Nhật Ký Trở Mình Của Con Nuôi Độc Ác [Thập Niên] - Chương 288

Cập nhật lúc: 2026-02-24 05:53:00
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Chiều thứ Tư là hoạt động câu lạc bộ, Chúc Hi Ngữ tham gia câu lạc bộ, khi ăn xong bữa trưa liền mang theo sách giáo khoa về nhà.

 

Vừa về đến nhà, cô liên tiếp nhận điện thoại của nhiều , ngoài , bạn bè còn mấy chị em quân nhân quen bên khu tập thể.”

 

Đợi khi cúp điện thoại, Hàn Doãn cũng đỏ hoe mắt trở về, cùng còn Hàn Thanh Dương.

 

Chúc Hi Ngữ cố ý trêu chọc, “Mua nhà lâu như , đây là đầu tiên hai đứa về nhà đấy nha, xem hai đứa ở trường đều vui đến mức quên cả đường về , về nhà đứa nào đứa nấy nặng nề hơn thế .”

 

Hàn Doãn nụ của chị dâu và bạn , trong lòng càng khó chịu hơn, lúc đầu cô chỉ cảm thấy trai đáng thương, cảm thấy Chúc Hi Ngữ chính là mặt trời của trai Hàn Hựu, nhưng ngờ bản Chúc Hi Ngữ cũng trải qua khó khăn như , cô sụt sịt, “Chị dâu, chị đừng nữa, em mà thấy khó chịu lắm.”

 

Vẻ mặt của Hàn Thanh Dương cũng nặng nề, “ , Hi Ngữ, ở mặt bọn tớ cần như .”

 

Văn chương của Chúc Hi Ngữ bình thản nhưng tinh tế, Hàn Thanh Dương cảm thấy từ khi xong bài đó lòng cứ thắt , giống như biến thành cô bé ăn nhờ ở đậu đầy bất an đó, “Xin , Hi Ngữ, lúc đó xuống nông thôn bọn tớ đáng lẽ nghĩ chứ...”

 

“Không xin cả, lúc đó gặp các , tớ thấy vui cũng may mắn.”

 

Chúc Hi Ngữ ngắt lời Hàn Thanh Dương, “Thanh Dương, cần tự trách vì chuyện .

 

Thực tế là, trong quãng thời gian ở Tây Lĩnh đó, vì các nên tớ sống .

 

Bây giờ tớ vẫn cảm thấy, đó là khởi đầu cho sự vui vẻ và hạnh phúc của tớ kể từ khi tớ qua đời.”

 

Chúc Hi Ngữ chia táo đưa cho họ, “Tớ cảm ơn các , xin cả.”

 

Hàn Doãn đến đây, ôm Chúc Hi Ngữ càng dữ dội hơn, “Oa... họ thật xa!”

 

Mắt cô sưng húp lên cả , “Chuyện thể cứ thế mà bỏ qua , trai thế nào?

 

Em và Văn Bách đều bàn bạc qua , chị dâu chị gì bọn em đều ủng hộ chị.”

 

Hàn Thanh Dương cũng phụ họa, “Hi Ngữ, chị dâu, chị gì cứ với em.”

 

Anh thể hiện cái khí thế thiếu niên như lúc ban đầu, “Nếu gì khác, ít nhất em cùng Vân Thâm đ-ánh ông một trận!

 

Không thể cứ thế mà tha cho ông !”

 

“Bây giờ quả thực một việc nhờ đây.”

 

Sự t.ử tế và sự bảo vệ mà Chúc Hi Ngữ nhận ngày hôm nay nhiều đến mức khiến cô kìm , là nụ gượng gạo, mà là những tình cảm khiến cô cảm thấy quá ấm áp.

 

“Việc gì ạ?”

 

Hàn Thanh Dương lập tức ngay ngắn .

 

Chúc Hi Ngữ rút hai tờ khăn giấy đưa cho Hàn Doãn, “Luộc hai quả trứng gà lăn lăn cho Doãn nhi , lát nữa còn gặp ai nữa hả!”

 

Hàn Thanh Dương Hàn Doãn một cái, mấy năm nay cô nuôi trắng trẻo hơn, nên lúc đôi mắt sưng lên vô cùng rõ rệt, trông còn chút đáng sợ, “Á!

 

Em ngay đây, Doãn nhi đừng nữa .”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nhat-ky-tro-minh-cua-con-nuoi-doc-ac-thap-nien/chuong-288.html.]

 

Đợi cầm trứng gà trở , Hàn Doãn cũng bình tĩnh , bấy giờ Chúc Hi Ngữ mới đơn giản với họ về những chuyện đó, “Hai đứa cần lo lắng, những chuyện tiếp theo chị và trai hai đứa đều sắp xếp xong , chuyện gì lớn .”

 

Hàn Thanh Dương chút do dự, “Hi Ngữ, là dạo tớ dọn đến đây ở , tớ sợ ông ch.ó cùng rứt giậu thì ?”

 

“Hắc Tử, Ngân Tử.”

 

Chúc Hi Ngữ mỉm gọi một tiếng, hai con ch.ó lập tức chạy , ngoan ngoãn canh giữ bên cạnh Chúc Hi Ngữ, “Trường học của khá xa đấy, bọn chúng mà, đồn cảnh sát cũng gần, em học đều cùng các bạn cùng phòng, .

 

hôm nay hai đứa cứ ở nhà , phòng ốc đều dọn dẹp xong , ngày mai đều tiết sớm chứ?”

 

Bấy giờ Hàn Thanh Dương mới chú ý đến hai con ch.ó, trêu đùa chúng trả lời, “Không ạ, chỉ là nửa tiếng xe buýt thôi, em học từ vựng là xong mà.

 

Hi Ngữ đừng ghét bỏ tớ nha, tớ ở nhà còn thể chạy việc vặt cho mà, kiểu gì cũng mạnh hơn Hắc T.ử Ngân T.ử một chút chứ.”

 

, chị dâu, chị cứ để Thanh Dương ở nhà .”

 

Hàn Doãn vội vàng phụ họa, “Bình thường thì thôi, Hầu Hải xa như , chỉ chị và các bạn cùng phòng ở nhà em lo lắng lắm.”

 

“Được, hai đứa.”

 

Chúc Hi Ngữ đồng ý, họ góp chút sức, sẵn lòng thỏa mãn yêu cầu của họ để họ thấy yên tâm, “Đều đói chứ, chị dẫn hai đứa tiệm cơm quốc doanh nhé?”

 

“Muốn ăn nhà ăn cơ.”

 

Sau khi Chúc Hi Ngữ sắp xếp thì Hàn Doãn cũng dịu ít, ôm lấy cánh tay Chúc Hi Ngữ, “Buổi tối còn ngủ cùng chị nữa.”

 

“Đều cả, phòng của em là do trai em dọn dẹp cho em đấy, .”

 

Chúc Hi Ngữ đeo túi chéo, “Chúng ăn cơm , nhà ăn của bọn chị khẩu vị cũng , chỉ là hôm nay chút đặc biệt, hai đứa mà thì lẽ sẽ yên tĩnh cho lắm.”

 

Hàn Thanh Dương lập tức nghĩ đến sự tranh chấp chớm nở ở trường họ, vốn là sinh viên Công Nông Binh đó tự thi đại học để trường, nên nhạy cảm với cảm xúc của hai bên, “Hi Ngữ, Doãn nhi, gần đây sinh viên Công Nông Binh ở trường các gây chuyện ?

 

Tớ cảm thấy , gần đây xung đột giữa hai bên ở trường tớ ngày càng thường xuyên hơn , các cẩn thận đấy.”

 

Câu hỏi khiến hai đối diện đều ngạc nhiên, rõ ràng là từng để ý qua, Hàn Thanh Dương cảm thấy sợ hãi, “Tóm các nhất định cẩn thận chuyện , đừng dính líu , đặc biệt là Doãn nhi, ở trong trường một , nhất định tránh xa những hoạt động .”

 

Vẻ mặt nghiêm túc, Hàn Doãn gật gật đầu, cũng cãi , “Biết .”

 

Chúc Hi Ngữ cũng gật đầu tỏ ý sẽ chú ý.

 

————————————

 

Khác với sự ấm áp tràn trề bên phía Chúc Hi Ngữ, Hầu Hải và Kiều Hoài Quyên hôm nay thực sự là một phen chật vật chịu nổi.

 

Thứ Tư thành phố cuộc họp, kể từ khi Kiều Hoài Quyên tỏ vẻ yếu thế thành còn mang về một đống tin tức chắc chắn, Hầu Hải mấy ngày nay đều ngủ ngon, nhưng khi lên xe ông vẫn gượng dậy mở tờ báo .

 

Kể từ khi ba em Hầu Chính Khiêm đăng báo đoạn tuyệt quan hệ với , Hầu Hải liên lạc với tòa soạn bên Bắc Thành dìm chuyện mất mặt xuống, nhưng sợ sai sót, mấy ngày nay ông đều đích xem báo.

 

 

Loading...