Nhật Ký Trở Mình Của Con Nuôi Độc Ác [Thập Niên] - Chương 305
Cập nhật lúc: 2026-02-24 05:53:18
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Chúc Hi Ngữ cũng ngắm phong cảnh nữa, chú ý sự tương tác của họ, cảm thán, “Đứa bé dạy dỗ quá, thật hiểu lễ nghĩa, con bé rõ ràng là chút sợ nhưng vẫn mắt để trả lời, bây giờ chơi với ch.ó cũng thanh tao.”
Cô bóng gốc cây liễu, “Rất giống con bé, hai trông đều thục nữ.”
Hàn Hựu tán thành gật gật đầu, thuận theo lời Chúc Hi Ngữ mà kể về con trai, “Nhắc đến chuyện , tối nay nếu em gọi điện thì còn tránh , dám với Hành Hành là đến thăm em.”
Anh dở dở , “Sở dĩ quên mang hành lý là vì sáng hôm qua sợ thằng bé phát hiện nên để sẵn ở phòng ngủ chính , kết quả là vội quá nên quên béng mất.”
Chúc Hi Ngữ phì , “ là một tiểu bá vương.”
Cô Hàn Hựu, cố ý hỏi, “Là di truyền từ ?”
“Thôi .”
Hàn Hựu nhéo nhéo mũi Chúc Hi Ngữ, “Anh cho dù bá đạo thì cũng chỉ đối với em thôi.”
“Hành Hành cũng chỉ bá đạo với chúng thôi mà.”
Chúc Hi Ngữ chịu thừa nhận, “Anh xem thằng bé bao nhiêu bạn kìa, công viên một chuyến còn quen một cô bé đáng yêu như thế nữa, chứng minh con trai chúng ở bên ngoài vẫn ngoan mà.”
Hàn Hựu nhướn mày, “Biểu cảm của em cho , bây giờ em đang chột .”
“Làm gì .”
Chúc Hi Ngữ dậy từ trong lòng , chạy đến bên cạnh cô bé tên Ý Nhất chơi đùa, Hàn Hựu cũng từ từ theo phía , ba hai ch.ó bắt đầu dạo vòng quanh bãi cỏ.
Liễu Tịch Vụ lúc ngoảnh đầu thấy chính là khung cảnh như , cô cũng vội, khi thu dọn xong giấy vẽ mới thong thả dậy, đến bên cạnh mấy , “Chào , là ba của Hành Hành , cảm ơn chăm sóc Ý Nhất.”
Ngay từ lúc cô dậy Chúc Hi Ngữ lưu tâm , cô vô thức hạ thấp giọng, “Vâng ạ, chào chị.
Không cần khách sáo ạ, Ý Nhất ngoan.”
Bé Mạnh Ý Nhất nhân lúc lớn chào hỏi mà từ biệt hai bạn, lúc đến bên cạnh , ngoan ngoãn cảm ơn, “Cảm ơn chú và cô ạ, cháu vui.”
Chúc Hi Ngữ mỉm cúi xuống cô bé, lấy kẹo hồ lô từ tay Hàn Hựu, “Trả kẹo hồ lô cho cháu , nhưng đợi khi về nhà rửa tay xong mới ăn nhé.”
Mạnh Ý Nhất nhận lấy, cảm ơn Chúc Hi Ngữ, hỏi khi nào Hàn Gia Hành mới Bắc Thành, lúc mới cùng rời .
Thời gian cũng gần đến , Chúc Hi Ngữ và Hàn Hựu nắm tay về nhà, “Mẹ của Ý Nhất xinh quá, cứ sương sương khói khói thế nào , em coi như hiểu thế nào là ‘Không dám to, sợ kinh động đến trời’ . ①”
Hàn Hựu cô cho bật , “Sao dùng thơ loạn thế, tác giả Mãn Mãn đây là kiểm tra tố dưỡng văn học của ?”
“Gì chứ, em chỉ là thấy hợp cảnh thôi mà.
Nói thế nào nhỉ, chính là thấy chị em liền bảo vệ chị , kiểu đối với kẻ yếu , chính là nỡ để chị đau lòng sợ hãi...”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nhat-ky-tro-minh-cua-con-nuoi-doc-ac-thap-nien/chuong-305.html.]
Chúc Hi Ngữ trả lời một cách nghiêm túc.
Thấy Chúc Hi Ngữ càng càng kỳ lạ, Hàn Hựu kịp thời ngắt lời, “Ý Nhất trông vẻ cởi mở.”
“Vâng, con bé em cũng sinh một đứa con gái .”
Chúc Hi Ngữ ngoảnh Hàn Hựu.
Hàn Hựu đối với việc tôn trọng ý nguyện của bản Chúc Hi Ngữ, “Nếu em , đương nhiên một đứa con gái giống em , những tấm ảnh cũ chỗ dì Dương, mỗi một tấm đều khiến thấy nuối tiếc, nuối tiếc thể quen em sớm hơn.”
Nhắc đến đây, Hàn Hựu tự nhiên nghĩ đến, những thời gian bỏ lỡ đang hai đàn ông khác đang chằm chằm trân trọng, lòng dâng lên một cảm giác khó tả, đố kỵ, cũng tức giận, nó phức tạp đến mức chính Hàn Hựu cũng hiểu nổi.
“Chúng nghĩ nhiều hơn nữa cũng vô dụng thôi, chuyện còn con trai phê chuẩn nữa.”
Giọng của Chúc Hi Ngữ kịp thời kéo tâm trí của Hàn Hựu, mỉm theo, nhưng nụ chạm đến đáy mắt.
Hàn Hựu hiểu rõ , đang để ý, để ý Tạ Xuyên Nghiêu.
Tạ Xuyên Nghiêu khác với Hầu Chính Khiêm, là thanh mai trúc mã thực sự của Chúc Hi Ngữ, giữa và Chúc Hi Ngữ những trải nghiệm thua kém gì , thậm chí còn một thời gian dài hai thể là nương tựa mà sống.
Có lẽ nghiêm trọng đến mức đó, nhưng Hàn Hựu cảm thấy Tạ Xuyên Nghiêu đối với Chúc Hi Ngữ thực sự chỉ đơn thuần là đang trai, bạn bè, cũng chỉ coi Chúc Hi Ngữ là trong mộng, mà còn một sự chấp niệm sâu sắc đối với cô.
Còn Chúc Hi Ngữ thì , Hàn Hựu cảm nhận sự tin tưởng của Chúc Hi Ngữ dành cho Tạ Xuyên Nghiêu, cũng Chúc Hi Ngữ chỉ coi Tạ Xuyên Nghiêu, coi nhà họ Tạ là nhà thiết để chung sống.
Anh cũng khuyên nhủ bản như , khuyên nhủ đừng nghĩ quá nhiều, nhưng Hàn Hựu đột nhiên phát hiện , thể nghĩ nhiều, cũng thể để ý.
Vào những lúc buộc xa vợ, một như chiếm lấy vị trí của , tạo những ký ức thuộc về họ trong thời gian vốn dĩ thuộc về một cách lâu dài bên cạnh vợ .
Điều hóc b.úa là, Tạ Xuyên Nghiêu là lý trí và chừng mực, nắm bắt giới hạn thích hợp nhất, tuyệt đối vượt quá giới hạn, chân thành dành sự quan tâm và che chở cho Chúc Hi Ngữ, điều đối với một Chúc Hi Ngữ vô tri vô giác mà là hạnh phúc, nhưng đối với Hàn Hựu thì .
Hàn Hựu càng tìm hiểu càng để ý, thừa nhận khi đến nhà họ Tạ bắt đầu trở nên bồn chồn lo lắng hơn.
Tạ Xuyên Nghiêu cứ thế canh giữ bên cạnh vợ , gặm nhấm cách giữa hai , mà nhà họ Tạ , đối với mà là sự trợ giúp, nhưng đối với Hàn Hựu là sự cản trở và kiêng dè.
Mối quan hệ tộc của Chúc Hi Ngữ vốn dĩ chút nhạt nhẽo, nếu Tạ Xuyên Nghiêu vạch trần, thì mối quan hệ giữa nhà họ Tạ và gia đình chắc chắn cũng khó mà duy trì , Hàn Hựu Chúc Hi Ngữ đau lòng.
Hàn Hựu tin tưởng vợ , là quá quan tâm quá để ý đến Chúc Hi Ngữ , khi Chúc Hi Ngữ xuất hiện, Hàn Hựu dâng hiến tất cả của cho sự nghiệp của .
Sau khi Chúc Hi Ngữ xuất hiện, tự nguyện phủ phục chân Chúc Hi Ngữ, tất cả thứ của đều thể nhượng bộ vì Chúc Hi Ngữ.
Hàn Hựu thể chịu đựng khả năng mất Chúc Hi Ngữ, thể chấp nhận rủi ro viên minh châu treo bên vách đ-á, nhưng thể việc nhốt minh châu hộp, nắm trong lòng bàn tay, thế nên chỉ thể rơi tình cảnh tiến thoái lưỡng nan như .
Tình yêu là đầm lầy, giam cầm .
“Hàn Hựu, ?”
Thấy Hàn Hựu mãi trả lời lời , Chúc Hi Ngữ nghiêng đầu , liền thấy cả giống như bao trùm trong luồng khí u ám, cô bao giờ thấy một Hàn Hựu như .