Nhật Ký Trở Mình Của Con Nuôi Độc Ác [Thập Niên] - Chương 277
Cập nhật lúc: 2026-02-24 05:52:49
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lê Minh thở dài một thật dài đầy vẻ bài bản, liếc hai đối diện, Tạ Xuyên Nghiêu bất động như núi, Chúc Hi Ngữ cũng vẻ gì là thuyết phục, ông đang định tiếp tục mồi chài thêm thì Chúc Hi Ngữ đặt đũa xuống:
“Từ năm 73 đến năm 78, xưởng dệt tổng cộng xuất hiện hai sụt giảm thị phần quy mô lớn, từ gần sáu phần xuống còn bốn phần, đến nay là đầy hai phần.
Lần thứ nhất là cuối năm 73, Ủy ban Cách mạng , rùm beng các phong trào, nhiều dây chuyền sản xuất đứt gãy.
Lần thứ hai xuất hiện cuối năm ngoái, nguyên nhân em tin là chú Lê đây rõ hơn em, tranh chấp bè phái, quản lý các cấp cũng như nhân viên nòng cốt điều động, thôi việc diện rộng, đừng đến việc bắt kịp nhịp độ đổi mới của thị trường, ngay cả những dây chuyền sản xuất thương hiệu đây cũng ngừng sản xuất ."
Lê Minh càng càng nghiêm trọng, Chúc Hi Ngữ tuyệt đối là chuẩn mà đến, cô mới về Bắc Thành đầy một tháng mà thể lấy dữ liệu nội bộ của xưởng dệt, nếu còn lật bài ngửa thì cưỡi lên ngọn gió nữa sẽ dễ dàng.
Quả nhiên, Tạ Xuyên Nghiêu lên tiếng:
“Chú Lê, chú Hi Ngữ lớn lên, cháu nghĩ chú rõ cảnh đây của Hi Ngữ và quyết tâm giải quyết vấn đề của em , chú thể chủ động liên lạc với bọn cháu, cũng tin là sớm điều tra rõ tình hình hiện tại của bọn cháu ."
“ , đúng ."
Lê Minh ngờ trong hai Tạ Xuyên Nghiêu là bên đóng vai mặt đỏ, ông cũng hiểu ý nghĩa đằng lời của Tạ Xuyên Nghiêu, chẳng qua là để ông thấy rõ bên yếu thế là Lê Minh ông .
Ông con trai, Lê Hàng lập tức lui ngoài, chắc là canh ở cửa phòng bao .
Lê Minh lúc mới lấy từ trong cặp công văn một túi tài liệu, đưa cho Chúc Hi Ngữ:
“Người ngay lời gian trá, Hầu Hải những năm qua quả thực quá đáng ."
Ông khựng , vẫn là nuốt xuống những lời khách sáo:
“Đây là thành ý của ."
Chúc Hi Ngữ vân vê túi tài liệu tay, mỏng, cô mở xem một chút, khác với kết luận chi tiết mà Hàn Hựu lấy , bên trong chỉ là bản tóm tắt do chính Lê Minh tự tổng hợp về những điều khoản phạm tội của Hầu Hải mà ông nhận thấy cùng danh mục bằng chứng mà ông thu thập .
Trong đó phân nửa đều là để trống, đừng là bằng chứng thực tế, ngay cả manh mối cũng chỉ một hai câu.
lẽ vì cùng ở văn phòng xưởng nhiều năm, Lê Minh đối với những mánh khóe trong việc điều động nhân sự của Hầu Hải và việc tham ô thụ hối của Kiều Hoài Quyên ở bộ phận hậu cần thì thể là chi tiết đến cực điểm.
Chúc Hi Ngữ chăm chú xem, Tạ Xuyên Nghiêu ở bên cạnh tiếp tục “chén thù chén tạc" với Lê Minh, rõ ràng là khung cảnh náo nhiệt, nhưng khoảnh khắc Chúc Hi Ngữ đặt túi tài liệu xuống, trong phòng bao liền yên tĩnh trở , thể thấy tâm trí của hai cũng chẳng đặt việc uống r-ượu.
Chúc Hi Ngữ thẳng vấn đề:
“Chú Lê cái gì?"
Nếu những thứ Lê Minh nắm giữ thực sự đúng như lời ông , thì điều giúp ích nhiều cho Chúc Hi Ngữ, cơ bản lấp đầy gần bốn phần mười trống trong chuỗi bằng chứng.
Lê Minh giả vờ như say, nhưng bình r-ượu tổng cộng mới vơi một , say đều tự hiểu rõ:
“ gì cả, chỉ là nuốt trôi cơn giận , cơn giận một kẻ chỉ luồn cúi như Hầu Hải đè đầu cưỡi cổ cả đời.
Còn nơi việc suốt ba mươi năm nữa, thực sự nỡ để nó cứ thế mà lụi bại ."
Ông vươn tay định chạm tay Chúc Hi Ngữ, nhưng Tạ Xuyên Nghiêu nắm lấy, bài diễn văn đầy cảm xúc khựng một chút tiếp tục:
“Cháu gái , chú cũng coi như cháu lớn lên, những ấm ức cháu chịu đây, mấy năm chúng chú mới , là chúng chú với cụ Lê, với nhỏ của cháu.
Cháu yên tâm, đợi chú quản lý xưởng , xưởng dệt chính là nhà đẻ của cháu."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nhat-ky-tro-minh-cua-con-nuoi-doc-ac-thap-nien/chuong-277.html.]
Lời đưa rõ ràng , Lê Minh dùng những thứ trong tay để đổi lấy vị trí m-ông Hầu Hải.
Chúc Hi Ngữ khẽ một tiếng, nhà đẻ của cô từ lâu còn là xưởng dệt hiện nay, thứ Lê Minh đưa cũng đạt đến giá trị :
“Chú Lê, em vòng vo với chú nữa, em chỉ thể hứa với chú khi chuyện kết thúc và em lấy thứ , em sẽ bỏ phiếu phản đối chú.
Còn về xưởng dệt, như chú , đó là tâm huyết của ông ngoại em, là nhà đẻ của em, cho nên em chỉ công nhận quy luật đào thải tự nhiên."
“Cháu tất nhiên là cần vòng vo , cháu bây giờ xử lý Hầu Hải, xử lý những ở xưởng dệt, chẳng qua chỉ là chuyện múa b.út, tìm một câu thôi."
Lê Minh thầm phản bác trong lòng, ngoài mặt vẫn giữ vẻ sầu não:
“Tiểu Ngữ , chú cháu bây giờ là cái gì gọi là, tác giả trẻ thanh niên yêu thích nhất, tầm ảnh hưởng đó đúng là lợi hại thật.
Chuyện ở Thanh Đại dạo bọn chú cũng , vốn dĩ cũng chỉ định giơ cao đ-ánh khẽ, nhưng bài báo đó của cháu đăng là xong , Bộ Giáo d.ụ.c và Bộ Công an liên danh ban hành văn bản luôn.
Cháu xem, ngòi b.út của trí thức đúng là thứ g-iết thấy m-áu mà."
Hầu Hải để đường sống cho Lê Minh, Lê Minh cũng thăm dò xem Chúc Hi Ngữ sẽ đến mức độ nào.
Chưa đợi Chúc Hi Ngữ gì, Tạ Xuyên Nghiêu vốn đang khá ôn hòa lạnh mặt :
“Chú , lời thể lung tung , chỉ là bài của Hi Ngữ tình cờ đăng đúng thời điểm đó thôi.
Chuyện như quốc gia tự nhiên sẽ xử lý nghiêm túc, bản tâm của Hi Ngữ cũng chỉ là nhắc nhở kiểm tra giấy báo nhập học thôi, chứ chẳng chuyện thấy m-áu thấy m-áu gì ở đây cả.
Chú Lê, là chúng đừng uống nữa, loại r-ượu nồng độ vẻ cao hơn ghi nhãn đấy."
“Phải, cũng đang đầu óc cứ choáng váng thế ."
Lê Minh tự lỡ lời, hối hận vì chút đắc ý quá mức, lời nếu đặt ở một hai năm thì ba bọn họ đừng hòng kết quả :
“Bây giờ là thiên hạ của giới trẻ , chú cũng già , cũng nhiều nữa, cứ ở nhà đợi tin của các cháu thôi."
Tạ Xuyên Nghiêu giơ ly r-ượu lên:
“Lần gặp sẽ mang r-ượu đến."
“Ha ha ha ha ha ha Xuyên Nghiêu đúng là sảng khoái khí phách."
Lê Minh lớn, gọi Lê Hàng :
“Lê Hàng, ba mang nhầm cặp công văn , về hỏi con xem cất ở , tìm thấy thì mang đến cho ba.
Chuyện gấp, con cứ gọi taxi về về, nhưng trong sân thì chậm thôi đấy."
Lê Hàng kín đáo Chúc Hi Ngữ và Tạ Xuyên Nghiêu, trong mắt là sự hưng phấn giấu , Chúc Hi Ngữ vốn còn chút lo lắng, nhưng thấy lập tức thu biểu cảm, vẻ mặt bình thản chào từ biệt rời .
Khoảng một tiếng , Lê Hàng mới lững thững đến muộn, thời gian so với cách từ khách sạn đến xưởng dệt chút quá, nhưng Lê Minh chẳng gì, họ cũng chỉ coi như phát hiện .
Sau khi Chúc Hi Ngữ nhận lấy túi tài liệu cũng mở xem nữa, trực tiếp thu túi xách của .
Đã đến bước , Lê Minh cần thiết chơi chiêu, vả cho dù ông chơi chiêu thì đối với cô cũng chẳng qua là tốn nhiều công sức hơn chút thôi, Chúc Hi Ngữ cảm thấy chẳng gì lo lắng cả.