Nhật Ký Trở Mình Của Con Nuôi Độc Ác [Thập Niên] - Chương 321

Cập nhật lúc: 2026-02-24 05:56:55
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Anh chắc hẳn thể hiểu tâm trạng của chứ."

 

Cảm nhận sự im lặng của Hàn Hựu, Tạ Xuyên Nghiêu càng thêm chân thành:

 

“Vì thể giúp việc ?

 

Đừng để tình yêu của phát giác theo một dáng vẻ xí như thế ."

 

Hàn Hựu cảm thấy từ “tình yêu" đó thật ch.ói tai:

 

“Trước khi cầu xin khác, quên , thèm là vợ , là yêu."

 

“Không quên, chính vì , nên mới cảm thấy sẽ giúp việc ."

 

Tạ Xuyên Nghiêu ngẩng đầu:

 

“Chúng là cùng một loại ."

 

Cùng nỡ để cô chịu tổn thương, cùng coi cô là sự cứu rỗi, cùng lấy việc yêu cô tín ngưỡng.

 

Sau một hồi im lặng dài, Hàn Hựu thấy chính thấp giọng đáp một tiếng:

 

“Được."

 

Chương 121 Nhận

 

Tiếng “loảng xoảng" của đoàn tàu đang chạy và tiếng ngáy của những đàn ông trong toa xe trộn lẫn , tấu lên một bản hòa tấu hài hòa, nhưng Chúc Hi Ngữ lúc thấy âm thanh cảm thấy yên tâm.

 

Cô lật dậy từ giường, ánh đèn mờ ảo thể thấy những giọt mồ hôi li ti trán và vết c.ắ.n môi cô, Chúc Hi Ngữ chạm chiếc nhẫn cưới ngón tay , ánh mắt vẫn còn chút thẫn thờ.

 

mới mơ một giấc mơ, trong mơ chỉ một hình ảnh, Hàn Hựu cô độc ghế sofa trong phòng khách, hai tay dang rộng, nhắm mắt ngả , toát lên vẻ mệt mỏi đậm đặc.

 

Có lẽ là thấy tiếng động, về phía cổng viện, biểu cảm gì, đôi mắt dài vốn luôn tràn đầy ý và sự dịu dàng đối với cô nay là sự lạnh nhạt.

 

Chúc Hi Ngữ ngay cả khi tỉnh vẫn cảm thấy đau lòng và kinh hãi, ánh mắt cô chỉ thấy một , lúc Hàn Doãn mới đến Quảng Thị, cô tò mò tại Trữ Thục Huệ sợ Hàn Hựu như , Hàn Hựu bèn cố tình lạnh mặt.

 

Cô lúc đó dọa , cảm giác xa cách lạ lẫm toát từ đôi mắt của yêu là điều khó chấp nhận đến nhường nào, Chúc Hi Ngữ chạm lên môi , nơi đó dường như vẫn còn lưu nhiệt độ nụ hôn dịu dàng an ủi cô của Hàn Hựu lúc đó.

 

Chúc Hi Ngữ chắc chắn là một nhạy cảm, dù là ở nhà họ Hầu nhà họ Nhậm, nhiều năm sống nhờ khiến cô vô thức sẽ để ý đến cảm xúc của khác, sự mềm mỏng trong tính cách khiến cô đặc biệt tinh tế, Chúc Hi Ngữ nghĩ sẽ vô cớ mơ thấy giấc mơ , may mà Hàn Hựu kết thúc nhiệm vụ bình an trở về Quảng Thị, nếu Chúc Hi Ngữ bây giờ e là sẽ sốt ruột như lửa đốt.

 

Chúc Hi Ngữ co chân lên, tựa đầu đầu gối lặng lẽ nhớ nửa năm qua, đầu tiên là nhập học, đó là gặp nhà họ Tạ, tiếp theo là sự thanh toán với Hầu Hải, thương, tham gia dự án, cô chắc chắn là bận rộn, hết chuyện đến chuyện khác chiếm lấy tâm trí cô, giấc mơ xong, cô lúc mới bàng hoàng nhận dường như lâu kiểm điểm .

 

Chúc Hi Ngữ bắt đầu tự kiểm điểm, tự kiểm điểm xem liệu cô trong nửa năm vì thế mà bỏ bê chồng và gia đình của , nếu , tại Hàn Hựu rõ ràng lúc đầu kiên định ủng hộ cô về Bắc Thành như , mà khi gặp mặt tháng Ba bất an đến thế?

 

Còn cả sự mệt mỏi và u sầu của trong giấc mơ, ngay cả khi là mơ cũng khiến Chúc Hi Ngữ xót xa.

 

Chúc Hi Ngữ kìm mà thi thoảng lướt qua những hình ảnh trong mơ, đan xen trong ký ức về nửa năm qua của cô, Chúc Hi Ngữ gần như đang suy nghĩ với thái độ bóc tách từng lớp một, tìm kiếm sự bất thường của Hàn Hựu.

 

Cứ nhớ như , cô phát hiện nhiều điểm kỳ lạ mà cô bỏ qua, suốt hai ngày tàu, cô ngoại trừ ăn cơm thì đều đang nghĩ chuyện , nghĩ xem Bắc Thành xảy chuyện gì?

 

Điều gì khiến Hàn Hựu cảm thấy bất an.

 

Cuối cùng, cô nhắm mắt nén ý , hôn lên khuôn mặt nhỏ nhắn của con trai đang ngủ bên cạnh:

 

“Hằng Hằng, dậy thôi con, chúng sắp gặp ba ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nhat-ky-tro-minh-cua-con-nuoi-doc-ac-thap-nien/chuong-321.html.]

 

Nghe kỹ, giọng cô khi nhắc đến Hàn Hựu đều đang run rẩy.

 

————————————

 

“Chị dâu?

 

Bác Hàn?

 

Mọi về ạ?"

 

Người chiến sĩ nhỏ xe hậu cần đợi nhà tập hợp thấy nhóm Chúc Hi Ngữ, vội vàng nhảy xuống từ thùng xe nhận lấy những bọc đồ tay Chúc Hi Ngữ và Hàn Minh Thắng:

 

“Để cầm, để cầm cho.

 

Chị dâu thông báo cho Tiểu Trương?

 

Hôm nay nghỉ phép."

 

Tiểu Trương là chiến sĩ cần vụ của Hàn Hựu.

 

“Cảm ơn nhé, báo cho đoàn trưởng của các ."

 

Chúc Hi Ngữ cảm ơn, Hàn Gia Hằng bên cạnh hào hứng tiếp lời:

 

“Bởi vì chúng cháu dành cho ba một bất ngờ!"

 

Vừa mấy phụ nữ xe cũng ló đầu , thấy Hàn Minh Thắng và Chúc Hi Ngữ đều vội vàng chào hỏi, Chúc Hi Ngữ đáp , vờ như thấy sắc mặt của họ:

 

, về nghỉ hè."

 

Ở một mức độ nào đó mà , quân đội là nơi phân chia cấp bậc rõ rệt, điều cũng ảnh hưởng đến việc qua giữa các quân nhân, dù bạn ở ngoài phận gì, quân nhân giữa các gia đình đa vẫn giao thiệp theo quân hàm của trong nhà.

 

Chính như lúc , Chúc Hi Ngữ và Hàn Minh Thắng đến, hai vị trí nhất xe bỏ trống, bởi vì Hàn Hựu phận cao nhất chiếc xe .

 

Chúc Hi Ngữ liếc phụ nữ m.a.n.g t.h.a.i đang chen chúc ở hàng , nhường chỗ của , đối phương xua tay liên tục, bất động thanh sắc, những khác cũng dám thẳng mắt Chúc Hi Ngữ.

 

Chúc Hi Ngữ chỉ thể tự xuống, đôi mày cô nhíu , đây cô và Hàn Doãn cũng từng xe hậu cần, các quân nhân mặc dù vì phận của Hàn Hựu và Cao Nghiệp mà đặc biệt tôn trọng họ, nhưng tuyệt đối như bây giờ, trong mắt là sự chột và sợ hãi.

 

Nửa giờ trôi qua trong sự yên tĩnh lạ thường, chỉ cuộc trò chuyện ngây ngô giữa Hàn Gia Hằng và những đứa trẻ khác, Chúc Hi Ngữ phong cảnh lùi dần chậm chạp ngoài cửa sổ, lòng càng thêm nặng trĩu.

 

Từ chối lời đề nghị đưa họ về nhà của chiến sĩ nhỏ, Chúc Hi Ngữ cùng các quân nhân xuống xe ở bộ phận hậu cần, xuống xe cô thấy cuộc đối thoại của hai phụ nữ đang xổm ở góc sân dọn dẹp đồ đạc, trong đó nhắc đến Hàn Hựu.

 

“Đáng sợ quá, với họ từ lâu , Hàn đoàn trưởng để ý đến vợ , bảo họ đừng nhăng cuội, .

 

Lần thì , mất mặt thì , đàn ông còn dạy dỗ họ..."

 

“Khụ khụ khụ!"

 

Chúc Hi Ngữ thấy phụ nữ hàng đầu lập tức ho khụ khụ chạm phụ nữ đang chuyện, những xung quanh cũng tỏ vẻ căng thẳng, phụ nữ đó đầu mặt đều trắng bệch, lắp bắp chào hỏi Chúc Hi Ngữ:

 

“Đồng chí Chúc, cô về ạ."

 

Mày Chúc Hi Ngữ nhíu c.h.ặ.t, định hỏi một chút, thấy trong sân đều cô như đối mặt với kẻ thù lớn, cô thở dài thườn thượt, dắt con trai khỏi bộ phận hậu cần, khi đến gần khu tập thể, Chúc Hi Ngữ sang Hàn Minh Thắng:

 

“Cha, sắp tan , con đón Hàn Hựu..."

 

Loading...