Nhật Ký Trở Mình Của Con Nuôi Độc Ác [Thập Niên] - Chương 182
Cập nhật lúc: 2026-02-24 05:35:55
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8V3jnMNYLW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Chữ Thục Tuệ dậy:
“Duẫn Nhi, chị rửa mặt ."
Nói xong liền phòng ngủ.”
Hàn Hựu thoáng qua dấu vết rõ ràng xê dịch tủ ngăn kéo, tới bên bàn xác định gì động mới xuống cạnh Hàn Duẫn:
“Em còn nhớ Trung đoàn trưởng Cao ?
Ngày mai chú mời em tới nhà ăn bữa cơm.
Có nhớ hồi đó từng chú một đứa con trai trạc tuổi em ?"
Hàn Duẫn rõ ràng là đang mơ mơ màng màng:
“Hả?
Tiếp đãi em?
Hay là tiếp đãi trai."
Hàn Hựu chút bất lực:
“Tiếp đãi em.
Chú giới thiệu con trai cả cho em quen, lúc em tới Quảng Châu chú ý , con trai chú Cao Văn Bách cũng là đặc biệt xin nghỉ từ Thiên Tân về đấy."
Hàn Duẫn đầu tiên là lắc đầu:
“Thiên Tân xa quá."
Lại bổ sung:
“Thực thấy là , em thế nào cũng ."
Chúc Hi Ngữ bật :
“Là sẽ sống cùng em cả đời, thể chỉ cần trai em hài lòng là chứ.
Dĩ nhiên bọn chị sẽ giúp em sàng lọc những vấn đề, nhưng những còn vẫn do chính em quyết định."
“Cũng đúng, thì thôi ạ."
Hàn Duẫn ấn tượng khá về Cao Nghiệp:
“Dù cũng chỉ là ăn bữa cơm thôi mà."
Cao Nghiệp là lãnh đạo của trai, đặc biệt gọi con trai về, mà đến cũng đến thì quá là tôn trọng .
Hàn Hựu kể sơ qua tình hình của Cao Văn Bách:
“Thời gian ăn cơm định buổi trưa, em tự quyết định xem dẫn bạn của em theo ."
“Dĩ nhiên là dẫn theo ."
Hàn Duẫn vẻ mặt thản nhiên:
“Nếu lỡ mà mắt với vị nhà họ Cao đó, em còn thể đòi chị một cái bao lì xì giới thiệu nữa chứ."
Hàn Hựu dậy:
“Được, em tự sắp xếp .
Mười một giờ rưỡi chúng qua đó."
Nói xong liền về phòng ngủ, nhường phòng khách cho khách.
————————————
Chúc Hi Ngữ ở bên ngoài trò chuyện với Chữ Thục Tuệ một lúc mới về phòng, Hàn Hựu đang giường xem bản thảo mới của cô, thấy cô liền vỗ vỗ vị trí bên cạnh.
Chúc Hi Ngữ đồ ngủ lòng :
“Sao tìm thấy cái ?
Em hài lòng lắm."
Tuy cô rõ kể một câu chuyện như thế nào, nhưng thành quả luôn khiến cô cảm thấy còn thiếu thiếu cái gì đó.
Hàn Hựu loáng thoáng cũng cảm giác , nhưng nếu bảo cho rõ ràng thì cũng :
“Vậy thì cứ từ từ mà nghĩ, từ từ mà ."
Chúc Hi Ngữ cũng cảm thấy như , thành công của “Quy Nhạn" ngoài dự tính của cô, cũng tạo cho cô một áp lực nhất định, cô thực chút sợ hãi bản thể sáng tác những con chữ như nữa, cho nên đặt b.út lúc nào cũng ảnh hưởng.
Cô lắc đầu, khi ngủ mà nghĩ mấy cái sẽ mất ngủ mất.
Cô hỏi sang một tin tức khác:
“Bên phía Đại Bảo thế nào ?"
Hồi tết Nguyên Tiêu Tôn Hổ thấy Đại Bảo từng tới nhà kế của bé, khi cảnh sát địa phương cũng xác thực tin tức , chỉ là tìm thấy Đại Bảo ở nhà kế.
Hàn Hựu khựng :
“Vẫn đang điều tra."
Anh xuống ôm lấy Chúc Hi Ngữ, vùi mặt hõm cổ cô, dùng ch.óp mũi cọ quậy khắp nơi:
“Em chẳng quan tâm đến gì cả."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nhat-ky-tro-minh-cua-con-nuoi-doc-ac-thap-nien/chuong-182.html.]
Chúc Hi Ngữ cho nắc nẻ, nhưng vẫn hạ thấp giọng vì sợ Chữ Thục Tuệ vẫn phòng:
“Anh đang ở ngay bên cạnh em mà, một ngày chúng ở bên mười hai tiếng đồng hồ lận."
Hàn Hựu thể phản bác, liền ngẩng đầu hôn cho cô choáng váng đầu óc mới lùi .
Chúc Hi Ngữ lẩm bẩm:
“Hàn Hựu, là giở trò ăn vạ."
Tay Hàn Hựu dán lên phần eo của cô, giọng trầm thấp:
“Thế mà gọi là ăn vạ ?
Vậy còn thế thì ?"
Chúc Hi Ngữ thể kìm nén mà ngửa , lộ đường cong cổ vai xinh , Hàn Hựu cúi đầu chạm nhẹ.
“Có khách đấy."
Chúc Hi Ngữ xong câu , động tác của Hàn Hựu liền trở nên thoắt ẩn thoắt hiện.
Chúc Hi Ngữ lúc đầu còn thể nhịn, cuối cùng thật sự là khó chịu, khép//chân// ngăn cản .
Hàn Hựu nhỏm dậy, dùng đầu gối tách :
“Bé cưng phạm quy ."
Chúc Hi Ngữ căn bản nhớ nổi cái quy tắc vô lý như :
“Em ..."
“Đơn đấu với , mà kẹp c.h.ặ.t v.ũ k.h.í của ."
Hàn Hựu nhướng mày:
“Còn phạm quy ?"
“Em đơn đấu với ."
Chúc Hi Ngữ vẫn còn tỉnh táo, mắc bẫy của , cứ thuận theo mạch suy nghĩ của thì chắc chắn sẽ thua.
Hàn Hựu khẽ :
“Em tính , bé cưng."
Anh đưa tay ánh sáng, những đốt ngón tay thon dài đẽ vương nét ám :
“Đã bắt đầu ."
Chúc Hi Ngữ nghiêng đầu định vùi mặt gối, Hàn Hựu giữ lấy mặt cô, hôn hôn khóe miệng cô, t.ử tế “giải cứu" cô:
“Về phòng ngủ từ lâu , thấy ."
Chúc Hi Ngữ lúc mới thả lỏng một chút, Hàn Hựu tắt đèn, cũng dịu dàng, Chúc Hi Ngữ quan sát thần thái của , thật khó tưởng tượng trong lúc như thế cũng toát một cảm giác ung dung tự tại.
Cô đưa tay khẽ chạm đuôi mắt Hàn Hựu, thấy bóng hình trong đáy mắt , cô chút ngẩn ngơ, mái tóc đen trải dài , là sự quyến rũ mà ngay cả chính cô cũng thảng thốt.
Chúc Hi Ngữ hít một lạnh, ngón tay vô thức dùng lực, cô vội vàng mở mắt xem, quả nhiên để một vệt đỏ, còn ẩn hiện rướm m-áu.
Hàn Hựu căn bản để tâm:
“Lúc mà cũng phân tâm ?
Bé cưng thích phong cách ?"
Chúc Hi Ngữ nhíu mày, nén tiếng thở dốc:
“Mắt , cào rách ."
“Rách ?
Vậy thì suy nghĩ thật kỹ xem nên đòi bồi thường cái gì đây."
Hàn Hựu ướm thử:
“Có ?"
Chúc Hi Ngữ lắc đầu:
“Quá... quá... ."
Hàn Hựu nắm lấy tay cô dẫn chạm :
“Nó đáng thương ?"
Ghé sát tai cô:
“Chỉ một thôi, , bé cưng mà, gọi tên là sẽ ngoan ngoãn dừng ."
Chúc Hi Ngữ ngập ngừng gật đầu, cô đối với Hàn Hựu thực khoan dung, thậm chí thể là nuông chiều, ít khi ngăn cản một cách đặc biệt kiên quyết.
Đây cũng là vì Hàn Hựu là chừng mực, thỉnh thoảng lúc mất kiểm soát chỉ cần Chúc Hi Ngữ gọi cả tên lẫn họ , cũng sẽ lập tức dừng :
“Vậy thì chậm một chút."
Tay Hàn Hựu chống bên sườn Chúc Hi Ngữ, tay trái ấn bụng của cô, từng chút từng chút thăm dò.
Cả hai đều dễ chịu gì, mồ hôi và nước mắt giao hòa, nhưng ai thể ngăn cản d.ụ.c vọng chiếm hữu của Hàn Hựu đối với Chúc Hi Ngữ, để dấu ấn của ở nơi c-ơ th-ể cô, để mùi hương của .