“Cá, là cá trắm em trai em hôm nay bắt ở sông, lúc đưa đến vẫn còn sống, em món hấp."
Dương Hạ Hạ trả lời tỉ mỉ chi tiết, thậm chí rõ cho những gia vị gì.
Trong lúc trò chuyện đến khoa tiêu hóa, bác sĩ nam trực ban một hồi hỏi bệnh, bỗng nhiên hỏi Phó Tiêu, “Hai đồng chí nhỏ đều là quân thuộc kết hôn ?"
Phó Tiêu đối diện với ánh mắt của ông, liền phản ứng , đúng lúc lão trung y của bệnh viện đang ở tầng , cô cùng Chúc Hi Ngữ và Dương Hạ Hạ đến một phòng khám khác.
Chúc Hi Ngữ và Dương Hạ Hạ cũng ý thức điều gì đó, thực nếu thời điểm quá trùng hợp, hai họ cũng đến mức như .
Lão bác sĩ bắt mạch cho từng một, khẳng định cái sự oái oăm hết sức phi lý , “Đều chỉ là phản ứng bình thường của thời kỳ đầu mang thai, đồng chí nhỏ Chúc chắc là m.a.n.g t.h.a.i từ cuối tháng , đồng chí nhỏ Dương thì ít hơn cô một tuần."
Lão bác sĩ thu gối bắt mạch, “Đều vấn đề gì lớn, thể cần kê đơn thu-ốc."
Ông về phía Chúc Hi Ngữ, “Đồng chí nhỏ , sức đề kháng của cháu lắm ?"
Chúc Hi Ngữ gật đầu, chút căng thẳng, “Vâng, lúc tháng giêng cháu còn ốm một trận lâu."
Lão bác sĩ sự lo lắng của cô, an ủi cô, “Bây giờ cháu lắm, t.h.a.i đậu chắc.
Điều hỏi là bệnh cũ của cháu kìa, dùng cách chuyên môn chính là hệ thống miễn dịch của cháu chút rối loạn chức năng.
Ngoài việc dễ ốm , vết thương của cháu cầm m-áu chậm ?
Da dẻ cũng thường xuyên ngứa?"
Chúc Hi Ngữ vẻ mặt đầy thán phục gật đầu, “ , lúc ở Bắc Thành cháu từng kiểm tra, tiểu cầu của cháu thấp hơn bình thường, nhưng đạt đến mức độ cần điều trị, là bệnh cũ nhiều năm ."
Phó Tiêu là bác sĩ ngoại khoa, đối với cách càng nhạy cảm hơn, “Vậy em tranh thủ kiểm tra một chút , nếu tiểu cầu quá thấp thì rủi ro t.h.a.i kỳ của em sẽ cao đấy."
Lão bác sĩ xua tay, “Cho nên mới chướng mắt cái kiểu tây y các việc gì cũng một d.a.o cắt đứt thô thiển như thế, bệnh của cô bé ở chỗ trung y chính là do chức năng miễn dịch rối loạn gây , chuyện gì lớn, đợi qua ba tháng uống một liệu trình thu-ốc là .
Cô thế , đừng đồng chí nhỏ sợ hãi."
Phó Tiêu dám cãi lão trung y mà sư trưởng đặc biệt mời từ nông trường về , liên tục gật đầu, “Vâng, thầy Trịnh, chúng em còn học hỏi nhiều lắm."
Lão bác sĩ Trịnh hừ nhẹ một tiếng, “Biết thế là , đồng chí nhỏ Chúc cuối tháng đến tái khám."
Chúc Hi Ngữ vội vàng .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nhat-ky-tro-minh-cua-con-nuoi-doc-ac-thap-nien/chuong-199.html.]
Ra khỏi phòng khám Phó Tiêu thở phào một , “Hai thật là hồ đồ quá mất, hú vía, thật sự tưởng hai ngộ độc thực phẩm cơ đấy."
Chúc Hi Ngữ và Dương Hạ Hạ , cũng cảm thấy buồn , “Thật sự là quá trùng hợp ."
Phó Tiêu nhớ lúc nãy bọn họ còn đạp xe đến, chút đau đầu, cho nên mới hai cô gái trẻ bình thường thông minh đến mấy thì ở chuyện vẫn thiếu kinh nghiệm như cũ, cô kéo hai dặn dò đại khái một chuyện cần chú ý, lúc mới cho rời .
Lúc về Dương Hạ Hạ là dắt xe mà , bước chân cô nhẹ nhàng, mới ở trong nhà vệ sinh nôn đến trời đất cuồng là cô, “Vui quá mất, Hi Ngữ.
Chị dạo càng lúc càng ngủ nhiều, em còn tưởng là chị m.a.n.g t.h.a.i , đặc biệt gắp cá cho chị, vì em phụ nữ m.a.n.g t.h.a.i sẽ ăn mùi tanh của cá, kết quả chị ăn ngon lành như , em còn tưởng em đoán sai cơ chứ."
Chúc Hi Ngữ cũng cảm thấy sự trùng hợp kỳ diệu, “Cũng coi như là duyên phận của chúng ."
Mắt Dương Hạ Hạ sáng rực, “ thế, chị xem, chồng của chúng là chiến hữu, chị là trung gian cho em và Trang Vĩ, bảo bối của chúng cùng chúng phát hiện trong một ngày, quá duyên ."
Dương Hạ Hạ nghĩ đến tướng mạo của Chúc Hi Ngữ và Hàn Hựu, “Bé cưng nhà chị nhất định trai xinh gái, nếu chúng sinh một trai một gái thì định một mối hôn ước từ bé ?"
Chúc Hi Ngữ hiện tại cũng nguyên nhân Dương Hạ Hạ ngay từ đầu nhiệt tình với cô như , những ngày thường tụ tập cùng , thậm chí đều quen với sở thích của cô, “Bọn trẻ chênh một tuần, cùng lớn lên, ít nhất cũng sẽ là những bạn .
Hôn ước từ bé gì đó thì thôi , tránh cho ngược trói buộc sự của chúng."
Dương Hạ Hạ nghĩ đến cảnh hai cục bột nhỏ xinh cùng lớn lên, bật thành tiếng, “Không khi nào bọn Trang Vĩ mới thể liên lạc với chúng , nếu bọn họ , nhất định sẽ vui."
Chúc Hi Ngữ xoa xoa phần bụng vẫn còn bằng phẳng, vẫn cảm thấy kỳ diệu, đứa trẻ của cô và Hàn Hựu lúc đang lòng bàn tay cô ?
Cô tưởng tượng phản ứng mà Hàn Hựu sẽ , vẫn luôn mong đợi đứa trẻ của bọn họ, nhất định sẽ vui ?
Giống như chính cô lúc .
Lúc cô và Hàn Hựu ở bên , ý nghĩa của yêu rõ rệt hơn, nhưng lúc đứa nhỏ chỉ mới đến trong bụng cô, cô cảm giác thực thụ về một gia đình.
Cô nghĩ đến vấn đề từ lâu từng cô băn khoăn, cô và Hàn Hựu thể cha ?
Bọn họ sẽ một em bé như thế nào đây, bé hai họ chiều hư ?
Hàn Hựu chắc chắn sẽ là một cha cưng chiều con cái giống như cha, , nên hung dữ một chút ?
Cô càng nghĩ càng thấy hạnh phúc, cho dù những câu hỏi hiện tại cô đều nghĩ đáp án, nhưng hễ nghĩ đến cô sẽ cùng Hàn Hựu và em bé tạo thành một gia đình nhỏ của riêng bọn họ, Chúc Hi Ngữ liền cảm thấy lòng mềm nhũn .