Nhật Ký Trở Mình Của Con Nuôi Độc Ác [Thập Niên] - Chương 184
Cập nhật lúc: 2026-02-24 05:35:57
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Chữ Thục Tuệ gật đầu, tai thoáng hiện nét ửng đỏ.”
Vừa xong, thanh niên đó liền ngoảnh về phía :
“Anh Hàn Hựu."
Lời còn dứt nhanh ch.óng liếc hai phụ nữ trẻ tuổi bên tay Hàn Hựu, tim thắt .
“Văn Bách."
Hàn Hựu giới thiệu với nhóm Chúc Hi Ngữ:
“Đây là Cao Văn Bách."
Chúc Hi Ngữ tò mò sang, Cao Văn Bách quả thực giống hệt như Hàn Hựu mô tả, là một nam thanh niên trông nho nhã.
Đeo một cặp kính gọng vàng, da trắng, ngũ quan thanh tú, cả toát vẻ trầm ôn hòa, khiến dễ sinh lòng gần gũi.
Hàn Hựu giới thiệu với Cao Văn Bách:
“Văn Bách, đây là vợ , Chúc Hi Ngữ."
Cao Văn Bách thấy phán đoán của thành hiện thực, liền chào hỏi:
“Chị dâu ạ."
Chúc Hi Ngữ mỉm đáp .
Hàn Hựu tiếp tục giới thiệu:
“Đây là em gái , Hàn Duẫn.
Đây là bạn và cũng là đồng nghiệp của em , Chữ Thục Tuệ."
Cao Văn Bách thấy cô gái linh động xinh đó là em gái Hàn Hựu, trái tim đang treo lơ lửng mới buông xuống, mỉm với Hàn Duẫn:
“Chào , đồng chí Hàn, đồng chí Chữ."
Hàn Duẫn cũng , lắc lắc gói bánh quy đào tay:
“Cuối cùng vẫn là của thôi, đồng chí Cao."
“Thật trùng hợp."
Cao Văn Bách mỉm tới bên cạnh Hàn Hựu, giải thích với trai :
“Tụi em mới gặp ở hợp tác xã."
“Em và Huệ Huệ mua bánh quy đào, kết quả chỉ còn một phần thôi, đồng chí Cao nhường cho tụi em."
Hàn Duẫn bổ sung:
“Kết quả một vòng thì miếng bánh quy đào vẫn lên bàn ăn nhà họ Cao."
Chúc Hi Ngữ chú ý tới, lúc Hàn Duẫn chuyện, Cao Văn Bách chỉ lặng lẽ lắng , nhưng nơi khóe mắt chân mày đều là ý ôn hòa.
Cô giật giật vạt áo Hàn Hựu, nháy mắt với .
Hàn Hựu hề hiểu ý đồ cô truyền đạt, ngược biểu cảm của cô cho thấy đáng yêu vô cùng, tranh thủ lúc lên lầu tụt phía , đưa tay nhanh ch.óng nhéo nhéo mặt cô một cái.
Chúc Hi Ngữ lên một cái, thấy ba đều đang mải mê trò chuyện chú ý tới mới yên tâm, đầu lườm Hàn Hựu một cái, lẩm bẩm:
“Ngốc ch-ết cho xong."
Hàn Hựu xoa xoa sống mũi, lúc mới nhận Chúc Hi Ngữ lẽ còn ý khác, nhưng Chúc Hi Ngữ định thêm nữa, cô quan sát Cao Văn Bách ở cự ly gần đây.
Cao Văn Bách dùng chìa khóa mở cửa, giọng oang oang của Cao Nghiệp truyền từ trong bếp:
“Bảo con mua chút đồ ăn vặt mà lâu thế?
Mau giúp con một tay , cái củ khoai tây cứ rơi suốt thế ."
Cao Văn Bách chút bất lực:
“Cha, Hàn Hựu tới ạ."
Cao Nghiệp “ây da" một tiếng, lúc mới từ trong bếp , tay vẫn còn cầm một củ khoai tây gọt nham nhở:
“Tiểu Hàn tới đấy , cơm sắp xong đây.
Văn Bách con mau tiếp đãi chị con cho , còn cả em gái Hàn Duẫn nữa."
Chữ Thục Tuệ thấy câu trong lòng thầm một phán đoán, bỗng cảm thấy sự xuất hiện của chút hợp thời điểm, nhưng Hàn Duẫn nhường chỗ:
“Chú Cao ơi, con dẫn bạn về khu nhà binh chơi, sẵn tiện tới chỗ chú ké bữa cơm đây, chú để bụng chứ ạ?"
Cao Nghiệp chỉ thích cái tính hoạt bát của Hàn Duẫn, ha hả:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nhat-ky-tro-minh-cua-con-nuoi-doc-ac-thap-nien/chuong-184.html.]
“Không để bụng để bụng, cháu thích đến thì ngày nào cũng dẫn bạn tới đây đều hết."
Câu chút lộ liễu , Hàn Hựu Cao Nghiệp đang dương dương tự đắc và Cao Văn Bách đang chút thẹn thùng, ho nhẹ ngắt lời:
“Để em cho, củ khoai tây ở trong tay đúng là chịu tội thật ."
Cao Nghiệp vốn định từ chối, nhưng chuyển niệm nghĩ, vội vàng kéo Hàn Hựu bếp, còn gọi cả Chúc Hi Ngữ nữa:
“Hi Ngữ, thím của cháu nhắc cháu mấy ngày nay đấy, cháu cũng bếp chuyện với thím ."
Chúc Hi Ngữ bất lực, mục đích của Trung đoàn trưởng Cao cũng quá rõ ràng , nhưng cô cảm quan về Cao Văn Bách cũng khá , huống hồ ở đây còn Chữ Thục Tuệ, liền theo trong.
————————————
Phòng khách, Cao Văn Bách chào mời hai cô gái xuống:
“Ở nhà mạch nha, , hai uống gì?"
“Trà ạ, cảm ơn ."
Hàn Duẫn thích vị của mạch nha, Chữ Thục Tuệ cũng trả lời theo:
“Em cũng , cảm ơn ."
Cao Văn Bách liền lấy loại mà cha trân quý, khi pha xong tự bưng tới bàn phòng khách:
“Cẩn thận nóng."
Hàn Duẫn và Chữ Thục Tuệ chiếc ghế băng dài chính giữa, hai bên mỗi bên một chiếc ghế đơn, Cao Văn Bách chiếc ghế cạnh Hàn Duẫn, đưa đĩa bánh bàn qua:
“Hai nếm thử ?
Đây là đặc sản của Thiên Tân, bên trái là vị mặn, bên là vị đường đỏ."
Hàn Duẫn giống như tới xem mắt, thực tế cô cũng coi đây là một buổi tụ tập bình thường, cầm lấy miếng quẩy nếm thử xong mắt sáng lên:
“Ngon quá, Huệ Huệ chị cũng nếm thử ."
Cao Văn Bách bèn đặt đĩa bánh gần hơn một chút, Chữ Thục Tuệ cũng cầm một miếng vị đường đỏ nếm thử:
“Em vẫn thích vị mặn hơn, thơm lắm.
Anh nếm thử ?"
Hàn Duẫn nếm một cái, vẫn thích vị đường đỏ hơn, nhưng dù cũng là khách, cô liền lấy thêm nữa.
Cao Văn Bách thấy hết, nhớ lời cha giới thiệu về Hàn Duẫn, cô việc ở xưởng cơ khí 2 Quảng Châu, liền lấy đây điểm đột phá để khơi gợi chủ đề.
Đáng tiếc Hàn Duẫn mấy am hiểu và hứng thú với những thứ , ngược Chữ Thục Tuệ trả lời nhiều hơn.
Nhờ đó, ba cũng coi như trao đổi công khai về bối cảnh công việc của .
Trong bếp bốn thực khá chật chội, nhưng Cao Nghiệp cứ kéo Hàn Hựu cho ngoài, Chúc Hi Ngữ chỉ đành ở bên cạnh cùng.
cũng may, thực sự là món cuối cùng , cái cớ của Cao Nghiệp hết.
Cao Nghiệp và Hàn Hựu bưng thức ăn , Lương Bội San kéo tay Chúc Hi Ngữ:
“Hi Ngữ, cháu , cho Duẫn Nhi, về tình hình của, thím ."
Bà lo lắng sẽ ảnh hưởng tới ấn tượng của Hàn Duẫn đối với nhà họ Cao.
Chúc Hi Ngữ vỗ vỗ tay bà:
“Thím cứ tự nhiên như thế nào thì cứ thế đó thôi ạ, Duẫn Nhi sẽ để bụng ."
Lương Bội San thở phào nhẹ nhõm:
“Thím lẽ, sẽ , quá nhiều lời .
Cháu nhớ, giúp thím, giải thích nhé."
Chúc Hi Ngữ đồng ý, ba thanh niên vợ chồng cũng bếp bưng thức ăn.
Tay nghề của Lương Bội San , cơm canh cũng vô cùng phong phú, bày đầy một bàn lớn.
Cao Nghiệp lấy từ trong tủ chai r-ượu trắng trân quý:
“Hàn Hựu, hôm nay tụi say về nhé."
Hồi ông và Lương Bội San xem mắt, vợ cứ ở bên cạnh quấy phá, tới lượt con trai, nhất định giúp con trai giải quyết bài toán khó mang tên vợ .
Hàn Hựu mỉm đ-ánh giá Cao Văn Bách một cái, rõ mồn một tâm tư của Cao Nghiệp:
“Văn Bách cũng cùng uống ."