Nhật Ký Trở Mình Của Con Nuôi Độc Ác [Thập Niên] - Chương 54
Cập nhật lúc: 2026-02-24 05:15:35
Lượt xem: 5
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Khụ khụ khụ...”
Chúc Hi Ngữ thực sự sặc, mặt đỏ bừng, Hàn Hựu vội vàng vỗ lưng cho cô, thuận thế xuống cạnh cô.
“Khi nào về bộ đội?”
Chúc Hi Ngữ giả vờ lơ đãng hỏi.
Ánh mắt Hàn Hựu tối sầm khi , thở dài một tiếng, “Muộn nhất là mùng hai tháng , mùng bốn điểm danh.”
Anh thấy Chúc Hi Ngữ ngừng đũa, trong bát vẫn còn nửa bát nhỏ, “Sao thế, nỡ xa ?”
Chúc Hi Ngữ đặt đũa lên bát, định chuyện thì động tác tự nhiên cầm lấy bát ăn nốt chỗ mì cô để của cho sửng sốt, lắp bắp, “Anh... ...
đây là em ăn thừa...”
Hàn Hựu hai miếng ăn xong, cạnh nồi rửa bát, “Sớm muộn gì cũng , tập cho quen .”
Yết hầu chuyển động gấp gáp, trong lòng cũng chút căng thẳng.
Lúc đó đang mải suy nghĩ chuyện khác, theo bản năng như , lúc môi chạm đũa mới nhận gì, chỉ là giả vờ trấn tĩnh mà thôi.
Chúc Hi Ngữ thẹn giận, nhưng phủ định lời , cô cũng là hạng một khi quyết định là sẽ đến cùng, huống hồ Hàn Hựu còn cho cô niềm tin để tiến bước lùi con đường .
Nghĩ đến đây, cô bê chiếc ghế đẩu nhỏ bếp lửa, Hàn Hựu bận rộn dọn dẹp nồi niêu bếp núc, “Có định năm mới ?”
Bàn tay đang lau bếp của Hàn Hựu khựng , gật đầu, “Sớm nhất là vụ gieo mầm mùa xuân.
Em đừng lo lắng, sắp xếp xong hết ...”
Anh , nhân cơ hội qua một chút về những sắp xếp phía với Chúc Hi Ngữ, để tránh cho cô lo âu vì chuyện .
Chúc Hi Ngữ mím môi ánh mắt thâm thúy của Hàn Hựu, né tránh tầm mắt , “Lần em cùng về bộ đội luôn .”
Hàn Hựu suýt chút nữa tưởng nhầm, ông trời đến mức trong cùng một ngày chiếu cố hai chứ?
Chúc Hi Ngữ thấy trả lời, một cái mới phát hiện đang ngây đó, ánh mắt đầy sự cẩn trọng và thể tin nổi, lòng cô bỗng mềm , nhớ những lời với hôm nay, đằng mỗi thành tựu từ nhỏ của đều là khổ tận cam lai, quyết định , hà tất gì kéo dài thêm một năm, cô độc thêm một năm nữa?
Cô né tránh ánh mắt của Hàn Hựu nữa, “Em là, em cùng về bộ đội luôn .”
Hàn Hựu thấy ánh đèn dầu mờ ảo, cô gái chiếm trọn tâm trí ngay từ đầu gặp mặt , trong đôi mắt cô còn sự đề phòng và tò mò như lúc đầu nữa.
Đong đầy trong đó, là sự dịu dàng và kiên định.
Anh quá hiểu Chúc Hi Ngữ, cũng như hiểu chính ngày xưa , họ đều là những tính cách thận trọng.
Trong mối quan hệ của họ, hứa hẹn nhiều bao nhiêu cũng khỏa lấp sự yếu thế thiên bẩm của Chúc Hi Ngữ với tư cách là phái nữ trong thời đại .
Nói một cách , rủi ro mà Chúc Hi Ngữ gánh chịu trong mối quan hệ nhiều hơn nhiều, chi phí cũng cao hơn.
dù là , cô gái mà chú Năm khen là cực kỳ nhạy bén, chu đáo , lúc dùng ánh mắt kiên định tin tưởng như , đưa một quyết định lợi cho .
Hàn Hựu cảm thấy tim tan chảy, lúc tâm múa nguyện ý phủ phục chân Chúc Hi Ngữ, chỉ dâng hiến tất cả cho cô.
Anh dùng nước sạch bên cạnh rửa sạch tay, trực tiếp kéo cô gái đang ghế thẹn thùng dũng cảm lên, ôm c.h.ặ.t lòng, vùi mặt hõm cổ cô.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nhat-ky-tro-minh-cua-con-nuoi-doc-ac-thap-nien/chuong-54.html.]
Chúc Hi Ngữ cảm nhận thở của dán sát cổ , nơi da thịt tiếp xúc dấy lên những cơn ngứa ngáy li ti, nhưng cô chẳng ý định né tránh chút nào.
Cô thấy giọng trầm thấp của Hàn Hựu, “Cảm ơn em, sẽ để em hối hận vì quyết định ngày hôm nay .”
Chúc Hi Ngữ sự trịnh trọng trong lời của , gật đầu, “Em tin .”
Vì tò mò và rung động, nên em đồng ý để thể hiện lòng thành.
Vì tin tưởng và rung động, nên em sẵn sàng cùng một lên núi ngắm trời.
Vì là , nên em mới đưa những quyết định .
Em tin , tin sự mạnh mẽ của , tin sự dịu dàng của , tin lời hứa của , tin rằng sẽ là quyết định dũng cảm nhất, đúng đắn nhất trong cuộc đời của em.
Chương 24 Bàn bạc (Chương kép)
Có sự gật đầu của Chúc Hi Ngữ, chuyện đó diễn nhanh ch.óng hơn nhiều.
Cuối cùng Hàn Hựu đồng ý để cô theo về bộ đội mùng hai, báo cáo, dọn dẹp tổ ấm tương lai của họ, trịnh trọng đón Chúc Hi Ngữ đến nơi sinh sống...
Quan trọng hơn là, Chúc Hi Ngữ chịu thiệt thòi chút nào, cô điều gì hối tiếc, mười hai ngày thật sự quá vội vàng.
Ngay tối hôm đó, Hàn Hựu đến nhà chú Năm thím Năm của , nhờ vả đối phương lo liệu hôn sự giúp .
Vương Nguyên Hương kinh ngạc đến mức nên lời, trưa nay hai bạn trẻ mới công bố đang yêu , buổi tối kết hôn .
Bà mà!
Hàn Hựu tận xương tủy vẫn là con sói con bá đạo đó, nhắm trúng ai là tha về tổ ngay từ sớm.
“Nhờ chú Năm thím Năm cả ạ, ngày mai con lên tỉnh gửi báo cáo kết hôn cho bộ đội, tối nay phiền chú thím lo nghĩ giúp con chuyện sính lễ.
Hiện tại tình hình thế nào ạ?”
Hàn Hựu hiếm khi đỏ mặt ánh trêu chọc của hai , cũng khi gặp Chúc Hi Ngữ chẳng khác gì một thằng nhóc lông bông.
“Bây giờ ở thành phố đều là ‘ba bánh một vang’, sính lễ chúng chuẩn để cầu hôn cho Hàn Phong dạo cũng là ba món cộng thêm sáu mươi sáu đồng...”
Giọng Vương Nguyên Hương đầy sự phấn khích.
Hàn Minh Thành ngắt lời vợ , “Tình hình của hai đứa đặc thù, Hi Ngữ chắc chắn là sẽ theo con bộ đội, những món đồ lớn tạm thời cần sắm.
chuẩn chút hiện vật gì thì cũng mắt lắm...”
Hàn Hựu tiên gật đầu, thấy vế cũng chút khổ sở, “Con lên thành phố mua một chiếc đồng hồ đeo tay , tuy Hi Ngữ một chiếc , nhưng đây là lựa chọn nhất hiện tại, dễ mang .”
Anh khựng một chút, vẫn chọn cách thành thật với chú thím của , “Hiện tại tiền lương hàng tháng của con là một trăm hai mươi đồng, những năm qua cũng để dành một ít tiền.
Con dự định thêm sáu trăm đồng sính lễ.
Con định giới hạn ngân sách cho tiệc cưới, mỗi bàn đều lợn, vịt, gà, cá.”
Hàn Minh Thành ban đầu sáu trăm đồng của cháu trai cho giật , bây giờ bao gia đình ở thôn Thượng Hàn đến sáu mươi đồng còn lấy , liệu ảnh hưởng ?
ông hiểu tâm tư bù đắp cho con bé Chúc của cháu trai , nên chỉ , “Những thứ khác gom góp trong thôn chắc là đủ , nhưng thịt thà thì, tem phiếu dễ kiếm.”