Nhật Ký Trở Mình Của Con Nuôi Độc Ác [Thập Niên] - Chương 185
Cập nhật lúc: 2026-02-24 05:35:58
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Cao Văn Bách mặt đổi sắc:
“Vâng ạ."
Cao Nghiệp thầm, hì hì, gừng càng già càng cay, dù Hàn Hựu thông minh đến thì cũng đứa con trai trông vẻ nhấp một ngụm là gục của t.ửu lượng nhỉ.
Bữa cơm náo nhiệt, Cao Nghiệp là khuấy động khí, cùng hai đàn em chơi trò oẳn tù tì uống r-ượu, để ý tới bầu khí bên phía phụ nữ.
Lương Bội San quả nhiên chuyện nhiều nữa, nhưng bà luôn mỉm , còn đặc biệt chuẩn đũa dùng chung để gắp thức ăn cho khách, thái độ gần gũi.
R-ượu mà Cao Nghiệp trân quý nồng độ cao, ông vẻ là đầu tiên say, cách Hàn Hựu kéo lấy tay Cao Văn Bách, bàn tay còn vỗ vỗ vai Hàn Hựu:
“Văn Bách, con học hỏi Hàn Hựu của con .
Người gặp vợ một , trong vòng nửa tháng đưa về khu nhà binh , cái hiệu suất ."
Ông nấc cụt một cái:
“Lại còn thương vợ nữa, khu nhà binh tụi đều nổi tiếng cả .
Điểm con cũng học tập, nếu là bằng lòng ..."
Cao Văn Bách thấy cha sắp toẹt , sợ Hàn Duẫn tự nhiên, vội vàng ngắt lời ông:
“Cha, cha say ."
Anh cúi đầu Hàn Hựu, Hàn Hựu ngay ngắn nhưng ánh mắt cũng chút tán loạn, huống hồ cha nhiều như mà Hàn Hựu cũng phản ứng, liền Hàn Hựu cũng say .
Anh ái ngại với Chúc Hi Ngữ và Hàn Duẫn:
“Chị dâu, em đưa Hàn Hựu phòng em một lát nhé."
Chúc Hi Ngữ chút buồn , Hàn Hựu chủ quan khinh địch :
“Được, phiền em quá."
Cao Văn Bách bèn đưa tay dìu Hàn Hựu, Hàn Hựu chằm chằm một lúc, giống như đang suy nghĩ về tình hình hiện tại, Chúc Hi Ngữ bèn tự tiến lên:
“Hàn Hựu, say , chúng đang ở nhà Trung đoàn trưởng Cao, giờ Văn Bách đưa nghỉ ngơi."
Hàn Hựu thấy giọng quen thuộc, né tránh Cao Văn Bách ôm lấy Chúc Hi Ngữ:
“Được."
Hàn Duẫn ở bên cạnh xem thích thú:
“Được đấy, đấy, trai em say mà vẫn nhận , sợ lạc."
Chúc Hi Ngữ bất lực:
“Giúp chị một tay, trai em nặng quá."
Hàn Duẫn buông đũa xuống, đỡ lấy Hàn Hựu bên , Cao Văn Bách phía dẫn đường cho hai , mập mờ bảo vệ phía Hàn Duẫn.
Chữ Thục Tuệ cảnh tượng mắt, phán đoán trong lòng thành hiện thực, che giấu sự ngưỡng mộ trong mắt, đối diện Lương Bội San:
“Dì ơi, dì cứ chăm sóc Trung đoàn trưởng Cao ạ, chỗ để cháu dọn dẹp cho là ."
Lương Bội San xua tay liên tục, cũng chẳng màng tới Cao Nghiệp đang gây rối nữa, kéo cô xuống phòng khách:
“Không cần dọn , tụi , đài ."
Chương 79 Ngượng nghịu
Trong phòng, Chúc Hi Ngữ sắp xếp cho Hàn Hựu xong xuôi, đầu thấy Hàn Duẫn đang một cái tủ chứa đầy đủ loại mô hình gỗ, mà Cao Văn Bách thì bên cạnh cô, trong lòng thấy buồn .
Lại cúi đầu chồng một cái, thôi xong, đang chằm chằm chớp mắt kìa.
Chúc Hi Ngữ đưa tay che mắt Hàn Hựu , thấp giọng:
“Ngủ một lát ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nhat-ky-tro-minh-cua-con-nuoi-doc-ac-thap-nien/chuong-185.html.]
Nghe thấy tiếng Hàn Duẫn mới hồn, thấy Cao Văn Bách bên cạnh, ngoại trừ chút mùi r-ượu thì dáng vẻ say xỉn, liền đưa ba ngón tay mặt , thấp giọng hỏi:
“Đây là mấy?"
Cao Văn Bách khẽ nhếch khóe môi:
“Ba."
Hàn Duẫn kinh ngạc, nhưng nể tình trai đang say, liền chỉ chỉ bên ngoài, dẫn Cao Văn Bách rón rón rén lui ngoài.
Chúc Hi Ngữ vốn định theo, nhưng Hàn Hựu nắm lấy tay, nghĩ ngợi một hồi liền cũng cử động nữa, gõ gõ giữa chân mày Hàn Hựu, cái trai cũng thật chẳng dễ dàng gì, cha con nhà phối hợp ép r-ượu cho.
Bố cục nhà họ Cao cũng tương đương với nhà Hàn Hựu, chỉ là rộng hơn một chút.
Bên ngoài phòng Cao Văn Bách chính là ban công, xung quanh lan can trồng một vòng hoa cỏ.
Hàn Duẫn gần tán thưởng:
“Đẹp quá."
Chậu hoa xếp ngay ngắn, mấy chậu nhú nụ hoa, mặt sàn ban công cũng sạch sẽ tinh tươm.
Cao Văn Bách theo lưng cô, giới thiệu:
“Đây là bảo bối của .
Bà bình thường thích ngoài, chỗ đều là bạn của bà ."
Anh hiệu cho Hàn Duẫn về phía góc tường, nơi đó đặt một cái bể cá, bên trong bể cá còn dùng đ-á xếp thành cảnh trí, Cao Văn Bách đưa thức ăn cho cá bệ cửa sổ cho cô, cũng xổm xuống, đưa tay trêu chọc con cá tròn trịa nhất trong bể:
“Nó tên là Tiểu Phì."
Hàn Duẫn phụt thành tiếng, mang theo ý đầu :
“Cái tên sát thật đấy."
Góc tường vốn dĩ rộng rãi lắm, cách giữa hai tính là xa, Cao Văn Bách luôn nghiêng đầu Hàn Duẫn, cô đầu như , thở của hai dường như đều rơi mặt đối phương.
Cao Văn Bách sững sờ , đó mặt đỏ bừng lên chỉ trong nháy mắt, dường như cảm thấy mạo phạm, theo bản năng lùi , nhưng suýt chút nữa thì bệt xuống đất.
Hàn Duẫn vốn chút ngượng ngùng, thấy Cao Văn Bách bộ dạng quẫn bách , liền đưa tay đỡ một cái:
“Giờ thì tin uống là r-ượu, chứ dùng nước trắng lừa trai ."
Cao Văn Bách đẩy đẩy mắt kính, chỉ dám lũ cá nhỏ sặc sỡ trong bể:
“, sẽ .
Trưởng bối trong nhà thích uống r-ượu, thích kiểu bàn r-ượu đó, từ lúc trưởng thành bắt đầu uống , cho nên mới luyện thôi."
Nói xong, thấy lời ý hiểu lầm, vội vàng bổ sung:
“ nghiện r-ượu , chỉ tiếp chuyện trưởng bối mới uống một chút thôi."
Hàn Duẫn thấy Cao Văn Bách rõ ràng cao xấp xỉ trai , mà cảm giác áp bức mãnh liệt như Hàn Hựu, lúc ngẩng đầu cô khẩn khoản giải thích, một loại đáng yêu như con thú nhỏ.
Hàn Duẫn cuối cùng cũng nảy sinh sự tò mò đối với :
“Chú Cao ở trong quân đội, nhập ngũ ?"
Thời đại , những nghề nghiệp như quân nhân nhiều là con nối nghiệp cha.
“Những mô hình mà cô thấy trong phòng , chỉ là những cái ở phía Quảng Châu thôi.
Từ nhỏ thích những thứ , ở nhà ông nội, ở đơn vị đều còn nhiều nữa."
Giọng của Cao Văn Bách , giống hệt như cảm giác mà bản mang cho khác, như gió xuân ấm áp.
“Sau khi nghiệp cấp ba, vặn bắt kịp kỳ Công Nông Binh, trường đề cử tới Đại học Bắc Thành học vật lý, khi nghiệp thầy giáo tiến cử tới viện nghiên cứu ở quê, nội dung nghiên cứu cụ thể thể cho cô , nhưng yêu công việc của ."
Dù cũng là ý tứ đối với Hàn Duẫn, Cao Văn Bách l.ồ.ng ghép giới thiệu xong quá trình của bản .