Nhật Ký Trở Mình Của Con Nuôi Độc Ác [Thập Niên] - Chương 270

Cập nhật lúc: 2026-02-24 05:51:10
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Con dám .”

 

Tạ Xuyên Nghiêu xa, “Không chồng em , con cũng ít nhất là thanh mai trúc mã, là thế gia của em , còn thể là nhân vật quan trọng nhất trong sinh mệnh của em ngoại trừ chồng con, như .

 

Hi Ngữ là một nguyên tắc, con mà để em , thì chỉ thể trở thành dưng thôi.

 

Con thực sự, dám.”

 

Anh xoay , biểu cảm mặt phức tạp đến mức khiến Trác Tầm Mai hiểu, “Cho nên, , cũng cần quá để tâm điểm , đối mặt với Mãn Mãn, con một chút mạo hiểm cũng dám mạo...”

 

Trác Tầm Mai cũng nên gì cho , bà vỗ vỗ vai con trai, thực sự nổi câu “bỏ lỡ chính là bỏ lỡ ”.

 

Lòng bàn tay mu bàn tay đều là thịt, nếu Chúc Hi Ngữ là ngoài, bà còn thể trong lòng độc ác kỳ vọng Chúc Hi Ngữ và Hàn Hựu thể hôn nhân bất hạnh, cho con trai bà một lỗ hổng để thừa cơ xông .

 

Chúc Hi Ngữ đối với bà mà khác gì Mộng Lạc, bà ngay cả nghĩ một chút thôi cũng thấy tội và áy náy, bà con trai là tuyệt đối sẽ tổn thương cưỡng ép Chúc Hi Ngữ, nên cũng chỉ thể mặc kệ chuyện phát triển tiếp thôi.

 

“Mẹ, trai, xem .”

 

Tạ Mộng Lạc vui vẻ kéo Chúc Hi Ngữ từ trong phòng ngủ , họ mặc đồ y hệt .

 

Phía là áo len dệt thô cổ chữ V màu trắng kem, phía là váy kẻ ô màu hồng nhạt, Chúc Hi Ngữ thanh lãnh tinh xảo, Tạ Mộng Lạc rạng rỡ kiều diễm, đều xinh .

 

“Thật quá.”

 

Trác Tầm Mai tiến lên nắm lấy tay hai cô gái, “Đợi lát nữa ăn cơm xong hai đứa cùng bác ngoài dạo chút, bác nhất định khoe khoang hai cô con gái xinh của bác mới .”

 

“Vậy còn con thì ?”

 

Tạ Xuyên Nghiêu vẻ khổ, “Con thể xin gia nhập ?”

 

“Tất nhiên !”

 

Tạ Mộng Lạc ôm lấy cánh tay Tạ Xuyên Nghiêu, “Anh xách túi cho chúng em đấy!

 

Còn tài xế nữa!”

 

————————————

 

“Em nhà hàng Tây gần đây vị ngon.”

 

Tạ Mộng Lạc đề nghị, “Buổi tối chúng ăn ở đó , mặc kệ ông nội và ba.”

 

“Cái con bé thật là.”

 

Trác Tầm Mai lắc đầu, “Vậy An An đưa về , ăn quen mấy thứ , bọn trẻ các con tự .

 

Mãn Mãn buổi tối cũng đừng về trường nữa, căn phòng cạnh Lạc Lạc vẫn luôn để dành cho con đấy, cứ ngủ ở nhà luôn.”

 

“Lần nhé bác gái.

 

Thứ Hai con thủ tục ngoại trú, ngày mai con chuyển ký túc xá nữa.”

 

“Vậy để trai cũng về , ngày mai còn giúp chị.”

 

Tạ Mộng Lạc lập tức đề nghị, “Vừa trai còn thể lái xe.”

 

“Không cần , Hàn Hựu chắc là qua với em họ .”

 

Chúc Hi Ngữ rõ tính cách của Hàn Hựu, thể mặt nhất định sẽ sắp xếp khác, “Thực đồ của con khá ít, nhà cũng gần, dễ chuyển xong thôi.”

 

“Vậy .”

 

Tạ Xuyên Nghiêu dùng ánh mắt hiệu cho em gái còn thêm, “Anh đưa về , lát nữa tới đón hai đứa.”

 

“Chúng em tự qua đó.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nhat-ky-tro-minh-cua-con-nuoi-doc-ac-thap-nien/chuong-270.html.]

 

Tạ Mộng Lạc kéo lấy Chúc Hi Ngữ, “Anh lát nữa tự qua , ngay phố thôi, từ bách hóa đại lâu về phía đông ba trăm mét, rõ ràng đấy.”

 

Đợi bước khỏi bách hóa đại lâu, Tạ Mộng Lạc hỏi vấn đề tò mò từ lâu, “Chị Mãn Mãn, chị và chồng chị... rể là quen thế nào ạ?”

 

Chúc Hi Ngữ nhận sự khựng của Tạ Mộng Lạc, nhưng chỉ nghĩ là cô bé gặp qua Hàn Hựu nên vẫn chuyển đổi xưng hô, “Nơi chị xuống nông thôn là do dượng Nhâm sắp xếp, chú ba của Hàn Hựu là đồng nghiệp lâu năm của dượng.

 

Chị tới bên đó cũng là nhà họ Hàn đang chăm sóc chị, chắc là thấy phù hợp, họ liền giới thiệu chúng chị quen .”

 

“Thế chẳng giống như nông trường chúng em ?

 

Rất nhiều thanh niên tri thức địa phương ép gả cho thanh niên địa phương, chỉ điều Hàn Hựu điều kiện hơn một chút thôi.”

 

Tạ Mộng Lạc lẩm bẩm.

 

“Đó tất nhiên là , chị và Hàn Hựu quen đúng là thông qua trưởng bối, nhưng chúng chị là thích mới tiến tới hôn nhân.”

 

Chúc Hi Ngữ , “Chúng chị kết hôn nhanh, là vì Kiều Hoài Quyên mượn chuyện hôn sự của chị để ép chị, chị thấy Hàn Hựu , nên cho thông qua thời hạn thôi.

 

Tuyệt đối tồn tại chuyện cưỡng ép tạm bợ gì cả .”

 

Tạ Mộng Lạc còn gì đó, nhưng sợ ngược hỏng chuyện của trai, thế là chỉ thở dài một tiếng, “Giá mà chúng em nông trường thì mấy.”

 

Nhà hàng Tây quả nhiên danh bất hư truyền, đến giờ ăn cơm là cần đợi bàn, Chúc Hi Ngữ lấy thứ tự xong liền kéo Tạ Mộng Lạc vị trí dễ thấy nhất trong đại sảnh, “Vừa An An tới, chúng đây là thấy ngay.”

 

Quả nhiên, nửa tiếng Tạ Xuyên Nghiêu tới quán thấy Chúc Hi Ngữ, về phía đó, “Lạc Lạc ?”

 

“Nhà vệ sinh.”

 

Vừa gọi đến của họ, Chúc Hi Ngữ dậy, “Đi thôi, tới khéo ghê.”

 

“Cẩn thận!”

 

Tạ Xuyên Nghiêu một tay ôm lấy Chúc Hi Ngữ va nghiêng ngả, “Không chứ?”

 

“Không .”

 

Chúc Hi Ngữ bám lấy Tạ Xuyên Nghiêu vững xong liền lập tức buông tay , Tạ Xuyên Nghiêu cũng buông tay đang ôm vai Chúc Hi Ngữ , về phía thủ phạm.

 

Đứa trẻ cha bế trong lòng, đàn ông cũng dỗ đứa con trai dọa sợ, đang định xin , liền thấy hai đối diện, “Xin ...

 

Ơ?

 

Học Tạ?

 

, quen quen, đây là tới ăn cơm?

 

Thằng con của chút nghịch ngợm ha.”

 

Tạ Xuyên Nghiêu cao hơn một cái đầu, thấy ý xin thành tâm, rủ mắt , biểu cảm lạnh lùng hơn bình thường, “ , con trai va xin ?”

 

Người đàn ông chút giữ thể diện, sắc mặt đỏ bừng, là một bộ dạng còn tranh chấp.

 

Chúc Hi Ngữ kéo kéo vạt áo Tạ Xuyên Nghiêu, ảnh hưởng tâm trạng, cũng Tạ Xuyên Nghiêu vì mà tranh chấp với , “Không .

 

Anh An An, chúng thôi, em đói .”

 

Tạ Xuyên Nghiêu cảm nhận động tác của Chúc Hi Ngữ, biểu cảm ôn hòa hơn một chút, nghiêng đầu cô, “Được, chúng thôi.”

 

Đợi đến khi rẽ ngoặt còn thể thấy tiếng hỏi Chúc Hi Ngữ bằng giọng điệu dịu dàng xem dọa sợ .

 

Người đàn ông bĩu môi, về phía đồng hành luôn im lặng, “Cái Tạ Xuyên Nghiêu đúng là kiêu ngạo thật đấy, còn là học trưởng của cơ đấy, để mắt.

 

mặt đối tượng xinh , vẻ oai phong một chút cũng thể hiểu .”

 

 

Loading...