Nhật Ký Trở Mình Của Con Nuôi Độc Ác [Thập Niên] - Chương 217

Cập nhật lúc: 2026-02-24 05:43:39
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

trắng, hễ rảnh là đưa nó phơi nắng cũng thấy đen ."

 

Hàn Hựu thích chìm đắm trong quá khứ, cho món trứng hấp chiếc nồi bên cạnh hấp, đầu với Cao Văn Bách:

 

“Đi gọi Dẫn Nhi dậy , lát nữa để bố đưa hai đứa đến nhà một chuyến."

 

Cha trai của Đinh Phương Thư đối xử với Hàn Dẫn vẫn khá , Hàn Dẫn đầu tiên đưa chồng về, nếu một chuyến sẽ bàn tán.

 

Cao Văn Bách theo, tròng kính đáy mắt mang theo chút sắc xanh.

 

Hàn Dẫn ngay cả khi sắp tư thế ngủ vẫn lộn xộn như cũ, ở khu nhà tập thể của viện nghiên cứu giường đặt sát tường nên Cao Văn Bách lo lắng, giường ở thôn Thượng Hàn hai bên đều trống , Cao Văn Bách gần như cả đêm ngủ yên giấc.

 

“Anh, lát nữa chúng dời cái giường trong phòng Dẫn Nhi một chút."

 

Ăn cơm xong, Cao Văn Bách phớt lờ ánh mắt cảnh cáo của Hàn Dẫn, thương lượng với Hàn Hựu:

 

“Dẫn Nhi ngủ yên giấc chút nào, em sợ cô ngã."

 

Hàn Hựu gật đầu, hiểu tâm trạng của Cao Văn Bách, kể từ khi nhóc Gia Hựu cũng thường xuyên giật tỉnh giấc, chỉ sợ con ngã:

 

“Hai đứa thu dọn xuất phát với bố , chiều về còn đến nhà tổ ăn cơm, sớm về sớm.

 

Xe lái , giường để ."

 

Cao Văn Bách chút kinh ngạc, Hàn Hựu dường như ý định cùng họ, nhưng Hàn Dẫn đang cúi đầu, cũng giả vờ như tất cả những chuyện đều bình thường:

 

“Được, nhưng vẫn nên đợi chúng em về hãy .

 

Em mới thử một chút, một nhấc lên nổi ."

 

Trong ánh mắt nửa nửa của Hàn Hựu, Cao Văn Bách nuốt những lời phía xuống, thôi , suýt nữa quên mất thể lực của Hàn Hựu ba mươi tuổi cũng trẻ hơn mấy tuổi như thể so bì .

 

Cuộc th-i th-ể lực ở Quảng Thành , Hàn Hựu vẫn thể áp đảo một đám thanh niên mười tám mười chín tuổi lọt top 3 đấy thôi.

 

“Hi Ngữ, thanh niên tri thức Giản đến ."

 

Giọng của Hàn Minh Thắng truyền đến, Chúc Hi Ngữ đang xem náo nhiệt của Cao Văn Bách suýt chút nữa phản ứng kịp thanh niên tri thức Giản là ai.

 

Đợi khi thấy phụ nữ bế một bé trai, trông gần như khác gì trong thôn - Giản Tĩnh Thu, cô suýt chút nữa che giấu nổi sự kinh ngạc của .

 

“Chị Giản."

 

Chúc Hi Ngữ vội vàng dậy đón tiếp.

 

Cô kinh ngạc, ngay cả Giản Tĩnh Thu chuẩn tâm lý kỹ càng cũng khá hơn là bao.

 

Khi thực sự đối mặt với Chúc Hi Ngữ xa cách hơn hai năm, Giản Tĩnh Thu vẫn lúng túng kéo kéo vạt áo của .

 

Hai năm , cô và Chúc Hi Ngữ vẫn chỉ là những thanh niên tri thức cùng một viện chút cách về dung mạo, gia cảnh, còn hiện tại, cô và Sử Thắng vẫn cơ hội về thành phố, bén rễ một nửa ở thôn Thượng Hàn.

 

Còn Chúc Hi Ngữ thì càng thêm xinh , chồng thăng chức lên trung đoàn trưởng, bản cũng trở thành tác giả trẻ nổi tiếng khắp cả nước.

 

Lại thoáng qua bé đang mở to đôi mắt đen lánh lanh lợi sang trong lòng Hàn Minh Thắng, Giản Tĩnh Thu càng thêm đắng chát, ngay cả con cái của họ cũng sở hữu môi trường sống khác biệt .

 

Giản Tĩnh Thu sợ nếu cứ tiếp tục so sánh với Chúc Hi Ngữ sẽ biến thành giống như Hứa Chi Đào, bèn c.ắ.n môi ngăn nghĩ tiếp nữa.

 

xuống, rõ ý định:

 

“Hi Ngữ, lâu gặp.

 

Chúng em về , đều vui, mời em và trung đoàn trưởng Hàn đến viện thanh niên tri thức tụ họp một chút.

 

Không ngoài, chỉ là những thanh niên tri thức cũ của chúng đây thôi, ngoại trừ Trần Hữu năm ngoái tuyển công nhân , những khác đều còn ở đây."

 

Chúc Hi Ngữ chút động lòng, lúc cô sống ở viện thanh niên tri thức mặc dù quá thiết với , nhưng dù cũng sống cùng hơn nửa năm, vẫn tụ họp với .

 

về phía Hàn Hựu, hỏi ý kiến của :

 

“Hàn Hựu, trưa nay chúng việc gì khác ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nhat-ky-tro-minh-cua-con-nuoi-doc-ac-thap-nien/chuong-217.html.]

 

Thấy Hàn Hựu lắc đầu, Chúc Hi Ngữ liền đồng ý luôn:

 

“Vậy , lát nữa chúng em sẽ qua."

 

Thái độ của cô gì khác so với đây, nhưng Giản Tĩnh Thu rõ ràng lúng túng hơn nhiều so với , đây lâu như hề thể hiện chút dáng vẻ khéo léo trong ký ức của Chúc Hi Ngữ.

 

Chúc Hi Ngữ vươn tay kéo kéo bàn tay nhỏ của bé luôn mòn mỏi trong lòng Giản Tĩnh Thu:

 

“Bé con, con mấy tuổi ?"

 

“Hai tuổi ba tháng.

 

An An, gọi dì ."

 

Giản Tĩnh Thu đợi con trai tự mở miệng cúi đầu nhắc nhở.

 

“Dì ạ."

 

An An chút thẹn thùng, bé vốn dĩ cho rằng dì Tiêu Khả là dì xinh nhất , ngờ hôm nay dì còn hơn nữa.

 

Nhóc con trong lòng Hàn Minh Thắng thấy vui :

 

“Mẹ, ."

 

lớn tiếng gọi cố gắng rướn về phía Chúc Hi Ngữ, sức lực của nó nhỏ, Hàn Minh Thắng sợ nó đau, nó liên tục đạp mấy cái.

 

“Hàn Gia Hựu."

 

Hàn Hựu cau mày, nghiêm túc:

 

“Ba đếm đến ba."

 

Hàn Gia Hựu thấy câu thì dám quậy nữa, lòng Hàn Minh Thắng, rơm rớm nước mắt Hàn Minh Thắng một cách đầy tủi .

 

Nó là một đứa trẻ tinh ranh, sớm hiểu những câu “cháu ngoan, cục cưng của ông nội" treo miệng Hàn Minh Thắng, đối phương thích nó.

 

ngờ Hàn Minh Thắng cũng dám thách thức uy nghiêm của Hàn Hựu, chỉ lấy từ trong túi một chiếc chuông nhỏ, lắc lắc mặt Hàn Gia Hựu:

 

“Hựu Hựu chơi nào?"

 

Hàn Gia Hựu thấy ba đều quan tâm đến nó, ông nội cũng giúp nó, càng tức giận hơn.

 

nó cũng nếu ba đếm đến một mà nó vẫn ngoan thì sẽ đ-ánh m-ông, bèn ôm lấy cổ Hàn Minh Thắng cố gắng dời cứu viện:

 

“Ông nội, ba , đ-ánh."

 

Nghe giọng trẻ con đầy tủi của nhóc con, Hàn Minh Thắng đau lòng vỗ vỗ lưng cháu trai, nhưng ông tuyệt đối sẽ can thiệp việc giáo d.ụ.c Hàn Gia Hựu của Hàn Hựu và Chúc Hi Ngữ.

 

Bản là một thô lỗ, con trai con dâu mới là những thực sự triển vọng, trong chuyện ông can thiệp chính là loạn, là hại Hàn Gia Hựu.

 

Thấy Hàn Gia Hựu vì An An mà , Giản Tĩnh Thu càng thêm lúng túng, dậy:

 

“Vậy về viện đợi nhé, bận xong thì qua."

 

“Vâng, chị Giản."

 

Chúc Hi Ngữ lấy từ túi bên của xe đẩy nhỏ của Hàn Gia Hựu một nắm lớn kẹo sữa, bỏ túi áo của An An:

 

“Mỗi ngày chỉ ăn một viên thôi nhé, nếu trong răng sẽ mọc sâu đấy."

 

Giản Tĩnh Thu hề từ chối, An An cả năm trời cũng ăn bao nhiêu kẹo sữa, cô cần thiết vì cái gọi là mặt mũi mà con trai thất vọng:

 

“An An, cảm ơn dì ."

 

“Không ạ."

 

Chúc Hi Ngữ tiễn hai con ngoài cổng viện:

 

“Lát nữa chúng em qua."

 

Loading...