Nhật Ký Trở Mình Của Con Nuôi Độc Ác [Thập Niên] - Chương 346

Cập nhật lúc: 2026-02-24 06:02:19
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Chúc Hi Ngữ chút nghi hoặc ngẩng đầu, trong lòng cô đúng lúc cũng nỗi lo lắng:

 

“Hôm nay em dạo quanh khu đại viện, ở đây thực sự khác với Quảng Thị, kỷ luật nghiêm minh."

 

Bầu khí của khu nhà công vụ thường do phong cách của thủ trưởng quân khu quyết định.

 

Ví dụ như ở Quảng Thị, Sư trưởng Uông bình dị gần gũi nên các gia đình quân nhân cũng thoải mái.

 

Hàn Hựu ẩn ý của cô, trong lòng thầm cúi đầu xin vị thủ trưởng “mặt lạnh tâm nóng" của , nhưng miệng vẫn khẳng định suy đoán của Chúc Hi Ngữ:

 

“Thủ trưởng quả thực chút nghiêm khắc."

 

Nghe cũng , Chúc Hi Ngữ tâm lý bổ sung nốt phần còn :

 

“Được , thì chuyển qua đó .

 

Đợi xong thủ tục chuyển trường cho Hành Hành, cả nhà sẽ dọn tới.

 

Anh cứ ở mãi bên ngoài thế thực sự cũng tiện."

 

“Không gấp, để dọn dẹp nhà cửa một chút .

 

Đồ đạc trong phòng vệ sinh cần mới, còn cả đệm giường nữa, nhưng em cần bận tâm, sẽ sắp xếp Tiểu Phương ."

 

“Vậy còn Mạch Mạch thì ?"

 

Chúc Hi Ngữ nhớ tới cô bé nhỏ còn trong nhà.

 

Hàn Hựu trao đổi với Cao Văn Bách, khẽ chạm giữa mày cô:

 

“Cả hai đứa trẻ sẽ cùng chuyển trường.

 

Viện nghiên cứu gần đại viện hơn, những thứ khác vẫn như , trong tuần sẽ do cha chăm sóc."

 

“Văn Bách mà cũng nỡ cơ ."

 

Chúc Hi Ngữ khẽ ngáp một cái.

 

Hàn Hựu lập tức lấy cuốn sách tay cô , bế xuống:

 

“Chỉ là lớp mầm non thôi nên cũng , hơn nữa Mạch Mạch Hành Hành, nếu tách hai đứa nhỏ thì càng ."

 

Cao Văn Bách thực sự chút do dự, Mạch Mạch ở cả hai nhà đều cưng chiều, nhưng tình hình của Chúc Hi Ngữ đặc biệt, chắc chắn ưu tiên chăm sóc cô .

 

Hơn nữa Mạch Mạch đúng là dính lấy Hàn Gia Hành.

 

, Cao Văn Bách quyết định để Mạch Mạch cùng Hành Hành thử xem , dù nếu con bé thích nghi thì khu nhà của Viện nghiên cứu cũng xa, Hàn Minh Thắng dì Lý đều thể đưa đón.

 

“Cũng đúng, Hành Hành cũng thích Mạch Mạch, hai đứa ở cạnh mới bạn."

 

Chúc Hi Ngữ mơ màng trả lời, dần chìm giấc ngủ sâu nhịp vỗ nhẹ nhàng và giọng trầm thấp của Hàn Hựu.

 

Đợi đến khi thở của cô đều đặn, Hàn Hựu mới cẩn thận sờ lên bụng cô, dịu dàng :

 

“Em gái đừng vội vàng , con và đều thật khỏe mạnh nhé."

 

Hiệu suất việc của Hàn Hựu cao, cuối tháng Ba cả gia đình chính thức dọn khu đại viện, Chúc Hi Ngữ cũng bắt đầu cuộc sống học xe đưa xe đón mỗi ngày.

 

Hàn Hựu vốn định nhờ dì Lý giới thiệu để tìm thêm một bảo mẫu giỏi chăm sóc bà bầu và trẻ sơ sinh, nhưng dì Lý ngăn .

 

“Việc vệ sinh trong nhà gần như Tiểu Phương, Tiểu Vu lo hết .

 

Bà chủ, ngài và cả Hành Hành, Mạch Mạch đều học, , hiện tại mỗi ngày chỉ nấu cơm thôi.

 

Nếu Sư trưởng chê, cứ để chăm sóc tiểu bảo bối cho."

 

“Vậy dì cứ thử , nếu thấy xuể thì bảo ngay.

 

Những việc khác đều là chuyện nhỏ, bà chủ là quan trọng nhất."

 

Hàn Hựu dì Lý sợ trong nhà hai bảo mẫu sẽ quá phô trương, bà luôn thực tâm lo nghĩ cho họ nên tạm thời đồng ý.

 

“Vâng ạ."

 

Dì Lý thời gian qua chứng kiến sự tận tâm của Hàn Hựu dành cho vợ, thể chỉ cần ở đó, ngay cả bà cũng chẳng chen chân chăm sóc bà chủ .

 

ngạc nhiên khi Hàn Hựu :

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nhat-ky-tro-minh-cua-con-nuoi-doc-ac-thap-nien/chuong-346.html.]

 

mà, ngài cứ yên tâm."

 

Hàn Hựu gật đầu.

 

Biểu hiện của dì Lý thể chuyên nghiệp tinh tế.

 

Hôm đó khi chuyển lời chẩn đoán của Tề lão cho bà, bà những giữ kín bí mật mà còn chủ động đề nghị đến quân y viện gặp trực tiếp Tề lão để tìm hiểu tình trạng của Chúc Hi Ngữ.

 

Qua lời thể thấy bà am hiểu về d.ư.ợ.c thiện và thực phẩm bồi bổ, vô cùng dụng tâm với trong Hàn gia.

 

Hàn Hựu vốn là một lãnh đạo thưởng phạt phân minh.

 

Đầu tháng Tư, dì Lý nhận điện thoại của con trai út, điều động đến đơn vị tinh nhuệ nhất của quân khu địa phương.

 

Từ đó, bà việc càng thêm tận tụy, gặp chủ nhà như thế cũng là cái phúc của bà.

 

Trong nỗi lo âu thầm kín của , tháng 5 năm 1979 đến, Chúc Hi Ngữ cũng m.a.n.g t.h.a.i hơn tám tháng.

 

sự an ủi của Tề lão và Hàn Hựu chuẩn sẵn sàng thứ, vẫn trở nên vô cùng nhạy cảm.

 

Sau khi tan , chỉ ở nhà giải quyết công việc, ban đêm chỉ cần Chúc Hi Ngữ khẽ cựa giật tỉnh giấc.

 

Không chỉ Chúc Hi Ngữ vẫn g-ầy đến mức đáng lo, mà Hàn Hựu kể từ khi về Bắc Thành cũng thể lấy vóc dáng như .

 

Đêm đầu hè dễ chịu, cơn gió mang nhiệt độ thổi nhẹ rèm cửa, lướt qua đôi vợ chồng đang ôm ngủ giường.

 

Cảnh tượng vốn dĩ ấm áp bỗng phá vỡ bởi những tiếng rên rỉ nhỏ vụn.

 

“Đau ——" Chúc Hi Ngữ khẽ thốt lên, Hàn Hựu lập tức bật dậy.

 

Anh dùng tay che mắt cho vợ mới bật đèn, liền thấy cô đang siết c.h.ặ.t gấu áo ngủ, từng cơn đau ập đến khiến cô ngừng kêu rên.

 

Hàn Hựu nỗ lực trấn tĩnh tinh thần, quỳ giường:

 

“Sao bảo bối?

 

Đau bụng ?"

 

Chúc Hi Ngữ đưa tay nắm lấy bàn tay đang che ánh sáng của , đứt quãng :

 

“Rất đau... bụng..."

 

“Được, đừng sợ, chúng bệnh viện ngay bây giờ."

 

Hàn Hựu thậm chí chẳng kịp xỏ giày, chân trần ngoài gọi tên Tiểu Vu.

 

Sau khi tới, Hàn Hựu khản giọng lệnh:

 

“Gọi dì Lý, thông báo cho quân y viện, lái xe sân đợi ."

 

Nói xong, Hàn Hựu phòng ngủ, bế Chúc Hi Ngữ lòng, cẩn thận mặc thêm áo khoác cho cô, liên tục hôn lên vầng trán đang nhíu c.h.ặ.t:

 

“Không gấp, gấp..."

 

Miệng gấp, nhưng suốt quãng đường tiếng rên rỉ của Chúc Hi Ngữ, khi đến quân y viện, mắt Hàn Hựu đỏ ngầu.

 

Quân y viện nhận điện thoại sớm chuẩn sẵn sàng.

 

Giường bệnh túc trực ngay cổng lớn, vị chủ nhiệm khoa sản phụ trách Chúc Hi Ngữ cũng gọi từ nhà đến.

 

Một nhóm bác sĩ đợi sẵn ở cửa khiến những bệnh nhân ngang qua khỏi ngoái .

 

Hàn Hựu bế Chúc Hi Ngữ từ xe xuống, đặt lên giường bệnh, nắm c.h.ặ.t t.a.y cô và bàn giao tình hình với chủ nhiệm khoa:

 

“Không bất kỳ dấu hiệu báo nào, đột nhiên đau khi đang ngủ, đến nay mười một phút."

 

Chủ nhiệm khoa sản bên cạnh giường bệnh nhanh ch.óng kiểm tra:

 

“Sinh non, trạng thái sản phụ lắm, đưa thẳng phòng phẫu thuật."

 

Chúc Hi Ngữ đau đến mức thần trí còn tỉnh táo, Hàn Hựu đỡ lấy cằm cho cô c.ắ.n môi:

 

“Bảo bối, đừng c.ắ.n.

 

Đừng sợ, ở ngay bên ngoài đây."

 

Loading...