Nhật Ký Trở Mình Của Con Nuôi Độc Ác [Thập Niên] - Chương 220
Cập nhật lúc: 2026-02-24 05:43:42
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Đây là điều nên ."
Phương Nhiễm thở một dài:
“ cuốn 'Tỉnh Lại' của cô , thật đáng tiếc, lúc thì hỏng bét chuyện ."
Chúc Hi Ngữ Hàn Hựu, Hàn Hựu chạm mắt cô liền hiểu ý, đón lấy chiếc túi nhỏ riêng của Hàn Gia Hằng từ tay cô, bế Hàn Gia Hằng rời .
Phương Nhiễm rõ ràng là ý chuyện dài dòng, Hàn Gia Hằng còn đang ngủ, thể ở bên ngoài quá lâu, Hàn Hựu ở đây cũng tiện.
Phương Nhiễm quả nhiên ngăn cản Hàn Hựu rời , mà tiếp tục lên tiếng:
“Cảm ơn cô cho Khương Phán Xuân một kết cục ."
“Cô là cô, cô chính là bản cô ."
Chúc Hi Ngữ ngắt lời Phương Nhiễm, cô rõ ràng là hiểu lầm :
“ sáng tác nhân vật đó chỉ là hy vọng truyền đạt một quan điểm, chân thành mới đổi chân thành."
Phương Nhiễm chút ngẩn ngơ, một hồi lâu mới tiếp tục :
“Lúc hiểu câu thì quá muộn , nhưng tin các độc giả sẽ hiểu dụng ý của cô. 'Tỉnh Lại' thực sự là một cuốn sách , ."
“Cảm ơn."
Chúc Hi Ngữ ý định trò chuyện tiếp, cô đương nhiên hy vọng ngày càng nhiều phụ nữ thức tỉnh, sống cuộc đời hơn, Phương Nhiễm là một trong đó, nhưng cũng chỉ là một trong đó mà thôi.
Phương Nhiễm mím mím môi :
“Hết Tết sẽ về nhà, về giành những thứ vốn thuộc về .
Hôm nay tìm cô, ngoài việc xin cô , là , hỏi, ... vẫn khỏe chứ?"
Vành mắt Phương Nhiễm cay xè:
“Anh thực sự là một , , lương thiện chân thành.
Đáng tiếc là gặp , ý gì khác, chỉ sợ, chỉ sợ hủy hoại ."
“Anh vượt qua ."
Trong lòng Chúc Hi Ngữ hề vì lời của Phương Nhiễm mà nảy sinh d.a.o động gì, giữa Phương Nhiễm và Hàn Thanh Dương, cô tuyệt đối về phía Hàn Thanh Dương, và dù Phương Nhiễm sám hối thế nào cũng thể xóa sạch sự thật cô suýt hủy hoại Hàn Thanh Dương:
“Anh bắt đầu cuộc sống mới , cô cũng đừng chìm đắm trong quá khứ nữa, mặt gia đình họ Hàn chúc cô việc thuận lợi."
Phương Nhiễm rõ trong lòng là vui mừng mất mát, đang định chào tạm biệt Chúc Hi Ngữ thì cô thấy giọng quen thuộc mà xa lạ :
“Chị dâu hai, em dẫn Nguyệt Nguyệt tới tìm Hằng Hằng chơi đây, em tìm thấy cái s-úng cao su của em , lát nữa biểu diễn b-ắn chim sẻ cho bọn nhỏ xem.
Chị dâu ở đây một ..."
Hàn Thanh Dương rẽ con phố Chúc Hi Ngữ đang , lời đứt quãng ngay khoảnh khắc rõ bên cạnh Chúc Hi Ngữ, tay theo bản năng ôm c.h.ặ.t Hàn Gia Nguyệt, tiến lên một bước chắn mặt Chúc Hi Ngữ, lờ mờ là tư thế đề phòng hành động của Phương Nhiễm.
Phương Nhiễm ngay khoảnh khắc rõ Hàn Thanh Dương liền rơi nước mắt, trong làn nước mắt mờ mịt thấy động tác của , trái tim trống rỗng, giải thích:
“, chỉ là trò chuyện với Hi Ngữ một chút thôi."
Hàn Gia Nguyệt tiên là nheo mắt với Chúc Hi Ngữ, thấy tiếng động liền ôm cổ Hàn Thanh Dương theo bản năng về phía , Hàn Thanh Dương vội vàng đưa tay che lưng con bé.
Trên tay còn xách một túi s-úng cao su và các công cụ bẫy chim khác với mức độ mới cũ khác .
Phương Nhiễm dám nữa, cô còn nhớ cái túi đồ , khi cô gả cho Hàn Thanh Dương từng khoe khoang như bảo bối.
Chỉ là đợi đến lúc sang xuân thực hiện lời hứa nướng chim sẻ cho cô ăn, cuộc hôn nhân của họ hủy hoại trong tay cô .
Trong đầu cô ngừng hiện lên hình ảnh Hàn Thanh Dương cẩn thận che chở bé gái và cảnh tượng vợ chồng Hàn Hựu vây quanh Hàn Gia Hằng.
Nếu như, nếu như cô , hiện tại hẳn là cũng sẽ một đứa trẻ tên là Hàn Gia gì đó nhỉ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nhat-ky-tro-minh-cua-con-nuoi-doc-ac-thap-nien/chuong-220.html.]
Cô thấy giọng nhạt nhẽo của Hàn Thanh Dương:
“Vậy Phương thanh niên tri thức chuyện xong ?
Nếu xong , chúng về đây."
“Ừ."
Phương Nhiễm kiềm chế cảm xúc, cố gắng ngẩng đầu lên, tỉ mỉ quan sát Hàn Thanh Dương.
Anh trắng nhiều, ánh mắt rơi cô lạnh lùng cảnh giác, trông chẳng giống chút nào cái gã trai nông thôn gãi gáy ngượng ngùng dám thẳng mắt con gái năm xưa nữa.
Phương Nhiễm nặn một nụ , đây sẽ là gặp mặt cuối cùng của họ, cảm ơn ông trời bằng lòng cho cô sự trùng hợp khi rời :
“Vậy thì tạm biệt nhé."
Hàn Thanh Dương ngay khoảnh khắc lời của cô dứt xuống liền bế Hàn Gia Nguyệt :
“Chị dâu hai, chúng thôi."
Hàn Thanh Dương tạm biệt, thậm chí động tác còn toát lên vẻ nhẹ nhõm, chỉ cô bé Hàn Gia Nguyệt chẳng hiểu gì cả, bò vai híp mắt vẫy tay với Phương Nhiễm.
Phương Nhiễm ngây ngốc bóng lưng ba , trong tầm mắt ngày càng mờ mịt, dường như thấy một Hàn Thanh Dương mặc đồ công nhân chứ áo khoác , nước da vẫn là màu lúa mạch đang bế một bé gái giống hệt , mà đang khoác tay hai cha con chính là .
“Hằng Hằng đang ngủ."
Chúc Hi Ngữ che giấu sự lo lắng trong ánh mắt:
“ hai của em hồi cũng đang khoe với chị chuyện nướng chim sẻ đấy, hai em em thể thi đấu xem , chị và Nguyệt Nguyệt trọng tài."
“Em , Hi Ngữ."
Hàn Thanh Dương nhẹ nhàng đung đưa Hàn Gia Nguyệt một cái:
“Điều duy nhất em thấy đáng tiếc, chỉ là đứa trẻ tội nghiệp thôi."
Chúc Hi Ngữ thấy vẻ áy náy trong chân mày , tâm kết của , đưa tay vỗ vỗ cánh tay :
“Em đúng , đợi em chuẩn sẵn sàng nữa, con sẽ tới tìm cha trách nhiệm như em để ba thôi."
Hàn Thanh Dương như tưởng tượng cảnh tượng đó, biểu cảm càng thêm ôn hòa:
“Vâng, em cũng cảm thấy .
Đến lúc đó nếu là một bé gái, thì gọi là Hàn Gia Huy (徽), huy chương trong từ huy chương.
Nếu là một bé trai, thì gọi là Hàn Gia Huy (晖), ánh nắng trong từ ánh nắng."
Bất kể là Huy (徽) Huy (晖), đều đồng âm với Hồi (回 - Trở về).
Chương 92 Ôn
Tết ở thôn Thượng Hàn náo nhiệt hơn nhiều so với khu tập thể, từ ngày về cho đến mùng năm tháng Giêng, gần như ngày nào cũng tiệc tùng.
Ba gia đình dù cũng là hoạt động tập thể, một nhóm lớn đông vui náo nhiệt, còn rôm rả hơn tất cả những cái Tết trong ký ức của Chúc Hi Ngữ.
Vào ngày khi rời , Hàn Hựu cuối cùng cũng tìm thời gian rảnh, để thể thực hiện một trong những nguyện vọng lớn nhất của trong trở về :
cùng Chúc Hi Ngữ ngắm thêm một nữa.
Chiều mùng năm là ăn cơm ở nhà , Hàn Hựu uống r-ượu nữa, sớm về nhà dỗ con trai ngủ xong liền bế sang cho Hàn Minh Thắng.
“Mãn Mãn, chúng thôi."
Hàn Hựu trở phòng ngủ, giọng giấu nổi vẻ phấn khích.
Đây cũng là đầu tiên hai chơi riêng kể từ khi Hàn Gia Hằng chào đời.