Nhật Ký Trở Mình Của Con Nuôi Độc Ác [Thập Niên] - Chương 343
Cập nhật lúc: 2026-02-24 06:02:16
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Chúc Hi Ngữ gật đầu, đôi mắt sáng ngời:
“Không cần lo cho em ."
Hàn Hựu mượn lưng ghế che chắn đưa tay xoa xoa lọn tóc gáy cô, chào Hàn Minh Thắng một tiếng mới rời đến vị trí của , hai hàng đầu là lãnh đạo Quân khu Thủ đô và những chiến sĩ tuyên dương, hàng thứ ba là nhà của các lãnh đạo.
Chúc Hi Ngữ im lặng Hàn Hựu đến hàng đầu tiên, khi bắt tay vài câu với mấy vị lãnh đạo, mà trực tiếp vị trí hàng ghế đầu lệch về phía bên .
Chúc Hi Ngữ nhịn nhướng mày, Hàn Hựu chịu suy đoán của về chức vụ của chính , nhưng chỉ vị trí hiện tại của , Chúc Hi Ngữ nghĩ, lẽ thực tế sẽ cao hơn một chút so với cô đoán.
Dù chuẩn , nhưng khi thấy câu “Tổ chức quyết định bổ nhiệm đồng chí Hàn Hựu Sư trưởng Sư đoàn 2 Quân khu Thủ đô", nhịp tim của Chúc Hi Ngữ vẫn đột ngột ngừng trệ.
Cô thấy tiếng hít hà kinh ngạc phía , thấy động tác đồng loạt ngẩng đầu quan sát phía của xung quanh, cô chỉ chằm chằm chồng chớp mắt, trong đầu dần hiện lên hình ảnh một thiếu niên ngước Tây Lĩnh.
Trong lòng cô tràn đầy niềm vui, vui mừng vì Hàn Hựu vượt qua một ngọn núi cao nữa.
Anh thực hiện nguyện vọng của chính khi còn nhỏ, chỉ vượt qua Tây Lĩnh, mà còn vượt qua hết ngọn núi hùng vĩ đến ngọn núi hùng vĩ khác thua kém gì Tây Lĩnh.
Chúc Hi Ngữ cảm thấy linh hồn đang run rẩy, nhịp tim cô ngày càng nhanh, thể kiềm chế mà nảy sinh sự sùng bái đối với chồng .
Làm thể sùng bái chứ?
Hàn Hựu hai mươi tám tuổi đạt danh hiệu “Đoàn trưởng trẻ tuổi nhất Lục quân" khi giải phóng, ba mươi ba tuổi Hàn Hựu giành danh hiệu lớn hơn “Sư trưởng trẻ tuổi nhất Lục quân".
Lục quân Hoa Quốc lấy sáu quân khu Tây Nam, Đông Nam, Tây Bắc, Đông Bắc, Trung Bộ và Khu vệ thú Thủ đô đầu, trong đó Quân khu Thủ đô địa vị chính trị cao nhất, thiết lập một quân ba sư đoàn, mà Hàn Hựu chính là một trong ba vị trí đó.
Nói rõ hơn một chút, nếu Hàn Hựu chuyển ngành ở vị trí , điểm khởi đầu chính là Bí thư Thành ủy cấp tỉnh, mà bây giờ mới ba mươi ba tuổi, sự nghiệp binh nghiệp ít nhất còn ba mươi năm nữa.
Tương lai của , là điều thể dự đoán là vô hạn.
Ngay khi trong đầu Chúc Hi Ngữ đang hỗn loạn, Hàn Hựu nhận lấy bộ quân phục mới từ tay tư lệnh cũng ngẩng đầu về phía cô, trong mắt vẫn còn nhuệ khí kịp giấu , nhưng trong khoảnh khắc chạm mắt với Chúc Hi Ngữ, nở một nụ cực kỳ dịu dàng.
Dưới tất cả những cái rõ cảm xúc, khoảnh khắc vinh dự cực cao , tay Hàn Hựu nâng niu giá trị của chính , đam mê của chính , nhưng ánh mắt vợ phù hợp với lý lịch đẽ, chiến công đáng tự hào của .
Trong ánh mắt như , trái tim Chúc Hi Ngữ dần bình tĩnh , cô nhớ lời thì thầm của Hàn Hựu bên tai cô lúc nãy, dường như cũng tiếng lòng của lúc :
“Đây chỉ là sự bắt đầu, sẽ vượt qua ngọn núi cao tiếp theo, nhưng vẫn sẽ phủ phục gấu váy của em."
Lời hứa mà lập ngay từ đầu, cho dù qua sáu năm, mười sáu năm, sáu mươi năm, từng lãng quên, sẽ lãng quên dù chỉ một khắc.
Trong khoảnh khắc ánh mắt Chúc Hi Ngữ mềm mại , đôi lông mày Hàn Hựu cũng dịu dàng theo, nhịp tim vẫn định.
Cho dù đạt cái gì, đến vị trí nào, chỉ cần cô ở đó, mới ý nghĩa; chỉ cần cô ở đó, mãi mãi nơi về.
————————————
Ngoài dự đoán, việc riêng đầu tiên mà Hàn Hựu khi trở thành sư trưởng là đưa Chúc Hi Ngữ đến bệnh viện quân khu, vì lý do thậm chí còn trì hoãn mong chụp ảnh chung của Chúc Hi Ngữ:
“Chiều nay báo danh , nhân lúc bây giờ còn thời gian, chúng đến bệnh viện quân khu xem ."
Chúc Hi Ngữ nghẹn đầy lời trong họng, cô chỉ sững một chút, khi nghĩ thông suốt, cả đều câu của Hàn Hựu cho tan chảy.
Cho dù là chức vụ gì, Hàn Hựu vẫn là Hàn Hựu, là chồng chu đáo vẹn nhất của cô, luôn đặt cô lên hàng đầu.
Cho dù đón nhận tình yêu của chồng một cách sảng khoái, Chúc Hi Ngữ vẫn lắc đầu:
“Cuối tuần hãy , mới... như ."
“Anh yên tâm."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nhat-ky-tro-minh-cua-con-nuoi-doc-ac-thap-nien/chuong-343.html.]
Hàn Hựu rũ mắt vợ, cô g-ầy đến mức bất an:
“Bệnh viện quân y ưu tiên chăm sóc quân nhân và nhà quân nhân, đây vốn là phúc lợi của chúng , hơn nữa em còn đang mang thai, ai gì ."
Anh dịu giọng:
“Chỉ khi cả bệnh viện Hòa Hiệp và quân y đều , mới thể yên tâm, ?"
Lo lắng giải trừ , nhưng Hàn Hựu như , Chúc Hi Ngữ đành lưỡng lự gật đầu, sang Hàn Gia Hành:
“Vậy Hành Hành thì ?"
Trừ khi Hàn Gia Hành ốm, Chúc Hi Ngữ bao giờ đưa bé bệnh viện, khả năng miễn dịch của trẻ con quá kém, thể mạo hiểm.
“Tiểu Phương, đưa Hành Hành và bố xem nhà ."
Hàn Hựu dự tính từ sớm:
“Bữa trưa lấy từ nhà ăn, cần ."
Trách nhiệm lớn nhất của chiến sĩ cần vụ chính là chăm sóc sinh hoạt hằng ngày của Hàn Hựu.
“Vâng, thưa sư trưởng!"
Sự phấn khích của Tiểu Phương hiện tại còn hơn cả Hàn Gia Hành, ban đầu còn nghĩ thông suốt tại đoàn trưởng của sắp xếp chăm sóc một đoàn trưởng khác, còn cái gì mà đây là đang báo đáp , suýt chút nữa tưởng là đoàn trưởng cần nữa!
May mà nhiều tâm tư lắt léo như , bây giờ Đoàn trưởng Hàn biến thành Sư trưởng Hàn , mệnh lệnh của Hàn Hựu chính là hài lòng với biểu hiện gần đây của , để tiếp tục chiến sĩ cần vụ của .
Tiểu Phương hận thể chạy ba vòng quanh hội trường, đây cũng tính là thăng chức mà!
Cảm ơn bản !
Cảm ơn đoàn trưởng!
Cảm ơn sư trưởng!
Cảm ơn phu nhân!
Cảm ơn cả thế giới!
Anh mới là một thiếu niên mười chín tuổi, dù là xuất lính đặc chủng, nhưng tâm tư hầu như hết lên mặt, Hàn Hựu thấy buồn :
“Đi thôi, đưa đến khu nhà nhà ."
Quân khu Thủ đô lớn, từ hội trường đến rìa ngoài cùng của khu nhà nhà mất nửa tiếng.
Sau khi lên xe, Hàn Gia Hành lập tức duy trì hình tượng “Hàn Hựu nhỏ" mà dày công xây dựng nữa, bò đùi Hàn Hựu líu lo ngừng:
“Bố, sư trưởng là sư trưởng giống ông nội Uông ?
Bố, sư trưởng quản bao nhiêu ạ?
Bố, con còn thể xem bố tập thể d.ụ.c buổi sáng ?..."
Hàn Hựu kiên nhẫn trả lời từng câu hỏi của bé.
Chiếc xe Jeep dừng bên ngoài một căn lầu nhỏ ba tầng, cảnh vệ viên thẳng tắp ở cổng viện, ngay khi xuất hiện trong tầm mắt của chiếc xe Jeep ở tư thế chào hỏi , đủ thấy thị lực và khả năng trinh sát của .