Nhật Ký Trở Mình Của Con Nuôi Độc Ác [Thập Niên] - Chương 269

Cập nhật lúc: 2026-02-24 05:51:09
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8V3jnMNYLW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Chúc Hi Ngữ chút căng thẳng chút hưng phấn bước tới bên cạnh Tạ Xuyên Nghiêu, “Con về đây, ông nội Tạ, bác trai, bác gái, Lạc Lạc.”

 

Trác Tầm Mai hai song song ánh ban mai, thấy ánh mắt lạc lõng mang theo tiếc nuối của con trai , lòng đau đớn gì sánh .

 

Nếu tại họ, con trai ít nhất thể tranh thủ, chứ tuyên cáo loại.

 

Bà mắt lệ nhạt nhòa về phía Chúc Hi Ngữ, cô gái cho dù trong khốn cảnh vẫn trổ mã xinh hơn, xuất sắc hơn so với tưởng tượng của họ, kéo lòng ôm c.h.ặ.t, “Mãn Mãn, bác gái nhớ con quá.”

 

Chúc Hi Ngữ dấu vết lao động rõ rệt gương mặt vốn nổi tiếng với làn da trắng trẻo mịn màng của bác gái, rưng rưng ôm , “Bác gái, con cũng nhớ .”

 

“Chị Mãn Mãn.”

 

Tạ Mộng Lạc cũng chạy tới ôm lấy và Chúc Hi Ngữ, ba thành một đoàn.

 

“Được .”

 

Tạ Xuyên Nghiêu cha và ông nội một cái, “Mau thả Mãn Mãn cho ông nội xem nào, ông nội cuống đến mức sắp tự tới giành kìa.”

 

Mấy phá thành , Chúc Hi Ngữ nhận lấy khăn tay Tạ Xuyên Nghiêu đưa tới, lau nước mắt, về phía hai ở giữa phòng khách, sải bước tới, “Ông nội Tạ, bác trai!”

 

“Đứa trẻ ngoan.”

 

Ông cụ Tạ rưng rưng xoa xoa đỉnh đầu Chúc Hi Ngữ, “Đứa trẻ ngoan, chịu khổ .”

 

“Không ông nội.”

 

Chúc Hi Ngữ áp mặt lòng bàn tay ông cụ Tạ, “Ông nội mới là chịu khổ .”

 

về phía chân của ông cụ, “Ông nội, chân của ông vẫn chứ?”

 

“Khỏi .”

 

Ông cụ Tạ còn chống gậy lên vài bước, Tạ Minh Kiệt ấn , “Cha, cha đừng những lời như , bác sĩ , tuần nhất cha đừng dùng chân.

 

Mãn Mãn, ông nội con gì đáng ngại, chỉ là những năm trong chân tích tụ chút hàn khí, điều dưỡng một thời gian là thôi.”

 

Chúc Hi Ngữ cũng vội vàng đỡ lấy một bên tay khác của ông cụ Tạ, “Ông nội, ông cứ đó, đợi ông khỏi , con đón ông tới nhà con chơi, gần nhà con cái công viên phong cảnh lắm.”

 

“Được, .”

 

Ông cụ Tạ hớn hở, “Nhà ở hẻm Tướng Quân ?

 

Cái tên ngụ ý , chồng con là binh trướng Uông Quang Kế của quân khu Tây Nam Lục quân, ông hai ngày chuyện qua điện thoại với lão Uông, lão đối với Hàn Hựu khen ngớt lời đấy.”

 

“Vâng, đợi tới Bắc Thành con dẫn qua đây, vốn dĩ là nghỉ đến ngày , nhưng bên bộ đội giục , nên thứ Tư .”

 

Ông cụ Tạ quan sát kỹ thần thái của Chúc Hi Ngữ, phong bình bên ngoài thể là cố ý nuôi dưỡng , ví dụ như vợ chồng nhà họ Hầu.

 

phản ứng của Chúc Hi Ngữ khi nhắc tới Hàn Hựu cũng như phản ứng của cháu trai khi gặp Hàn Hựu đều thể minh chứng cho việc hôn nhân của Chúc Hi Ngữ thực sự hạnh phúc viên mãn.

 

Ông cụ Tạ thở dài trong lòng, kéo Chúc Hi Ngữ xuống bên cạnh , “Đứa bé ?

 

Tên là gì?

 

Mấy tuổi ?”

 

“Tên là Hàn Gia Hằng, sinh ngày 18 tháng 1 dương lịch năm 1975 ạ.”

 

Chúc Hi Ngữ lấy từ trong ví bức ảnh chụp chung của gia đình ba họ, “Ông nội xem, đây là ảnh chúng con mới chụp chung mấy ngày .”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nhat-ky-tro-minh-cua-con-nuoi-doc-ac-thap-nien/chuong-269.html.]

Mấy còn cũng đều xúm gần, cho dù Tạ Mộng Lạc là ôm tâm thái soi mói để xem, cũng soi khuyết điểm nào.

 

Trên ảnh một đàn ông thua kém trai cô đang ôm Chúc Hi Ngữ trong lòng, một nhóc tì gương mặt tinh xảo ôm chân Chúc Hi Ngữ mặt quỷ về phía ống kính, sự hạnh phúc của gia đình ba gần như tràn ngoài.

 

Ông cụ Tạ lấy kính lão trong túi đeo , xem hồi lâu, “Cái thằng nhóc trông lanh lợi, chỉ điều giống cha nó y đúc, nếu giống con thì hơn .”

 

“Tai và Mãn Mãn giống .”

 

Tạ Xuyên Nghiêu nhận lấy hoa từ tay bảo mẫu đưa cho Chúc Hi Ngữ, “Ánh mắt cũng giống, đúng là lanh lợi.”

 

“Là một tiểu ma vương đấy ạ.”

 

Chúc Hi Ngữ , “Hồi nhỏ bá đạo lắm, con và cha nó nếu bế đứa trẻ khác, nó liền đỏ mắt chúng con mà .

 

Hiện tại ở bên ngoài cũng nghịch ngợm, nhưng đối mặt với chúng con giả ngoan.”

 

“Cái đó cũng là di truyền từ con thôi.”

 

Trác Tầm Mai giải đáp thắc mắc bao nhiêu năm nay của Chúc Hi Ngữ, “Hồi nhỏ con cũng như đấy, chỉ ba , ngay cả út con, còn An An của con nữa, nếu bế bạn nhỏ khác hoặc chơi cùng bạn nhỏ khác là con nhất định thèm để ý tới họ nữa, cứ xin con, mua quà cho con mới .”

 

“Hả?”

 

Chúc Hi Ngữ dám tin, theo bản năng về phía ông nội Tạ và bác trai Tạ, chút thẹn thùng, “Thật ạ…”

 

Ông cụ Tạ và Tạ Minh Kiệt đều gật đầu, “ là như , cũng chỉ An An của con là thể khiến con nhường ba út một lát, còn những bạn nhỏ khác là con đều ghen tị.”

 

Chúc Hi Ngữ thẹn thùng mím mím môi, “Con đều nhớ nữa .”

 

“Sao đưa Hằng Hằng tới Bắc Thành, bác hiện tại coi như là bán nghỉ hưu , bác chăm sóc cho con nha.”

 

Trác Tầm Mai sờ sờ đuôi tóc Chúc Hi Ngữ, “Phòng ngủ ở tầng hai trong nhà cũng vẫn để cho con đấy, cuối tuần con cứ qua đây ở , chúng vẫn giống như .”

 

“Bên Quảng Thị nơi đóng quân nhà trẻ trực thuộc, cha chồng con cũng chuyên môn ở bên đó chăm sóc thằng bé.”

 

Chúc Hi Ngữ đối mặt với nhà họ Tạ là gì cố kỵ, “Hơn nữa con ở bên , dì Dương và , còn họ hàng bên phía Hàn Hựu, nếu con để Hằng Hằng qua đây, Hàn Hựu liền một , con cũng yên tâm.”

 

“Vậy hai đứa định thế nào?

 

Hàn Hựu tìm cách điều tới Bắc Thành bên ?”

 

Tạ Minh Kiệt hỏi.

 

“Lão Uông đang đè đấy.”

 

Ông cụ Tạ bưng chén lên nhấp một ngụm, nhớ tới lời của Uông Quang Kế, “ cũng chỉ một hai năm tới thôi.”

 

“Không những chuyện nữa.”

 

Trác Tầm Mai thấy con trai rủ mắt, chút chán nản lảng sang chuyện khác, “Bác chuẩn cho con và Lạc Lạc mấy bộ váy mùa xuân, thử xem, xem .”

 

Đợi Tạ Mộng Lạc kéo Chúc Hi Ngữ phòng ngủ, Trác Tầm Mai lo lắng về phía con trai, Tạ Xuyên Nghiêu đối với , “Con .”

 

Trác Tầm Mai kéo con trai tới ban công, thấp giọng, “Ông nội con và cha con đều là những chính trực, nhưng thì , chỉ quan tâm con và Mãn Mãn.

 

Mãn Mãn hiện tại hạnh phúc, chúng cũng thể , cho nên con vẫn nên cố gắng buông bỏ.

 

Mẹ chuyện khó, nhưng điều đối với hai đứa mới là nhất.”

 

Trác Tầm Mai khựng , “ nếu con thực sự buông bỏ , thì cứ thử xem .”

 

 

Loading...