Nhật Ký Trở Mình Của Con Nuôi Độc Ác [Thập Niên] - Chương 250
Cập nhật lúc: 2026-02-24 05:50:49
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Gia đình tụ họp lúc nào cũng náo nhiệt và vui vẻ, đặc biệt là Tết Nguyên tiêu năm nay nhà họ Hàn còn tận năm sắp sửa nhập học đại học.
Hàn Minh Đức và Hàn Minh Thắng đám con cháu quanh bàn mà lòng đầy an ủi, chẳng buồn để ý đến ai khác, hai em cứ thế chén chú chén đến mức say khướt.”
Sau bữa cơm, những đàn ông trẻ tuổi say tự giác bắt đầu rửa bát, dọn dẹp vệ sinh, đợi đến khi nhà cửa sạch bong kin kít mới trở phòng khách xuống cạnh vợ .
“Mạn Văn về nhà với Thừa An ."
Hàn Hựu là lớn tuổi nhất trong đám con cháu.
Nhiếp Thừa An thực tế lớn hơn vài tháng, nhưng vì Hàn Mạn Văn là em gái Hàn Hựu nên hai vẫn gọi bằng tên.
Đến lượt Chúc Hi Ngữ, vợ chồng Hàn Mạn Văn cũng thể tự nhiên gọi một kém bảy tám tuổi là chị dâu hai, thế là họ cũng gọi thẳng tên .
Nhiếp Thừa An vợ , hiểu ý của Hàn Hựu vì vợ chồng họ cũng lâu gặp .
Anh gật đầu, sang với Chúc Hi Ngữ, Hàn Dẫn và Văn Bách:
“Hi Ngữ, Dẫn Nhi, Văn Bách, thật sự xin .
Tính chất công việc của quá đặc thù, thể ở đưa dạo Bắc Thành nhiều hơn.
ở Bắc Thành việc gì cứ tìm , đây là s-ố đ-iện th-oại đơn vị và riêng của ."
Anh lấy hai chiếc phong bì đưa cho hai chị em dâu:
“Trong cả giấy thông hành sẵn , lúc nào rảnh cứ đến nhà chơi, Mạn Văn thường xuyên ở nhà."
Sau khi hai nhận lấy, Hàn Mạn Văn mới dậy cùng chồng.
Hai đứa trẻ Nhiếp Dương Tư vốn đang chơi vui thấy liền ngoan ngoãn đến bên cạnh bố .
Hai đứa trẻ thừa hưởng khí chất thanh tao của cha , giọng của cả nhà bốn cộng chắc cũng bằng một Hàn Hưng.
Tiễn vợ chồng Hàn Mạn Văn xong, Hàn Hựu mới tiếp tục sắp xếp việc tiếp theo:
“Văn Bách, ngày mai xe để em dùng.
Em đưa bố, Dẫn Nhi và Thanh Dương báo danh cho Dẫn Nhi, chiều bọn sẽ qua tìm , sẵn tiện tiễn em ga tàu luôn."
Kỳ nghỉ của Cao Văn Bách ngắn, tối mai về Quảng Châu.
Hàn Thanh Dương theo giúp đỡ, còn Hàn Minh Thắng thì tham quan trường của con gái.
“Liệu đông quá ?"
Hàn Dẫn định phản đối, nhưng thấy sắp xếp của trai vấn đề gì nên đành đồng ý:
“Vậy và chị ạ?
Nếu chiều kịp qua thì cứ để Thanh Dương lái xe là ."
“Đi xem nhà quanh khu Đại học Bắc Thành."
Hàn Hựu trả lời:
“Đợi khi định , cuối tuần em và Hi Ngữ thể đó ở cùng , dù cũng tự do hơn ký túc xá."
“Vậy để Hành Hành ở với em ."
Hàn Minh Thắng lo lắng:
“Các con lái xe chắc bộ nhiều, bên ngoài lạnh thế Hành Hành chịu nổi ."
“Con trông cho!
Anh hai dặn kỹ từ sớm ạ!"
Hàn Vân Thanh giơ tay lắc lắc:
“Hành Hành, ngày mai ở nhà chơi với chú út nhé?
Chú nhiều truyện tranh lắm."
Hàn Gia Hành hiểu truyện tranh là gì, nhưng bé bố việc chính sự bận, thế là ngoan ngoãn gật đầu với Hàn Vân Thanh.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nhat-ky-tro-minh-cua-con-nuoi-doc-ac-thap-nien/chuong-250.html.]
Sắp xếp xong xuôi, thời gian cũng còn sớm, ai nấy giải tán về nơi nghỉ ngơi của .
————————————
Vì nhiệm vụ hôm nay là xem nhà nên Hàn Hựu cũng vội gọi Chúc Hi Ngữ dậy.
Đợi cô ngủ no mắt, hai mới thong dong về phía Đại học Bắc Thành.
Nhà là do Hàn Vân Thâm xem , ngay gần trường của Chúc Hi Ngữ.
Sau khi sàng lọc thì còn ba căn, giá cả và diện tích sự khác biệt, chỉ chờ họ đến Bắc Thành tự quyết định.
Vì Chúc Hi Ngữ thích nhà sân vườn, vả hiện nay nhà lầu đa là nhà ở tập thể của đơn vị, nên cả ba căn đều là tứ hợp viện ở vị trí giữa các con ngõ.
Căn thứ nhất diện tích tương đương với sân vườn ở Quảng Châu, nhưng vẻ cổ kính hơn.
Giữa sân một cây hòe lớn, giá chào bán là năm ngàn tệ.
Chủ nhà vẫn còn đang ở đó nên Hàn Hựu và Chúc Hi Ngữ cũng xem quá chi tiết, nhưng chỉ cần liếc qua vài cái là nội thất và trang thiết trong nhà cũ kỹ.
Nếu ở thì tốn công sức sửa sang , nên hai trực tiếp loại bỏ.
Căn thứ hai nhỏ hơn một chút, ba phía mỗi phía hai phòng, là nơi ở của một gia đình ba thế hệ chen chúc.
Ưu điểm lớn nhất của căn là vị trí, từ cổng Tây Đại học Bắc Thành bộ đến chỉ mất năm phút, hàng xóm xung quanh cũng đông đúc.
Tuy nhiên, chỉ trong lúc Chúc Hi Ngữ và Hàn Hựu xem nhà, hàng xóm vây quanh hỏi han đủ điều, cứ như thể họ lạ mới gặp đầu mà là con gái trong ngõ dẫn con rể về thăm nhà .
Hai căn đầu cùng một ngõ cạnh cổng Tây, còn căn thứ ba đối diện cổng chính Đại học Bắc Thành.
Chúc Hi Ngữ và Hàn Hựu bước cảm nhận sự khác biệt:
con ngõ trông mới hơn, rộng rãi và sạch sẽ hơn hẳn.
“Căn là rộng nhất."
Anh Hồ, nhân viên sở quản lý nhà đất giới thiệu:
“Người dân ở ngõ điều kiện hơn một chút, đa là của các đơn vị gần đây.
Vì thế giá cũng cao, tám ngàn ba trăm tệ."
Nói đoạn, đẩy cửa .
Cảm giác đầu tiên của Chúc Hi Ngữ là sáng sủa và quy củ.
Bố cục bộ sân vườn khá thoáng đãng, các phòng đều cửa sổ sáng sủa, trần cao và rộng, nhà chính và nhà phụ mỗi bên đều ba phòng.
“Căn chúng treo biển bán khá lâu , nên bên trong dọn hết."
Anh Hồ lấy chìa khóa dẫn họ tham quan từng phòng:
“Đồ đạc vẫn còn đó, là gỗ đặc, chủ cũ cũng giữ gìn.
Lúc nãy hai chê căn thứ nhất trang thiết cũ kỹ, căn thì .
Nhà vệ sinh ở gian chính chỉ vòi hoa sen mà còn cả bồn tắm nữa.
Nhà bếp thông khí đốt tự nhiên, nước máy sẵn, góc đông nam sân còn một cái giếng cổ, cũng thể tự múc nước giếng, nước giếng ở ngõ ngọt lắm."
“Hai định kết hôn ?
Ở đây hợp đấy, gần đây đầy đủ từ mẫu giáo đến cấp ba trực thuộc Đại học Bắc Thành, con cái cũng lo, hàng xóm cũng đều là học thức."
Anh Hồ suy đoán:
“Ai đến xem cũng đều ưng, chỉ là mức giá xem hai chấp nhận thôi, chỗ để mặc cả ."
“Ở đây xa đồn cảnh sát và bệnh viện ?
An ninh thế nào ạ?"
Hàn Hựu quan tâm đến điều hơn, vì vấn đề quan trọng nhất khi Chúc Hi Ngữ sống một là những thứ .
“Khỏi bàn, sống ở đây thì trộm cắp nhỏ lẻ chẳng dám bén mảng tới .
Bệnh viện Hiệp Hòa nổi tiếng nhất Bắc Thành ngay con ngõ thôi, bộ mười phút, đồn cảnh sát ngay cạnh Hiệp Hòa."