Nhật Ký Trở Mình Của Con Nuôi Độc Ác [Thập Niên] - Chương 340

Cập nhật lúc: 2026-02-24 06:02:13
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Tính toán thời gian bảo chiến sĩ cần vụ Quân khu Thủ đô điều đến chăm sóc đỡ lên xe lăn, Hàn Hựu nôn nóng lệnh cho đưa đến chỗ gọi điện thoại ở tầng .”

 

Anh gọi điện cho vợ, từ đầu tháng Giêng đến nay, họ tròn ba tháng liên lạc với , Hàn Hựu khao khát giọng của vợ.

 

Điện thoại nhanh ch.óng kết nối, trong lòng Hàn Hựu dâng lên cảm giác chua xót, nghĩ đến lời thật lòng vô thức của vợ từ lâu đây:

 

“Lúc nhiệm vụ, em dám rời xa điện thoại, chỉ sợ lỡ mất cuộc gọi của ."

 

“Chào , là Chúc Hi Ngữ."

 

Giọng hằng đêm mong nhớ vang lên bên tai, ánh mắt Hàn Hựu ngay lập tức trở nên dịu dàng:

 

“Hi Ngữ, là , Hàn Hựu đây."

 

Chúc Hi Ngữ vốn đang tựa lưng ghế sofa, c-ơ th-ể bỗng thẳng dậy:

 

“Hàn Hựu."

 

Tiếng gọi chứa đầy sự vui mừng, cũng chứa chan nỗi nhớ nhung và lo lắng.

 

Hàn Hựu cảm thấy l.ồ.ng ng-ực bắt đầu đau, cơn đau râm ran:

 

“Ừm, bảo bối, là đây."

 

Nghe thấy tiếng nức nở của vợ, giọng càng dịu dàng hơn:

 

“Đừng , tuần về ."

 

Chiến sĩ cần vụ Tiểu Phương bắt gặp ánh mắt của cô y tá nhỏ đang sang, cố gắng giữ vẻ mặt bình tĩnh, thực chất trong lòng đang gào thét:

 

“Đây là Đoàn trưởng Hàn lừng lẫy của Lục quân chúng ?

 

Lời đồn của tiểu đội trưởng là đang lừa đúng ?!

 

Vậy mấy ngày nay luồng khí lạnh chịu là cái quái gì thế ..."

 

Hàn Hựu để ý đến khác, nhất tâm nhất ý dỗ dành vợ:

 

“Ừm, , còn em thì ?

 

Bé con ngoan , quấy em ?"

 

“Rất ngoan."

 

Chúc Hi Ngữ xoa bụng, chút chột :

 

“Em cũng ."

 

Hàn Hựu bắt gặp sự ngập ngừng của cô, trong mắt thoáng qua một tia lo lắng, nhưng giọng điệu tỏ thoải mái:

 

“Vậy đợi về đến nhà đích kiểm tra xem, ừm... nếu mà g-ầy thì sẽ phạt em thêm một bài thơ cho ."

 

Chúc Hi Ngữ đáp trả:

 

“Anh cũng , em thương , đợi về đến nhà em kiểm tra, ừm... nếu , thôi bỏ , về là ."

 

Câu cuối cùng Chúc Hi Ngữ dịu dàng, còn kìm mà lặp một nữa:

 

“Anh về là ."

 

Mọi trằn trọc, bất an trong mấy tháng qua đều đọng trong câu .

 

Yết hầu Hàn Hựu chuyển động:

 

“Tất nhiên là sẽ về nhà mà, dù , cũng chỉ một ý nghĩ duy nhất, đó là trở về bên cạnh em bình an vô sự."

 

Nói xong, khiến Chúc Hi Ngữ tiếp tục buồn bã, Hàn Hựu chọn một chủ đề khác, dặn dò:

 

“Tuần chắc là thể về Bắc Thành , thời gian nếu cơ hội sẽ gọi điện cho em, nhưng em đừng đợi điện thoại của , buồn ngủ là nghỉ ngơi, ?"

 

“Vâng."

 

Cho dù Hàn Hựu thấy, Chúc Hi Ngữ vẫn gật đầu:

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nhat-ky-tro-minh-cua-con-nuoi-doc-ac-thap-nien/chuong-340.html.]

“Em , cũng chăm sóc bản thật , em đợi về."

 

Có lẽ vì quá nhớ vợ, cuộc điện thoại Hàn Hựu hồi phục ngày càng nhanh, vốn dự kiến thứ Bảy tuần mới thể xuất viện, đến thứ Tư vết thương của cắt chỉ, trưởng khoa ngoại cuối cùng cũng hạ thông báo xuất viện cho .

 

Làm xong thủ tục, Hàn Hựu vội vàng về nhà ngay, ở phòng bệnh cao cấp nhà vệ sinh riêng, tiên tự tắm rửa trong phòng bệnh, khi quân phục sạch sẽ, đến tiệm cắt tóc gần bệnh viện để cắt tóc, gần một tháng qua tóc dài ít, nếu sửa sang Chúc Hi Ngữ sẽ nhận manh mối ngay.

 

kết hôn sáu năm, Hàn Hựu vẫn giữ thói quen sửa sang bản thật khi gặp vợ, thấy chiến sĩ cần vụ Tiểu Phương giấu nổi vẻ ngỡ ngàng trong mắt, Hàn Hựu đang tâm trạng hiếm khi đùa một câu:

 

“Năm đó chính là nhờ khuôn mặt mới cưới chị dâu đấy, đương nhiên là để tâm một chút ."

 

Tiểu Phương vốn tin, nhưng khi thấy bản vợ của Đoàn trưởng Hàn, bỗng nhiên cảm thấy lời đoàn trưởng là sự thật, chị dâu xinh như , quả thực xứng với như Đoàn trưởng Hàn mới xứng đôi.

 

“Chậm một chút."

 

Hàn Hựu sải bước tiến lên, cẩn thận ôm lòng, kín đáo hôn lên cổ cô, trầm giọng:

 

“Rất nhớ em."

 

Chúc Hi Ngữ cảm nhận ấm nơi cổ, vốn định tựa ng-ực Hàn Hựu cọ cọ, sực nhớ Sư trưởng Uông xương quai xanh bên trái của thương, vội vàng lùi :

 

“Em đè trúng chứ."

 

Hàn Hựu buông cô , lắc đầu, tiếp tục ôm vai vợ, mỉm Hàn Minh Thắng và bà Lý ở bên cạnh:

 

“Bố, con về .

 

Bà Lý, phiền bà con chăm sóc gia đình."

 

Hàn Minh Thắng liên thanh đáp:

 

“Về là , lâu, lát nữa con nhớ đích báo bình an cho trong nhà."

 

Bà Lý thì dịu dàng:

 

“Đây là việc nên mà, thưa ."

 

Đây là đầu tiên bà gặp chủ nam của gia đình , khí thế còn mạnh mẽ hơn nhiều so với trong ảnh, điều càng .

 

Nếu vì con trai út nhất quyết đòi nhập ngũ, bà cũng sẽ nghỉ hưu mà còn ở nhà họ Hàn, mặc dù lương nhà họ Hàn trả cao, nhưng bà Lý nghỉ hưu còn ngoài nhận việc chủ yếu vẫn là vì rung động thế lực của chủ nhà trong quân đội.

 

Bà tận tâm tận lực chăm sóc già trẻ nhà họ Hàn trong thời gian , một là vì trách nhiệm, hai cũng là vì con trai út.

 

cầu gì khác, chỉ cầu một sự đảm bảo cho con trai út, chỉ cần chủ nhà ghi nhận lòng thành của bà, nếu con trai út gặp nguy hiểm hoặc cơ hội, con trai út thể vì sự tận tâm của bà mà tiến xa hơn một bước.

 

Nghĩ đến đây, bà tiên nhắc nhở phu nhân Đoàn trưởng Hàn lâu, hỏi Hàn Minh Thắng ở bên cạnh:

 

“Lão , xin hỏi kiêng kỵ gì ?

 

sẽ thêm một món nữa."

 

Trong nhà, Hàn Hựu dắt vợ phòng ngủ của hai , đóng cửa , âu yếm nâng khuôn mặt vợ lên, tiếp tục chủ đề :

 

“Sao g-ầy thế ."

 

Anh đưa tay sờ bụng Chúc Hi Ngữ:

 

“Hơn bảy tháng , mặc áo khoác mà chẳng chút nào."

 

Giọng đầy xót xa và tự trách:

 

“Lần còn tắc trách hơn cả năm em m.a.n.g t.h.a.i Hành Hành, đây mới là thứ hai gặp con."

 

Anh hôn lên đỉnh vòng bụng:

 

“Thật sự xin hai bảo bối của ."

 

“Không gì cả, bảo vệ tổ quốc, là hùng của gia đình chúng ."

 

Chúc Hi Ngữ Hàn Hựu đỡ lên đùi , cô tựa lòng như , khẽ hỏi:

 

“Anh thương ?

 

Cho em xem với."

 

 

Loading...