Nhật Ký Trở Mình Của Con Nuôi Độc Ác [Thập Niên] - Chương 268
Cập nhật lúc: 2026-02-24 05:51:08
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Chúc Hi Ngữ Tạ Xuyên Nghiêu , đột nhiên nhớ tới út, đợi khi tìm thấy , cũng sẽ giống như Tạ Xuyên Nghiêu, với cô một câu:
“Mãn Mãn của chúng thật lợi hại, tự nuôi dưỡng như ”?”
Nơi đến là tiệm cơm quốc doanh, hiện tại đang là lúc ăn sáng, trong quán đông đúc chật chội, Tạ Xuyên Nghiêu che chắn hờ cho Chúc Hi Ngữ tới bàn ở góc phòng, “Mãn Mãn, em ở đây đợi là , đông quá, gọi món.”
Một lát , Tạ Xuyên Nghiêu mới , trán chút mồ hôi, áo sơ mi còn một vệt dầu, Chúc Hi Ngữ quanh bốn phía, “Ở đây nhà vệ sinh ?
Chúng tìm hậu cần mượn chút nước rửa bát, xử lý chỗ một chút .”
Chúc Hi Ngữ còn nhớ Tạ Xuyên Nghiêu từ nhỏ yêu sạch sẽ, cho dù trưởng bối Tạ gia đình chức, Hồng Vệ Binh thỉnh thoảng tới nhà quậy phá một trận, mỗi xuất hiện mặt khác vẫn luôn sạch sẽ tươm tất.
Tạ Xuyên Nghiêu rủ mắt vết bẩn, “Không , lát nữa là về nhà .”
Anh ngước mắt Chúc Hi Ngữ, tuy là đang nhưng Chúc Hi Ngữ thấy chút xót xa, “Anh hiện tại còn là đứa trẻ hễ bẩn quần áo là nhất định nữa .”
Chúc Hi Ngữ lời càng thấy khó chịu hơn, cho dù kể từ khi gặp Tạ Xuyên Nghiêu trông vẻ giống như vẫn là thiên chi kiêu t.ử tôn quý, khiến theo bản năng quên mất những năm tháng ở nông trường.
trải nghiệm như há bình phản là thể biến mất?
Những khổ nạn, nhục nhã và tuyệt vọng đó sẽ để dấu ấn thể xóa nhòa linh hồn của mỗi một từng trải qua.
“Sao ?”
Tạ Xuyên Nghiêu đưa tay hứng lấy giọt nước mắt lăn dài của Chúc Hi Ngữ, lấy khăn tay đưa cho cô, “Đều qua .
Nếu lát nữa em đỏ hoe mắt theo về nhà, mới là tiêu đời đấy, lâu lắm gậy của ông nội hỏi thăm .
Xin Mãn Mãn , giơ cao đ-ánh khẽ.”
Chúc Hi Ngữ phá thành , lấy khăn tay lau nước mắt, “Em hiện tại hình như chút .”
“Là luôn luôn.”
Biểu cảm của Tạ Xuyên Nghiêu phức tạp, càng ở cùng Chúc Hi Ngữ, càng Hàn Hựu dồn bao nhiêu tình yêu và sự che chở cho Chúc Hi Ngữ.
Có thể khiến một cô gái thanh lãnh thậm chí chút chán đời khôi phục tính cách của thời kỳ bảo châu yêu thương, che chở lúc nhỏ, lẽ còn công lao của khác, nhưng công thần lớn nhất nhất định là chồng của cô.
Chồng của cô, chỉ cần nghĩ đến bốn chữ , Tạ Xuyên Nghiêu liền kìm nén cảm thấy đắng chát.
Anh vốn tưởng rằng sự ác ý của phận đối với chỉ là những kiếp nạn mấy năm , nhưng bước khỏi kiếp nạn mới phát hiện, sự ác ý của phận chỉ dừng ở đó, thứ bỏ lỡ cũng chỉ là thanh xuân của Chúc Hi Ngữ...
Vừa nhân viên phục vụ bưng đồ của họ tới, Tạ Xuyên Nghiêu ép buộc chính nghĩ những chuyện khi ở cùng Chúc Hi Ngữ, thể chấp nhận cũng kết cục như Hầu Chính Khiêm.
Cho dù trở thành chồng của Chúc Hi Ngữ, cũng là một trong những đàn ông quan trọng nhất trong sinh mệnh của cô.
Trừ phi chắc chắn thể tiến thêm một bước, nếu Tạ Xuyên Nghiêu tuyệt đối cho phép bại lộ, cho phép bất kỳ khả năng nào khiến Chúc Hi Ngữ xa cách.
Tạ Xuyên Nghiêu giống như lời lúc ban đầu, chia hoành thánh và tào phớ hai phần, về phía Chúc Hi Ngữ, “Hình như vẫn là ăn như thế là thơm nhất.”
————————————
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nhat-ky-tro-minh-cua-con-nuoi-doc-ac-thap-nien/chuong-268.html.]
“Cái thằng ranh , sáng sớm đón Mãn Mãn , giờ vẫn thấy về.”
Ông cụ Tạ ở chính giữa ghế sofa, đỏ mắt cửa viện ngoài cửa sổ, “Cái thằng ranh tự vui sướng, liền quên hết chúng , sớm để tiểu Trương đón cho .”
Mẹ Tạ Trác Tầm Mai vẫn đang dặn dò bảo mẫu trong nhà bữa trưa món gì, liếc cha Tạ Tạ Minh Kiệt, Tạ Minh Kiệt lập tức lên tiếng, “Cha, cha đừng những lời như , Mãn Mãn kết hôn .”
“Haiz.”
Nói đến chuyện ông cụ Tạ ngừng thở dài, “Là chúng lỡ dở An An.”
Những trong phòng đều thể tránh khỏi nhớ tới những ngày tháng ở nông trường năm đó, Tạ Xuyên Nghiêu hễ thấy ai là từ Bắc Thành tới liền sẽ tìm hỏi thăm tin tức của Chúc Hi Ngữ, còn vì mà nhốt biệt giam, nhưng ngoài vẫn cứ hỏi.
Họ đều hiểu rõ, đây còn là mức độ quan tâm đối với bạn , đối với em gái hàng xóm nữa .
“Vậy tại cho phép trai con gì.”
Tạ Mộng Lạc vui, “Có lẽ chị Mãn Mãn cũng bằng lòng thì ?
Không chị là lúc xuống nông thôn gả cho cháu trai của bí thư thôn họ ?
Có thể là những đó ép buộc chị .”
“Tạ Mộng Lạc.”
Tạ Minh Kiệt ngăn cản con gái, “Ba con xót trai, cũng luyến tiếc chị Mãn Mãn của con, nhưng chị con kết hôn , bất kể là chúng ngóng là trai con tự , chị và chồng chị ân ái.
Con như , là sự tôn trọng lớn nhất đối với trai và chị gái con!”
“ trai con...”
Mắt Tạ Mộng Lạc đỏ hoe, “Mọi tàn nhẫn quá, đều tâm tư của trai mà, năm đó chúng đào trai từ trong tuyết, trong miệng trai gọi đều là tên chị Mãn Mãn, cứ bắt lùi về vị trí trai, lùi về vị trí thanh mai trúc mã bao giờ vượt ranh giới, điều khác gì đào tim trai con chứ?!”
“Đây là quyết định của chính con.”
Tạ Minh Kiệt thở dài, đưa khăn tay cho Tạ Mộng Lạc, “Lạc Lạc, đôi khi, bỏ lỡ chính là bỏ lỡ .”
“Oa oa...”
Tạ Mộng Lạc vùi đầu gối sofa nức nở, “Tại thể giống như , tại thể thuận lợi lớn lên, tại để trai trải qua những chuyện ...”
Những đó đều xót xa, chuyện những năm đối với hai đứa trẻ là đau khổ nhất, Lạc Lạc còn đỡ, họ, còn trai che chở.
Tạ Xuyên Nghiêu thì vận may như , từ thiên chi kiêu t.ử ngã xuống vũng bùn, nếm trải nóng lạnh thói đời; xuống nông trường, chỉ tự học cách trồng trọt việc đồng áng, còn gánh vác phần của em gái và ông nội; mà hiện tại, vốn tưởng rằng tất cả đều , ép chính chấp nhận cô gái yêu dấu và hạnh phúc của một khác.
Trác Tầm Mai khó chịu vô cùng, bà nhớ tới bộ dạng con trai lúc nghỉ ngơi đờ đẫn hướng về phía Bắc Thành, nhớ tới những món quà và lá thư trong rương mây lẽ mãi mãi đợi chủ nhân, nhớ tới con trai giả vờ nhẹ nhõm con cũng là trai và bạn của em ...
Bà nhanh ch.óng lau giọt lệ nơi khóe mắt, thấy ông cụ và cha Tạ nơi khóe mắt cũng mang theo lệ.
“Xem con dẫn ai về .”
Cửa phòng mở , Tạ Xuyên Nghiêu giống như nhiều năm , cùng một câu mở đầu, chỉ điều tay trống , cũng tư cách nắm tay cô gái yêu dấu nữa.