Nhật Ký Trở Mình Của Con Nuôi Độc Ác [Thập Niên] - Chương 289
Cập nhật lúc: 2026-02-24 05:53:01
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Hôm nay ông vẫn theo thói quen tìm vị trí mà tòa soạn thường dùng để đăng thư đoạn tuyệt, ông đang ở Bắc Thành, tờ đầu tiên cầm lên chính là “Nhật báo Thủ đô", khi thấy ở góc bên đăng hôm nay là tin tìm , ông yên tâm đặt tờ báo xuống, đang định xem tờ khác thì dư quang dường như quét thấy tên của chính .”
Tim Hầu Hải đ-ập mạnh một cái, theo thì phát hiện bức thư đoạn tuyệt của ba em Hầu Chính Khiêm ở giữa phía bên trang nhất, tên của ông và Kiều Hoài Quyên còn đặc biệt in đậm.
Hầu Hải vốn định đ-á một cái chiếc ghế phía , nhưng khi nhớ tài xế trực hôm nay là thuộc phe Lê Minh thì cố nhịn xuống, tỏ vẻ vân đạm phong khinh, buông tờ báo vốn ông bóp nát .
Phan Vĩnh Niên nhận sự dặn dò của Lê Minh nên vẫn luôn để ý đến động tĩnh của Hầu Hải, lúc hắng giọng, mở lời, “Ái chà xưởng trưởng Hầu, ông cũng cần quá tức giận , bây giờ nhiều việc ai cũng bận rộn, chỉ cần ầm lên công đoàn, đợi qua một thời gian cũng quên thôi, cùng lắm thì mấy khu tập thể gần đây bàn tán một chút.”
Hầu Hải còn tưởng về chuyện của Hầu Chính Khiêm, “Dù cũng là đứa con bất hiếu, sợ .”
“Ơ kìa, lời ông ngoài nha xưởng trưởng!
Trong đại viện chúng vốn dĩ ít từng nhận ơn huệ của nhà họ Lê, Tiểu Ngữ là chúng lớn lên, lời của ông quá lương tâm ...”
“Tiểu Ngữ?”
Sắc mặt Hầu Hải đổi, tim gần như ngừng đ-ập, ông lập tức trải tờ báo vốn vò thành một cục , quả nhiên, ở vị trí nổi bật nhất trang nhất, bên cạnh bức thư đoạn tuyệt đó, một bài ký tên Chúc Hi Ngữ.
“May mà dùng Mãn Mãn.”
Đây là suy nghĩ đầu tiên xuất hiện trong đầu Hầu Hải, ông còn sợ ngòi b.út của Chúc Hi Ngữ hơn cả Kiều Hoài Quyên, dù chính ông mới là trong đôi vợ chồng họ nghĩ ý tưởng dùng dư luận ép , ông rõ hơn ai hết dư luận thể gây sát thương lớn đến mức nào cho con .
khi xong bộ bài , Hầu Hải còn chút tâm lý may mắn nào nữa.
Những năm vì nhiều lý do mà ông từng xem qua bài của Chúc Hi Ngữ, nên ông b.út lực của Chúc Hi Ngữ thâm hậu đến mức như hiện nay.
Thâm hậu đến mức nào ư?
Hầu Hải cảm thấy nếu đối tượng thảo phạt là , chính ông khi xem xong chắc chắn cũng sẽ phỉ nhổ đôi cha nuôi quên ơn phụ nghĩa, tham lam độc ác .
Càng lúc càng gần điểm đến, Hầu Hải nhớ tới những sẽ tham dự cuộc họp hôm nay, cũng màng Phan Vĩnh Niên còn đang gì, “Dừng xe, cho xuống, tự một chuyến , cứ ốm .”
Nói xong, Hầu Hải lập tức thấy , thì sẽ chế giễu mỉa mai, nhưng nếu đột nhiên thì chẳng nghĩa là ngầm thừa nhận ?
Ông đổi ý, “Không dừng nữa, tiếp .”
Phan Vĩnh Niên thông qua gương chiếu hậu quan sát thần thái của Hầu Hải nhân tiện kích bác ông thêm mấy câu, đối mặt với ánh mắt u ám của ông , Phan Vĩnh Niên lập tức thu hồi tầm mắt, lưng toát một tầng mồ hôi lạnh, dám thêm một lời nào nữa, vùi đầu lái xe.
Hầu Hải khẽ một tiếng, “Lão Phan , xưởng sớm hơn nhiều năm nhỉ, xem tại bây giờ là đang lái xe cho ?”
Ông lạnh lùng , “Có những lời, vẫn nên tam tư nhi hậu hành, hẳn là chứ, gừng càng già càng cay, đừng đội dễ dàng như .”
Phan Vĩnh Niên tim đ-ập nhanh, nơm nớp lo sợ , nhưng đợi khi Hầu Hải xuống xe, lập tức nhổ một bãi nước miếng lưng Hầu Hải, “Chẳng qua là tâm địa đủ độc, hút m-áu nhà họ Lê còn đối xử với cháu ngoại gái như .
Còn gừng càng già càng cay cái gì chứ, hổ hai vợ chồng các là vô địch mới đúng!
chống mắt lên xem ông còn thể bao lâu.”
Sau khi Hầu Hải quả nhiên nhận nhiều sự dò xét và mỉa mai, nhưng ông đều trụ vững , tỏ vẻ như hiểu lầm, đợi khi cuộc họp kết thúc lãnh đạo gọi ông đến để nhắc nhở, ông vẫn mang vẻ mặt ung dung tự tại, “Vâng, tình hình nắm .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nhat-ky-tro-minh-cua-con-nuoi-doc-ac-thap-nien/chuong-289.html.]
Ngài yên tâm, chỉ là chút hiểu lầm thôi, nhất định sẽ giải quyết sớm nhất thể.
Vâng, nhất định sẽ coi trọng...”
Kiều Hoài Quyên khí độ như Hầu Hải, ngay từ khi Lê Lan chia báo cho các nhân viên hậu cần, Kiều Hoài Quyên trực tiếp trốn về nhà, đường còn ít nhà chặn , truy hỏi chi tiết bài hoặc chỉ trích bà.
“Dì Kiều, cho nên dì là Hầu Ngữ Hy đẩy chị Chúc xuống đúng ?
Vậy tại dì còn với bố cháu là Chúc Hi Ngữ vì dì Lê nên tính tình u ám ạ, hại cháu hồi nhỏ vì chơi với chị Chúc mà mắng ít .”
“Chủ nhiệm Kiều, cho nên đó bà với chúng là Hi Ngữ thích chuyện bảo chúng đừng phiền con bé cũng là cố ý ?
Sao bà thể như chứ, con bé lúc đó nhỏ như , mới mất , chúng là những cô dì chú bác trở nên lạnh nhạt, bà thực sự là...”
“Nhổ !
Nói chuyện gì với loại lòng lang thú chứ!
Quá độc ác hai vợ chồng nhà , hèn gì bây giờ một đứa con nào chịu về!
Loại thì nên ai đưa tang, ch-ết cũng xuống địa ngục!”
“ thế, hàng năm nhà máy bao nhiêu tiền cũng họ tham ô ?
Lúc đó nhà cũng nhận nuôi Hi Ngữ, xưởng trưởng ông và bố Hi Ngữ là bạn chiến đấu nên giành lấy bằng .
Không ngờ, giành về là để hút m-áu !”
“Mẹ kiếp, gặp loại xưởng trưởng đúng là mặt ch-ết , hôm nay khỏi cửa đều là hỏi đấy, nhà máy dệt chúng nổi tiếng !”.......
Kiều Hoài Quyên về đến nhà vẫn cảm thấy bốn phương tám hướng đều là những ánh mắt chế giễu và khinh miệt, nước bọt của những đó giống như bay mặt bà, bà năng lộn xộn, “Thật sự , , thật sự ...
xong đời , xong đời ...
Làm bây giờ, Hầu Hải vẫn về, bây giờ, đây...”
Nghe thấy động tĩnh, giúp việc cẩn thận bưng ly nước tiến gần, “Thưa bà, bà chứ ạ?”
“Đừng qua đây!”
Kiều Hoài Quyên tát một cái, ly lật úp, nước nóng dội lên bà, tay bà lập tức đỏ rực vì bỏng, giúp việc đưa bà dội nước lạnh, bà điên cuồng hất , “Cút !
Đều cút hết !
Tại thành thế !”
Lúc Hầu Hải trở về thấy chính là cảnh tượng , giúp việc trốn trong bếp dám ngoài, Kiều Hoài Quyên ở phòng khách hét.
Cơn giận trong lòng ông bùng lên cao hơn, sải bước tới lôi phòng ngủ, bóp cổ ấn lên giường, “Còn thấy đủ mất mặt ?”