

Chúc Hi Ngữ sự xót xa và áy náy của , đưa tay vỗ vỗ mu bàn tay , “Không , là em tự nguyện mà.”

 

Cô vẫn đủ can đảm để câu cùng sớm về bộ đội đó.

 

Cô xem qua những con khoanh tròn tờ lịch, đều tuần , cô hề vặn vẹo, Hàn Hựu hỏi cô chính là vì suy nghĩ thật của cô, “Chú Năm gạch hai đường ngày mùng hai tháng mười, ngày chính thức cứ chọn ngày ạ.

 

Còn đính hôn, chọn ngày sớm nhất , ở giữa để thêm chút thời gian, chú thím giúp chúng lo liệu những việc chắc chắn sẽ mệt.”

 

Hàn Hựu ghé một cái, Chúc Hi Ngữ chọn ngày 24 tháng 10, tức ngày 29 tháng 9 âm lịch ngày đính hôn; ngày 27 tháng 10, tức ngày mùng hai tháng mười âm lịch ngày chính thức; ngày thứ Bảy.

 

Anh hài lòng, bổ sung thêm, “Kết hôn xong còn thể ở nhà năm ngày nữa.”

 

Chúc Hi Ngữ né tránh ánh mắt ngày càng thâm thúy của , “Hôm nay lên tỉnh luôn ?”

 

Hàn Hựu thấy việc chính cũng trêu ghẹo cô nữa, kiểu gãi ngứa ngoài giày khó chịu là chính .

 

, nhanh ch.óng gửi báo cáo thì quân khu Hiển Thành một chuyến.

 

Thuận lợi thì lúc bộ đội báo cáo sẽ xuống .”

 

Anh khựng một chút, “Anh về sẽ nghĩ thêm cách xem xin thêm mấy ngày , để đón em.”

 

Chúc Hi Ngữ lắc đầu, từ thủ đô đến Tây Lĩnh cô mất xấp xỉ bốn ngày, cô còn sợ xa nữa.

 

Huống hồ chỗ Hàn Hựu chỉ mất hai ngày rưỡi, “Em tự qua đó là .

 

Năm nay xin hết phép , hơn nữa mới nhậm chức đầy một năm, vẫn là đừng để lộ sơ hở cho khác.”

 

 

Loading...