Nhật Ký Trở Mình Của Con Nuôi Độc Ác [Thập Niên] - Chương 259

Cập nhật lúc: 2026-02-24 05:50:58
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Hàn Gia Hàng khi ba đặt xuống thì quanh bốn phía, ghi nhớ thêm nhiều chuyện về , bé kéo kéo vạt áo ba, “Ba ơi, một chú cứ con mãi.”

 

Hàn Hựu con trai đang ai, thực tế là còn sớm hơn cả Hàn Gia Hàng.

 

Sau khi họ định gốc cây, nam thanh niên ghế dài gần tòa nhà giảng đường luôn quan sát họ.

 

Hàn Hựu xoa xoa cái đầu nhỏ của con trai, “Không .”

 

Hàn Gia Hàng vẫn cảnh giác, bé cảm thấy ánh mắt của chú đó chút kỳ lạ.

 

nhanh còn tâm trí quan tâm đến đó nữa, vì tiếng chuông tan học vang lên, Hàn Gia Hàng học ở tầng ba, thế là chằm chằm lối lên xuống cầu thang ở một bên.

 

Bạn học của Chúc Hi Ngữ chồng cô ngày nào cũng đến đón cô tan học, vì khi Chúc Hi Ngữ còn ở góc rẽ tầng một thấy một bạn nữ quen thuộc ở lối xuống cầu thang đầu cô, “Hi Ngữ, chồng đến , còn dắt theo một đứa nhỏ nữa, hai họ trông giống thật đấy.”

 

Nghe đến đây, Chúc Hi Ngữ hiếm khi như một cô gái nhỏ bước xuống cầu thang mấy bước, trong động tác và giọng điệu đều là sự hân hoan, “Cảm ơn, là con trai .”

 

“Mẹ ơi.”

 

Hàn Gia Hàng thấy bóng dáng chạy tới, ôm chầm lấy chân , “Mẹ ơi, Hàng Hàng nhớ lắm.”

 

Chúc Hi Ngữ mỉm Hàn Hựu đang tới, nghiêng để lấy chiếc túi đeo chéo vai xuống, trêu chọc, “Mẹ nhớ là buổi sáng vẫn còn gặp Hàng Hàng mà nhỉ.”

 

“Thế thì cũng lâu ơi là lâu .”

 

Hàn Gia Hàng mặc kệ, tay nắm lấy tay Hàn Hựu, “Ba ơi, chúng ăn cơm thôi, con đói lắm .”

 

“Được.”

 

Chúc Hi Ngữ b.úng nhẹ mũi bé, đang chuẩn rời thì Chúc Hi Ngữ thấy một giọng chút quen thuộc, “Mãn Mãn.”

 

Chúc Hi Ngữ đầu về phía phát âm thanh, bên cạnh ghế dài một nam thanh niên hai mươi bảy hai mươi tám tuổi đang , mặc chiếc áo khoác dáng rộng phẳng phiu, nước da trắng, lông mày kiếm mắt sáng, lúc đang mỉm cô, “Đã lâu gặp.”

 

“Tạ Xuyên Nghiêu?!”

 

Chúc Hi Ngữ chút kinh ngạc xen lẫn vui mừng, “Anh về ?”

 

“Mấy năm gặp, gọi khách sáo thế ?”

 

Tạ Xuyên Nghiêu tới, “Về , năm ngoái mới về, đang định liên lạc với em thì khoa Văn khóa chúng một đại tài nữ, là em.”

 

Anh mỉm về phía Hàn Hựu, “Đây là?”

 

“Chồng , Hàn Hựu.”

 

Chúc Hi Ngữ rạng rỡ, “Hàn Hựu, đây là Tạ Xuyên Nghiêu, bạn thanh mai trúc mã của em.”

 

“Chào .”

 

Hàn Hựu chủ động đưa tay , Tạ Xuyên Nghiêu mỉm bắt lấy, hai nhanh ch.óng buông tay.

 

Tạ Xuyên Nghiêu xổm xuống, xoa đầu nhóc con nhưng bé né tránh, Tạ Xuyên Nghiêu bật , cũng đưa tay , “Hàng Hàng?

 

Chào cháu.”

 

Hàn Gia Hàng ba một cái, lúc mới đưa tay bắt với , “Cháu chào chú ạ.”

 

“Cùng ăn cơm nhé?”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nhat-ky-tro-minh-cua-con-nuoi-doc-ac-thap-nien/chuong-259.html.]

Hàn Hựu đồng hồ, “Nhà chúng ngay đối diện.”

 

“Thôi.”

 

Tạ Xuyên Nghiêu dậy, “Mấy ngày ông nội bệnh, cho nên hôm nay mới đến báo danh, đợi định xong sẽ đến.”

 

“Ông Tạ bệnh ?

 

Bác trai bác gái thì , họ vẫn chứ?”

 

Chúc Hi Ngữ chút lo lắng, ông nội của Tạ Xuyên Nghiêu là bạn của ông ngoại cô, vì thế hai nhà qua nhiều.

 

Những năm nhà họ Tạ gặp nạn, cả gia đình đưa xuống nông thôn, do phận của ông Tạ đặc biệt, chức vụ quá cao, nhà họ Tạ ở nông trường giám sát nghiêm ngặt, thăm hỏi cũng phép liên lạc với bên ngoài, Chúc Hi Ngữ vì thế mới mất liên lạc với họ.

 

Tạ Xuyên Nghiêu buông thõng tay bên , thấy Chúc Hi Ngữ như , ngón trỏ và ngón cái nhịn mà xoa nhẹ một cái, “Bệnh cũ thôi, mấy ngày trời lạnh nên chân đau, tái phát nên đưa ông điều trị d-ứt -ểm luôn, giờ xuất viện .

 

Ba và em gái đều , nếu họ gặp em, nhất định sẽ vui.”

 

cũng vui.”

 

Chúc Hi Ngữ xoa đầu con trai, “Vậy chúng đây, An An.

 

Khi nào rảnh thì đến tìm , nhớ ông Tạ, bác trai bác gái và Nhạc Nhạc.”

 

“Được.”

 

Tạ Xuyên Nghiêu gật đầu với Hàn Hựu, “Mọi .”

 

Sau khi khỏi trường, Chúc Hi Ngữ mỉm Hàn Hựu một cái, chủ động giải thích, “An An là tên mụ của Tạ Xuyên Nghiêu, vì quan hệ của ông ngoại em nên chúng em thường xuyên chơi với .

 

Ông Tạ và bác trai bác gái đối xử với em , trong bao nhiêu năm qua, cũng chỉ họ là sẵn sàng tiếp tục giúp em điều tra chuyện của út, đáng tiếc đó tình hình quá nghiêm trọng, từng một đình chỉ công tác, cuối cùng đều đưa xuống nông thôn.”

 

Nói đến đoạn giọng Chúc Hi Ngữ trầm xuống.

 

Hàn Hựu đưa tay ôm lấy cô, “Không , bây giờ chuyện lên .

 

Khi họ thấy em xuất sắc như hiện tại, nhất định sẽ vui.”

 

Chúc Hi Ngữ gần như thể tưởng tượng khung cảnh đó, “Em cũng nghĩ , ông Tạ hồi đó đặc biệt thích em, em và An An...

 

Tạ Xuyên Nghiêu chỉ kém nửa tuổi, từ nhỏ ông đổi Tạ Xuyên Nghiêu lấy em về nhà ông, khi Nhạc Nhạc đời vẫn .”

 

“Thật , thêm mấy thương em.”

 

Hàn Hựu thể tâm tư của Tạ Xuyên Nghiêu, đàn ông luôn cực kỳ nhạy cảm với những chuyện , nhưng Tạ Xuyên Nghiêu thể hiện chừng mực, Hàn Hựu thể chuyện .

 

Huống hồ Hàn Hựu bao giờ vì ai thích Chúc Hi Ngữ mà tức giận, trong mắt , Chúc Hi Ngữ là vầng trăng sáng, yêu thích mới là bình thường.

 

Tạ Xuyên Nghiêu cũng chỉ xuất hiện trong một thời gian ngắn ngủi , ngày hôm là lúc chia ly, Hàn Hựu và Hàn Gia Hàng chiếm trọn sự chú ý của Chúc Hi Ngữ.

 

Cô để những bài tập nộp thứ Tư sang đó, chiều khi tan học dẫn Hắc T.ử và Ngân T.ử cùng Hàn Gia Hàng chơi ở công viên gần đó suốt cả buổi chiều.

 

Nhìn Hàn Gia Hàng dáng dạy dỗ những đứa trẻ khác chơi cùng Hắc T.ử và Ngân Tử, còn chồng thì cạnh ghế dài bên hồ ngắm hoàng hôn, Chúc Hi Ngữ cảm thấy những ngày như thế thật sự quá hạnh phúc.

 

Lúc đưa quyết định rời khỏi Bắc Kinh, cô hưng phấn nhưng cũng thấp thỏm, chắc chắn cuộc đời sẽ hơn .

 

từ Doãn Thông trở , cô gặp nhiều với ; từ công việc giáo viên dạy ở trường tiểu học của thôn, sự nghiệp của cô phát triển vững chắc; và khi bước hôn nhân với Hàn Hựu, mỗi cô cảm thán về hạnh phúc dường như đều hạnh phúc hơn .

 

 

Loading...