Nhật Ký Trở Mình Của Con Nuôi Độc Ác [Thập Niên] - Chương 266
Cập nhật lúc: 2026-02-24 05:51:06
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Quách Xảo đem suy nghĩ của cho các bạn cùng phòng, đều thấu hiểu quyết định của cô, ngày mai là thứ Sáu, Chúc Hi Ngữ sửa bản thảo về chuyện , nên định để Trần Viên Viên và Tống Vị Ương cùng Quách Xảo xem nhà.”
————————————
“Chúc Hi Ngữ phòng 203, điện thoại của cháu ——” Giọng của dì quản lý ký túc xá truyền đến, Chúc Hi Ngữ đặt bản thảo trong tay xuống, vội vàng chạy xuống lầu.
Để đợi điện thoại của Hàn Hựu, hôm nay cô đặc biệt về nhà, “Alo?
Là Hàn Hựu ?”
“Là .”
Giọng của Hàn Hựu truyền qua ống điện thoại, chất giọng vốn thanh lãnh qua dòng điện thêm chút cảm giác hạt đặc trưng trở nên đầy gợi cảm, “Mẹ con về đến nhà , Hằng Hằng ngủ , cha đang quần áo cho thằng bé.”
“Hoa ban công và hoa trong phòng việc của em vẫn chứ?”
Ngón trỏ của Chúc Hi Ngữ vẽ vòng tròn bàn, “Anh chăm sóc chúng cho đấy.”
“Vẫn lắm, dì Bạch cách một ngày tới tưới nước.”
Hàn Hựu về phía phòng việc đang mở cửa, nơi đó thứ vẫn như cũ, một hạt bụi, điều duy nhất đổi là thiếu nữ chủ nhân của chúng, Hàn Hựu thấp giọng, quan tâm đến sự hiện diện của nhân viên trực tổng đài, “Anh nhớ em, em nhớ ?”
“Em cũng .”
Chúc Hi Ngữ rủ mắt, chút tủi , “Mấy đêm nay em đều ngủ ngon, nhiệm vụ em chỉ là ngủ muộn, nhưng hiện tại em còn thêm cái bệnh ngủ sâu, một đêm tỉnh giấc mấy .”
“Giường ký túc xá vẫn quá cứng ?
Trong tòa nhà cách âm, ở đông, thời gian nghỉ ngơi cũng giống .
Hay là em vẫn về nhà ở , hỏi qua cố vấn học tập của các em , các em thể thủ tục ngoại trú mà.”
Hàn Hựu ghét cảm giác chỉ thể đưa những lời khuyên nhạt nhẽo qua điện thoại như thế , luôn là hành động nhiều hơn lời , nhưng hiện tại chỉ thể qua điện thoại mà những lời .
Chúc Hi Ngữ thực chút d.a.o động, là bạn cùng phòng gì, mà là những năm nay cô quả thực Hàn Hựu chiều hư ở phương diện .
Bông Tân Cương mới tốn bao công sức gửi tới đem đ-ánh thành nệm cho cô, nhà vệ sinh thì cứng rắn ngăn một cái trong phòng ngủ cho cô, giờ giấc sinh hoạt của Hàn Hựu cũng là cố gắng chiều theo cô…
Chúc Hi Ngữ quen với cuộc sống như , ở trường nhà tắm công cộng sẽ quen, giường ký túc xá quá hẹp quá cứng quen, trong tòa nhà quá nhiều tiếng ồn quen...
Cái khác với sự quen lúc mới xuống nông thôn, cái là bất đắc dĩ, còn lựa chọn nào khác, hiện tại khi Hàn Hựu rời cô sắp xếp tất cả thứ.
“ bên nhà điện thoại.”
Đây là nỗi lo lắng duy nhất của Chúc Hi Ngữ, “Nếu liên lạc nữa, chỉ ban ngày em về bên chủ động gọi cho thôi.”
Nghe đến đây, tâm trạng buồn bực của Hàn Hựu hơn nhiều, “Không , chuyện cũng nghĩ cách giải quyết .
Hiện tại bên khoa tuyên truyền của bộ đội vẫn còn biên chế của em, bên mở một tờ giấy giới thiệu là thể đến cục điện tín kéo dây điện thoại .
Nếu em quyết định xong thì nhanh thôi.”
“Vâng!”
Giọng của Chúc Hi Ngữ rõ ràng nhẹ nhõm hẳn lên, “Thứ Hai em sẽ tìm thầy thủ tục ngoại trú.”
“Được.”
Giọng điệu của Hàn Hựu ôn nhu, “Đợi dây điện thoại kéo xong, Hằng Hằng chắc là ngày nào cũng sẽ gọi điện cho em.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nhat-ky-tro-minh-cua-con-nuoi-doc-ac-thap-nien/chuong-266.html.]
“Thế chẳng đúng như ý ?”
Chúc Hi Ngữ trêu chọc.
“Phải, là đúng ý , đều em thấu .”
Tiếng của Hàn Hựu giống như vang lên ngay bên tai Chúc Hi Ngữ, “Cho nên nhờ vả con trai, lúc gọi điện đợi cha tan .”
“Phì ——” Chúc Hi Ngữ bật thành tiếng, “Hy vọng con trai sẽ lời nhé.”
Cô nhớ chuyện gì đó, chủ động khai báo, “Hàn Hựu, hôm nay Tạ Xuyên Nghiêu tới tìm em, ngày mai em sẽ cùng tới nhà thăm ông nội Tạ và , Chủ nhật em sẽ chuyển đồ về nhà.”
“Được.”
Hàn Hựu dặn dò, “Về đến nơi thể gọi một cuộc điện thoại, ngày mai trực ca, em xem thời gian, nếu tan thì em gọi văn phòng .”
“Dạ .”
Chúc Hi Ngữ sẵn lòng đáp ứng yêu cầu của chồng, “Sáng nay em còn gửi thư cho nữa, bao lâu mới nhận ...”
Vai Chúc Hi Ngữ vỗ vỗ, cô gái gọi cô động tác gọi điện thoại.
Chúc Hi Ngữ nhận đối phương chắc là chuyện gấp, vội vàng với Hàn Hựu ở đầu dây bên , “Hàn Hựu, bên em bạn đang cần dùng điện thoại gấp, em cúp máy nhé, đợi ngày mai gọi cho .”
Vì ở bên cạnh nên Chúc Hi Ngữ chỉ thể ẩn ý một câu, “Nghỉ ngơi sớm nhé.”
“Được, ngủ ngon, bảo bối.”
Hai chữ cuối cùng nhẹ đến mức gần như thấy, nhưng Chúc Hi Ngữ chỉ qua thở lời Hàn Hựu ẩn điều gì, kể từ khi Tạ Xuyên Nghiêu và một thầy cô bạn học ở trường gọi cô là Mãn Mãn, Hàn Hựu liền chỉ đặc biệt yêu thích xưng hô bảo bối thôi.
Nghĩ đến việc ở nhà bạn cùng phòng bảo bối là chỉ cô con gái đầy ba tuổi, Chúc Hi Ngữ nhẹ ho một tiếng, “Em cúp đây, bye bye.”
Chương 105 Bắt gặp (Sửa )
“Chúc Hi Ngữ, tớ thấy Tạ Xuyên Nghiêu ở lầu, là tới đợi ?”
Chúc Hi Ngữ từ phòng nước tầng hai , một cô gái trông lạ mặt tới, đầy vẻ hiếu kỳ, mà đây là thứ ba cho Chúc Hi Ngữ tin , Chúc Hi Ngữ coi như nhận thức mới về độ nổi tiếng của bạn thanh mai trúc mã của .
“ .”
Chúc Hi Ngữ gật đầu, “Cảm ơn .”
Cô giơ cổ tay thời gian, mới hơn bảy giờ, cô và Tạ Xuyên Nghiêu hẹn tám giờ.
Không kịp nghĩ nhiều, Chúc Hi Ngữ cầm lấy túi đeo chéo, áo khoác vội vàng khỏi cửa.
Tạ Xuyên Nghiêu đang ở hướng đối diện ký túc xá, Chúc Hi Ngữ chạy nhỏ bước tới, “Anh An An, tới sớm ?
Đợi lâu ?”
“Thói quen dậy sớm thôi, nghĩ tới hôm qua quên hẹn địa điểm gặp mặt với em, dứt khoát cứ qua đây .”
Tạ Xuyên Nghiêu chút áy náy, “Em từ lầu thấy ?”
“Không , An An nổi tiếng thế nào , ở lầu, mấy chủ động tới báo tin cho em đấy.”
Tạ Xuyên Nghiêu nhận thấy tóc mai của Chúc Hi Ngữ vẫn còn ướt, còn thể thoang thoảng ngửi thấy mùi bạc hà, chút hoài niệm, “Sao vẫn gấp gáp như hồi nhỏ , thấy tới tìm em, mặt vẫn còn ướt chạy xuống .”
Theo câu , Chúc Hi Ngữ cũng nhớ những thời gian , cảm giác cách mờ nhạt do nhiều năm gặp với Tạ Xuyên Nghiêu dường như cũng biến mất nhiều, cô mỉm , “Sau đó bác gái sẽ mắng , tưởng là ở riêng tư hối thúc em, mới khiến em nào cũng vội vàng như .”