Nhật Ký Trở Mình Của Con Nuôi Độc Ác [Thập Niên] - Chương 189
Cập nhật lúc: 2026-02-24 05:36:02
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Trang Vỹ chơi khăm Hàn Hựu thêm vài vố, nhưng Hàn Hựu quá ngầu, thể để bất cứ ai cướp hào quang của , vội vàng trả lời, “Khỏe ."
Trang Vỹ trả giá đắt cho câu “khỏe " , Hàn Dẫn lẫn trong đám đông sắp điên , “Anh Trang Vỹ càng nỗ lực càng buồn thế nhỉ, vẫn là trai em trai hơn, đúng ?"
Cô đầu , nhưng thấy bạn của , ngược thấy Cao Văn Bách đang cô, “Đồng chí Chử cô ngoài một lát, lát nữa sẽ hội quân với em ở lầu."
Hàn Dẫn gật đầu, nhịn kỹ Cao Văn Bách hôm nay ăn mặc chỉnh tề một lúc.
Cao Văn Bách cảm nhận ánh mắt của cô, cố gắng giữ vững phong độ, thực đây cũng là đầu tiên mặc chiếc áo khoác dài loại .
Trước đây ở viện nghiên cứu, đều lấy giữ ấm, gọn nhẹ chủ đạo, nhưng nghĩ đến hôm nay sẽ gặp Hàn Dẫn, do dự một chút xíu vẫn tìm Lương Bội San hỏi vị trí của chiếc áo khoác .
Hàn Dẫn nhớ tới lời dặn của Chúc Hi Ngữ, đột nhiên thu hồi ánh mắt, hắng giọng nhưng gì.
Cao Văn Bách thấy khẽ, “Anh ngoài một chút."
Một lúc bưng một cái khay tới bên , phát cho các bậc trưởng bối xung quanh Hàn Dẫn một vòng , cuối cùng mới đưa cho Hàn Dẫn.
Hàn Dẫn nếm thử một ngụm, cốc của cô rõ ràng là nước ấm vặn thể uống ngay, nhận thức mới về sự tỉ mỉ và chu đáo của Cao Văn Bách, “Cảm ơn."
————————————
Hàn Hựu thể tránh khỏi, là say khướt trở về.
Chúc Hi Ngữ ở khu gia thuộc trông nom Dương Hạ Hạ, cũng mới về đến nhà, thấy Cao Văn Bách đưa về, liền vội vàng đưa tay đỡ, “Cảm ơn nhé, Văn Bách."
Cao Văn Bách tránh , “Chị dâu, để em ."
Lời còn dứt, Hàn Hựu tự đến bên cạnh Chúc Hi Ngữ, nắm lấy tay cô im tại chỗ.
Chúc Hi Ngữ áy náy thẹn thùng với Cao Văn Bách, “Văn Bách, , để chị đưa Hàn Hựu của ."
Cao Văn Bách vội vàng gật đầu, Hàn Dẫn ở phía phì , “Anh tranh giành trai em với chị dâu em , chuyện đó thể?"
Cao Văn Bách bất đắc dĩ, “Anh đúng là chút tự lượng sức ."
Chử Thục Tuệ tiếp lời, “Mỗi thấy Hàn Hựu và Hi Ngữ ở bên , tớ đều thấy như thực sự là quá hạnh phúc."
Hai nam nữ vợ còn gần như chút do dự khẳng định, “Tớ cũng thấy ."
Ba , đều .
Chúc Hi Ngữ khó khăn lắm mới thoát khỏi vòng tay của Hàn Hựu, lúc phòng khách thì thấy Hàn Dẫn ngay cả đồ đạc cũng dọn dẹp xong , “Hi Ngữ, em đang định gọi chị đấy.
Hôm nay trai đỡ cho Trang Vỹ bao nhiêu là r-ượu, cuối cùng những khác trong quân đội cũng chuốc , tối nay cứ để nghỉ ngơi thật , Cao Văn Bách đưa tụi em về."
Cao Văn Bách nhớ tới lời lạnh lùng hiếm thấy của Chúc Hi Ngữ đối với Hàn Hựu tối qua, “Chị dâu, hôm nay em chỉ uống một hớp nhỏ thôi, chị yên tâm."
Chúc Hi Ngữ đúng là vì câu mà yên tâm hơn một chút, “Vậy các em đường chậm thôi nhé.
Tuệ Tuệ, rảnh đến nhà chơi nha."
Chử Thục Tuệ gật đầu, “Được ạ, Hi Ngữ chị mau chăm sóc Hàn Hựu , tụi em đây."
Chúc Hi Ngữ tiễn ba tận cửa, “Vậy thì đa tạ Văn Bách nhé."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nhat-ky-tro-minh-cua-con-nuoi-doc-ac-thap-nien/chuong-189.html.]
Cao Văn Bách hôm nay thiết với Hàn Dẫn thêm một chút, lúc cũng tâm trạng trêu chọc , “Dạ , chị dâu, thực năm nay em hai mươi ba tuổi ."
Chúc Hi Ngữ ngẩn , thấy ba đối diện đều đầy mặt ý, chút thẹn quá hóa giận, “Đi mà tìm Hàn Hựu của các đòi lý lẽ ."
Hàn Dẫn lớn, nhéo nhéo mặt Chúc Hi Ngữ, “Thật hâm mộ trai em quá."
Chúc Hi Ngữ lùi trốn cánh cửa, “Đi đường chậm thôi."
Lời bóng gió chính là:
“Mau thôi.
Ba chào tạm biệt, là thực sự .
Chúc Hi Ngữ từ hành lang xuống , thấy ba vẫn luôn mới về phòng ngủ “hầu hạ" kẻ tội đồ khiến cô hai mươi mốt tuổi trở thành chị dâu của .”
Hàn Hựu vẫn mở mắt ngay khi cô gần, nhưng hiện tại cần đặc biệt nhận dạng tới là ai nữa , nhịp bước, tiếng bước chân, mùi hương, thậm chí là tiếng thở của Chúc Hi Ngữ đối với đều vô cùng quen thuộc, đưa tay ôm c.h.ặ.t lòng, “Ngủ một lát ."
Chúc Hi Ngữ cũng đúng là chút mệt , nghĩ bụng dù Hàn Hựu cứ thế mặc nguyên quần áo ngủ qua bộ đồ giường cũng giặt, liền rúc lòng cũng giấc mộng theo.
————————————
Xưởng cơ khí hai, những tản bộ bên ngoài thấy xe Jeep, vì Hàn Dẫn, bọn họ thực sự quen xe Jeep , cũng tưởng là chị của Hàn Dẫn đưa cô về, đặc biệt để ý.
Cao Văn Bách dừng xe lầu ký túc xá, vỗ nhẹ vai Hàn Dẫn, thấy cô tỉnh dậy mới khẽ, “Chủ nhật tuần về Thiên Tân , mấy ngày thể đến thành phố tìm em chơi ?"
Cơn buồn ngủ của Hàn Dẫn biến mất trong nháy mắt , cô sự mong đợi trong mắt Cao Văn Bách, khựng một chút, “Được ạ."
“Vậy em gọi đồng chí Thục Tuệ , xuống xe , kẻo rước lấy lời tiếng ."
Giọng điệu của Cao Văn Bách là sự vui mừng hề che giấu.
Hàn Dẫn mím môi, “Anh mệt ?
Hay là nghỉ ngơi một lát hãy ."
Hôm nay náo nhiệt nhưng cũng mệt, nếu cô và Chử Thục Tuệ cũng sẽ ngủ quên xe.
Cao Văn Bách thấy sự quan tâm của cô, lòng mềm nhũn như sắp tan chảy, “Anh mệt, mệt sẽ nghỉ ngơi ở ven đường, cần... lo lắng."
Anh lấy từ ghế phụ một cái bọc vải nhỏ, “Anh thấy em thích ăn bánh quẩy vị đường đỏ, còn kẹo thỏ trắng và socola trắng nữa, gói cho em một ít, em mang lên ."
Hàn Dẫn Cao Văn Bách thế nào mà khi cô ăn qua một vòng kẹo gần như khác biệt gì đoán trúng sở thích của một cách chính xác như , cô với tâm trạng phức tạp hỏi điều đó.
Cao Văn Bách chỉ chỉ khóe miệng , chút ngượng ngùng, “Khi em ăn thứ thích, em sẽ thói quen l-iếm l-iếm ch.óp răng khểnh của ."
Giọng điệu nhẹ nhàng, trong xe tránh khỏi rơi một bầu khí kỳ lạ.
Chử Thử Tuệ thầm kêu khổ trong lòng, đỗ xe lâu quá sẽ khiến thấy kỳ lạ đấy!
Cô giả vờ như sắp ngủ dậy, gọi lý trí của cô bạn đang lạc lối trong nam sắc về.
Tiễn Cao Văn Bách , Hàn Dẫn cùng Chử Thục Tuệ vội vã chạy đến nhà tắm công cộng, mãi cho đến khi tắm xong lau khô tóc lên giường mới thở phào một cái.