Nhật Ký Trở Mình Của Con Nuôi Độc Ác [Thập Niên] - Chương 357
Cập nhật lúc: 2026-02-24 06:02:30
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Ngoại trừ gia đình cô năm lấy chồng xa và chú tư mất sớm, ba thế hệ nhà họ Hàn đầu tiên tụ họp đầy đủ như , dù là con gái gả con trai gia đình riêng đều mặt đông đủ.”
Thấy trong nhà kín mít , mặt Chúc Hi Ngữ ửng hồng, hôm nay đáng lẽ là cô và Hàn Hựu chủ trì, mà giờ mới đến.
Hàn Hựu cảm thấy gì to tát, tự nhiên đón lấy áo khoác của vợ, treo lên tường cùng với áo của .
Đây là một trong những bộ tứ hợp viện vị trí nhất mà cụ Lê để cho Chúc Hi Ngữ, ở trung tâm Bắc Thành, Lê Triệt hiện đang sống ở căn bên cạnh.
Khu đại viện quân đội đủ rộng cũng tiện thường xuyên, đến chỗ Lê Triệt sợ nhà họ Hàn tự nhiên, Chúc Hi Ngữ liền đặc biệt dọn dẹp nơi cứ điểm đón năm mới.
Bộ tứ hợp viện rộng gần một ngàn mét vuông, ở quê lên bao nhiêu cũng đủ chỗ ở.
“Xem kìa, mắt của em !"
Vương Nguyên Hương chạm nhẹ cánh tay Hàn Minh Thành, hất cằm về phía vợ chồng Hàn Hựu, “Ngày càng ân ái ."
Hàn Minh Thành kịp gì, Hàn Minh Thắng tiếp lời, “Chuyện đúng là cảm ơn thím năm, lúc đó em cũng Hi Ngữ, nhưng ngốc đến mức chẳng dám nghĩ tới hướng ."
Hiện tại ông cởi mở hơn nhiều, nhờ con trai con dâu, con gái con rể đều tiền đồ, ông khi đối mặt với các em cũng còn vô thức tự ti nữa.
“Ông là ngốc, ông lúc đó là nhu nhược mới đúng."
Điền Tự Trân cạnh chồng, thầm phàn nàn trong lòng, “ là thành phố nuôi , mới mấy năm thôi mà bác cả trông giống như một cán bộ về hưu ở Bắc Thành ."
Bà chút ngưỡng mộ, hiện tại nhà bác cả bác ba ở Bắc Thành, gia đình chú năm dù vẫn ở tỉnh lỵ nhưng con trai út ở thủ đô.
Cũng chỉ nhà bà là vẫn giữ lấy núi Tây Lĩnh.
Bà thoáng qua đứa con trai đang quây quanh của vợ Hàn Hựu hỏi han chuyện nọ chuyện , mỉm , , bà còn Thanh Dương.
Đang nghĩ ngợi, con gái của con gái lớn Hàn Tố Tâm vẫy vẫy tay với bà, vẻ mặt bí ẩn.
Mắt Điền Tự Trân sáng lên, vội vàng tới gian phòng bên cạnh, liền thấy Hàn Doãn hai cô con gái ôm lấy cánh tay trái , thấy bà thì bĩu môi, “Thím hai, thím với chị ba, chị tư bàn ạ?"
Điền Tự Trân lành, xuống ôm lấy cô bé, “Ôi trời, thím đây cũng là hết cách mà!
Cháu với Thanh Dương chơi với , thím nghĩ ngộ nhỡ cháu gì đó thì ."
Hàn Doãn hạng “ch-ết bần đạo ch-ết đạo hữu", Điền Tự Trân khó đối phó, cô bé lập tức bán Hàn Thanh Dương sạch sành sanh, “Đối tượng thì chắc là ạ, nhưng cháu một bạn học đang theo đuổi , theo đuổi dữ dội lắm, cũng lâu , nửa năm ."
Điền Tự Trân lập tức hớn hở, “Là bạn học , cháu cô bé đó thế nào ?"
Hàn Doãn lắc đầu, “Cháu chỉ mới thấy thoáng qua một thôi, đáng yêu, tính cách hoạt bát."
Cô bé nghĩ nghĩ, kéo tay Điền Tự Trân, “Thím hai, Thanh Dương trong lòng tự tính toán, thím đừng giục , đoạn tình cảm của ... cháu thấy vẫn nên thận trọng một chút thì hơn."
Điền Tự Trân liên tục gật đầu, “Thím giục, thím chỉ là quan tâm một chút thôi."
Ánh mắt bà dần sâu thẳm, “Chủ yếu là thím sợ nó bước ."
“Cái đó thì ạ."
Hàn Doãn cũng thương chú hai thím hai, “Lúc khai giảng cháu còn giới thiệu bạn cho Thanh Dương quen nữa mà, Thanh Dương còn ăn với cô mấy bữa, chỉ là cuối cùng thấy hợp nên thôi.
Anh hiện tại chắc cũng thôi, chỉ là gặp phù hợp."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nhat-ky-tro-minh-cua-con-nuoi-doc-ac-thap-nien/chuong-357.html.]
“Vậy thì ."
Điền Tự Trân vui mừng hớn hở, “Doãn nhi, Thanh Dương ở Bắc Thành một , cháu chú hai thím hai để ý chăm sóc nó nhé.
Anh trai cháu bận quá, thím phiền nó nữa."
“Chuyện đó là đương nhiên ạ."
Hàn Doãn gật đầu, an ủi Điền Tự Trân, “Chuyện thím cần lo thím hai.
Thanh Dương dạo theo nhỏ đấy ạ, nhỏ là doanh nhân tiếng ở Mỹ, thím với chú hai với hai chị cứ đợi mà hưởng phúc ."
“Thím chỉ mong nó bình an mạnh khỏe là ."
Điền Tự Trân chút do dự, “Thật sự cảm ơn của Hi Ngữ quá, mấy đứa trẻ ở Mỹ chịu giày vải , thím cũng chỉ mấy việc kim chỉ thôi."
“Thích ạ."
Lê Hi Gia ngang qua, tay bưng một chiếc ly nước, thấy lời thì đôi mắt đảo liên hồi, “ bà ơi, cháu là đứa trẻ ở Mỹ, cháu là Hoa Quốc ạ."
“Đây là thím, em thật là ngốc."
Lê Hi Ngôn từ ngoài cửa sổ ló đầu , những trong phòng giật cả , “Đây là thím hai của rể, Gia Gia, em cũng gọi là thím đấy."
Hai đứa nhỏ Điền Tự Trân sợ đến thót tim, đặc biệt là mái tóc vàng và đôi mắt như ngọc thạch của Lê Hi Gia, Điền Tự Trân cứ thấy một là quý một .
Bà chút lúng túng, nên trả lời thế nào thì Lê Hi Ngôn lè lưỡi, “Thím ơi, ba ạ, ơn một giọt nước trả bằng một dòng suối.
Mọi chăm sóc chị, tụi cháu hỉ bất tự thắng, đúng, vô cùng cảm kích..."
Cô bé lộ một hàm răng đều tăm tắp, “Cháu hiểu rõ lắm , tóm chúng là một nhà, thím cần khách sáo ạ."
Nói xong, cô bé nháy mắt với Lê Hi Gia, dường như đang đắc ý.
Lê Hi Gia hừ nhẹ, cô bé, mỉm với trong phòng bưng ly nước chạy mất, “Hằng Hằng, đút cháu uống nước ."
Cái là hưởng cái thú đây mà.
Mọi trong phòng , đều hai đứa quỷ nhỏ đến từ lúc nào, bao lâu, hiểu bao nhiêu.
“Không ạ."
Hàn Doãn quen thuộc với hai đứa trẻ hơn, thấy thím hai và hai chị chút gò bó, đó mới cảm thấy chút xót xa, “Mọi cần lo lắng, cũng cần gò bó, đây là nhà của chị dâu, chị dâu cháu thế nào chứ, cứ coi như về nhà là ."
Hàn Tố Tâm và Hàn Tố Nhã rủ mắt, đây là đầu tiên họ đến thủ đô, cũng chính chuyến , họ mới nhận họ và chị họ Hàn Mạn Văn, em họ Hàn Doãn từ lâu còn là cùng một tầng lớp nữa .
Điền Tự Trân hiểu tâm tư của con gái, đợi Hàn Doãn khỏi liền vỗ vỗ tay họ, “Cứ sống chu ngày tháng , các con đối với Thanh Dương, Thanh Dương ghi nhớ trong lòng mà, hãy tin tưởng em trai các con."
Hàn Tố Tâm và Hàn Tố Nhã bà , ngược bắt đầu khuyên bà:
“Mẹ, tụi con chẳng giúp gì cho Thanh Dương cả, nó vất vả lắm , đừng với nó chuyện , nó cứ bình an là ạ."
Thấy họ như , Điền Tự Trân tiếp nữa, nhưng bà chắc chắn, Hàn Thanh Dương nhất định sẽ quên hai chị gái.