Nhật Ký Trở Mình Của Con Nuôi Độc Ác [Thập Niên] - Chương 197

Cập nhật lúc: 2026-02-24 05:43:18
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Chúc Hi Ngữ cũng gì, cô dẫn Đại Bảo quan sát buổi huấn luyện sớm của quân đội, tham quan các công trình kiến trúc trong bộ đội, kể câu chuyện của Hàn Hựu, còn đặc biệt mời Cao Văn Bách kể về hành trình tâm lý từ khi là sinh viên cho đến khi trở thành nghiên cứu viên hiện tại của .

 

Đây là hai con đường nhất cho những đứa trẻ xuất như Đại Bảo trong thế giới hiện nay, Chúc Hi Ngữ phô bày chúng cho Đại Bảo thấy, là khích lệ là để tham khảo.”

 

Cuối cùng, Chúc Hi Ngữ đầu tiên chủ động kể trải nghiệm của chính , “Cho nên Đại Bảo, tương lai của em còn vô vàn khả năng, đừng những biến cố trong hơn nửa năm đ-ánh bại, cuộc đời của chúng chỉ do chính chúng chủ."

 

Chúc Hi Ngữ tin rằng Đại Bảo thể hiểu dụng ý của , giống như hai ngày nay Đại Bảo luôn đặc biệt nghiêm túc tham quan, lắng , tâm trí của bé từ sớm vượt xa những đứa trẻ cùng trang lứa, Chúc Hi Ngữ thậm chí cảm thấy bé bây giờ giống như một mảnh đất khô cằn đến tột độ, đang dốc sức hút lấy từng chút ẩm xung quanh.

 

Còn điều Chúc Hi Ngữ chính là cố gắng hết sức cung cấp cho bé hy vọng và sức mạnh để kiên trì.

 

Chúc Hi Ngữ dường như cũng thông qua Đại Bảo mà thấy một Hàn Hựu g-ầy gò, hết đến khác leo lên đỉnh núi cố gắng rõ bên ngoài Tây Lĩnh là gì.

 

Nhìn thấy chính đang nhốt trong l.ồ.ng giam của vợ chồng Hầu Hải gian nan cầu sinh.

 

xổm xuống, hai tay đặt lên vai Đại Bảo, “Tất nhiên , em chỉ một , còn ông nội, em trai và chị nữa, nếu em gặp khó khăn gì, hoặc chỉ là chuyện gì nghĩ thông suốt, đều thể liên hệ với chị."

 

Đại Bảo gật đầu, khuôn mặt nhỏ nghiêm túc trả lời, “Em chị ơi.

 

Em nhất định sẽ học hành chăm chỉ, đợi em lớn lên, em sẽ cùng trai bảo vệ chị."

 

Chúc Hi Ngữ xoa xoa khuôn mặt hóp của bé, “Được, chị đợi em.

 

Bây giờ việc em chính là ăn cơm thật !

 

Ngủ thật ngon!

 

Ngày mai đón ông nội và em trai với trạng thái nhất."

 

Mắt Đại Bảo sáng lên, chạy bếp lấy hộp cơm , “Vậy bây giờ chúng xuất phát thôi, cửa sổ của sư phụ Lý mà muộn là còn thức ăn ."

 

Chúc Hi Ngữ bật , thực cũng vẫn là một đứa trẻ ham ăn mà.

 

————————————

 

Người đưa ông cháu Tiểu Bảo đến thành phố Quảng là kế toán thôn của đội sản xuất Hồng Ngõa Phô - Hướng Tào.

 

Ông cháu Đại Bảo ở Hồng Ngõa Phô còn gần, nhưng cha và ông nội Đại Bảo đều là những nhiệt tình, tiếng trong thôn, vì dân làng đều quan tâm đến ba ông cháu họ.

 

Hàn Hựu vốn định chi trả tiền vé tàu hỏa , nhưng bí thư của Hồng Ngõa Phô từ chối, Đại Bảo là đứa trẻ của Hồng Ngõa Phô bọn họ, cha Đại Bảo , thì do tất cả dân làng Hồng Ngõa Phô bọn họ cùng chăm sóc ba ông cháu, Hàn Hựu liền kiên trì nữa.

 

Sáng sớm thứ hai Chúc Hi Ngữ xe hậu cần của bộ đội đến thành phố Quảng, cùng Đại Bảo chờ ông nội và em trai của bé ở nhà ga.

 

Ông nội của Đại Bảo là một ông cụ trông đoan chính, tuy già nua nhưng hiểu lễ nghĩa, khi thấy Đại Bảo chỉ kiềm chế sờ đầu định kéo cháu trai quỳ xuống mặt Chúc Hi Ngữ.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nhat-ky-tro-minh-cua-con-nuoi-doc-ac-thap-nien/chuong-197.html.]

Chúc Hi Ngữ vội vàng kéo ông cụ , “Ông nội Đại Bảo, ông ?

 

Mau lên, mau lên."

 

Ông nội Đại Bảo là Vương Phú Dân Chúc Hi Ngữ kéo nên quỳ xuống , liền lùi cúi chào Chúc Hi Ngữ một cái thật sâu, “Tiểu Chúc, thật sự cảm ơn cô như thế nào, cô là ân nhân của ông cháu , nếu cô, Đại Bảo còn chịu bao nhiêu khổ cực nữa.

 

Cô còn gửi cho và Tiểu Bảo nhiều đồ như , thật sự cảm ơn cô thế nào..."

 

Chúc Hi Ngữ nghiêng tránh , kéo Tiểu Bảo đang ngơ ngác lên, “Ông nội, đây là duyên phận của cháu và Đại Bảo, Tiểu Bảo, cũng trong khả năng của cháu, cháu vui vì thể giúp .

 

Không đến ân nhân gì cả, ông cứ coi cháu như con cháu trong nhà là ."

 

Hướng Tào cũng bước cúi chào Chúc Hi Ngữ một cái, thôn Hồng Ngõa Phô, hơn hai mươi tuổi, khi nghiệp cấp ba liền việc ở văn phòng thôn, “Đồng chí Chúc, cái lễ mặt dân làng Hồng Ngõa Phô bày tỏ sự cảm ơn đến chị, cũng xin chị yên tâm, chúng sẽ chăm sóc cho ông cháu Đại Bảo, một nữa cảm ơn chị bôn ba vì đứa trẻ của Hồng Ngõa Phô chúng ."

 

Chúc Hi Ngữ cũng tránh cái lễ , “Chồng cháu cũng là đứa trẻ từ Tây Lĩnh, cháu cũng từng xuống nông thôn ở Tây Lĩnh nửa năm, cần khách sáo như , đây là việc chúng cháu nên ."

 

chút bất lực, sợ bọn họ tiếp tục nữa, “Mọi chắc ăn cơm chứ, gần đây một tiệm cơm quốc doanh, chúng đến đó ăn chuyện trò nhé, cũng để Đại Bảo và ông nội, em trai gần gũi cho thật ."

 

Cả nhóm đến tiệm cơm, trong phòng bao Vương Phú Dân mới tiếp tục nhịn nữa, ôm lấy Đại Bảo lật lật xem vết thương bé, “Đại Bảo đáng thương của ông, ông đau lòng đến ch-ết mất, đều tại ông vô dụng..."

 

Tiểu Bảo cũng ôm lấy trai , “Anh trai , Tiểu Bảo ăn kẹo nữa, cần tiền tiền."

 

Ngược là Đại Bảo an ủi ông nội và em trai , “Ông nội, đều qua , bây giờ cháu vẫn mà."

 

Chúc Hi Ngữ và Hướng Tào một bên, đều đến đỏ cả mắt.

 

Chúc Hi Ngữ hỏi bọn họ, “Giấy giới thiệu của mở bao lâu?

 

Cháu lát nữa nhà khách mở một căn phòng, ở thành phố Quảng nghỉ ngơi, dạo chơi một chút hẵng về nhé?"

 

Hướng Tào lắc đầu, “Tối nay về , trong nhà đang mùa vụ, vả trong thôn đều nhớ Đại Bảo, chúng về sớm bọn họ cũng yên tâm."

 

Ông nội Đại Bảo cũng liên tục phụ họa, “Tiểu Chúc, ông tâm ý của cháu, nhưng cái lòng của ông, chỉ về đến nhà mới thể yên , nên .

 

Đợi cháu và phó trung đoàn trưởng Hàn về quê, đến Thượng Hàn Thôn thăm ."

 

Chúc Hi Ngữ cũng ép buộc, lấy tiền tuất mà công an Củng mang về, giao cho ông nội Đại Bảo, “Số còn dùng mất , vả với tư cách là vợ vốn cũng một phần nhất định, còn tám phần, ông hãy cất giữ cho kỹ, nhất là bây giờ gửi tiết kiệm ngay, nếu đường dài như vẫn nguy hiểm."

 

Ông nội Đại Bảo phong bì trong tay, nhịn ôm Đại Bảo nức nở, nếu vì cái , Đại Bảo thể chịu nhiều khổ cực như , nhưng đây là con trai dùng mạng đổi về.

 

Hướng Tào bước lên an ủi ba ông cháu, Chúc Hi Ngữ nhân cơ hội ngoài thanh toán tiền cơm, mua thêm một ít bánh bao, màn thầu để lương khô cho mấy đường về.

 

Lúc Hướng Tào cùng ông nội Đại Bảo gửi tiền, Chúc Hi Ngữ lấy cớ ngoài dạo một lát, đến hợp tác xã mua bán bên cạnh mua cho Đại Bảo và Tiểu Bảo mỗi đứa một cái cặp sách và bộ đồ dùng học tập đầy đủ.

 

 

Loading...