Nhật Ký Trở Mình Của Con Nuôi Độc Ác [Thập Niên] - Chương 172
Cập nhật lúc: 2026-02-24 05:35:45
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Đều là những từng ở ký túc xá nên lập tức hiểu ý , Hàn Dẫn phấn khích:
“Được ạ, đợi em quen thuộc chị hãy đến tìm em.
Chúng thể cùng xem phim, mua sắm...”
Hàn Hựu vội vàng cắt ngang lời Hàn Dẫn:
“Đợi ngày đưa em đến nhà máy , thứ hai .
Em cứ xem thử , thích nghi thì liên lạc với bọn .”
“Vâng.”
Hàn Dẫn hề nghĩ sẽ thích nghi , cô giỏi giang hơn Hàn Thanh Dương nhiều:
“Thanh Dương thư cho ạ, em chú năm ở bên đó biểu hiện , công việc nhanh ch.óng thạo việc đấy.”
Hàn Hựu gật đầu:
“Ừm, nhận , quả thực biểu hiện , mới một tháng thăng chức .”
Anh chỉ vị trí phía lờ mờ thấy ánh sáng:
“Sắp đến nơi .”
Hàn Dẫn cũng bắt chước Hàn Minh Thắng áp mặt cửa sổ ngoài, cổng căn cứ xây dựng vô cùng uy nghi, cửa cổng sáu lính vác s-úng gác, thấy xe bộ đội từ xa chào theo nghi thức quân đội.
Hàn Dẫn nhịn thốt lên kinh ngạc trong lòng, thế thì ngầu quá mất.
Đây là đầu tiên cô đến một căn cứ quân sự chính quy, cũng là đầu tiên cảm nhận một cách thiết thực những gì trai của nỗ lực trong mười mấy năm qua để đổi lấy là như thế nào.
Trong mắt cô lóe lên vẻ xúc động giống như Hàn Minh Thắng, hai thể tới bước , thực sự vất vả, phi thường.
————————————
Xe chạy thẳng đến lầu sáu, gần chín giờ nhưng dì Trương thấy tiếng động vẫn đặc biệt cửa.
Bà và đôi vợ chồng trẻ nhà họ Hàn đều thiết, tự thấy nên mặt khu gia đình chào đón nhà của họ một chút.
Từ xe Jeep nhảy xuống một cô gái trẻ dáng cao ráo mảnh khảnh, diện mạo xinh xắn.
Có lẽ nhận ánh mắt của dì Trương, cô nghiêng đầu một cái, nụ linh động trong khoảnh khắc đó khiến mắt dì Trương sáng lên.
Hàn Dẫn vốn dĩ cởi mở, thấy bà vẻ hiền hậu liền chủ động chào hỏi:
“Chào dì ạ, cháu là Hàn Dẫn em gái của Hàn Hựu, phiền quá.”
Giọng trong trẻo vui tươi, giống như một chú chim hỉ thước nhỏ.
Dì Trương càng thêm yêu thích:
“Ôi chao, em gái tiểu Hàn, trông ngoan quá.
Chào cháu chào cháu, dì họ Trương, con trai dì là đồng nghiệp của trai cháu, nhớ sang nhà dì chơi nhé.”
Hàn Dẫn gật đầu:
“Dạ ạ, dì đừng chê cháu phiền là ạ.”
Chúc Hi Ngữ kéo cô:
“Đợi em sẽ dì Trương là nhất đời .
Dì ơi, con dẫn em lên , tắm cho kịp giờ đóng cửa nhà tắm ạ.”
Dì Trương vội xua tay:
“Đi , thế thì nhanh chân lên một chút.”
Đợi bà mới về nhà, con dâu Lý Vân vẫn đang radio ở phòng khách, thấy bà về liền hỏi:
“Mẹ, trông thế nào ạ?”
Dì Trương tiếp tục đun nước ngâm chân:
“Nhìn một cái là một nhà ngay, cô bé cũng xinh lắm.”
Bà chậc lưỡi:
“Cha của Hàn Hựu cũng ở đó, trông đúng kiểu nông dân thật thà giống như cha con , mà sinh con trai con gái xinh như thế.”
Lý Vân rũ mắt:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nhat-ky-tro-minh-cua-con-nuoi-doc-ac-thap-nien/chuong-172.html.]
“Vậy xem là sắp thành .”
Dì Trương thắc mắc:
“Thành cái gì cơ?”
Lý Vân thản nhiên:
“Cao Nghiệp đoàn trưởng của Tôn Thao kết thông gia với Hàn Hựu đấy.
Tôn Thao hôm nọ tình cờ thấy, Cao đoàn trưởng tìm Hàn Hựu hỏi em gái đính hôn .”
Dì Trương :
“Phu nhân nhà Cao đoàn trưởng thường xuyên qua nhà họ Hàn chơi lắm, lẽ là hợp duyên chăng.”
Điều Lý Vân quan tâm là cái , chồng cô và Hàn Hựu theo một nghĩa nào đó là đối thủ cạnh tranh, càng lên cao càng khó thăng tiến, cô quan tâm hơn đến việc liệu Hàn Hựu nhận những ủng hộ mới .
cô cũng lười chuyện với chồng, cô lạnh lùng quan sát, chính chồng cô cũng yêu quý vợ chồng Hàn Hựu đấy thôi.
————————————
Hàn Hựu phụ trách Hàn Minh Thắng, Chúc Hi Ngữ phụ trách Hàn Dẫn, gia đình bốn kịp giờ nhà tắm đóng cửa để tắm rửa sạch sẽ, sảng khoái trở về nhà, lúc mới thời gian tham quan tổ ấm nhỏ của đôi vợ chồng.
Chúc Hi Ngữ giới thiệu lượt phòng khách, phòng ăn và ban công, đó mới đẩy cửa phòng của Hàn Minh Thắng .
Trong phòng sáng sủa, tường cửa sổ nhưng phía cửa một ô kính nhỏ nên bí bách.
Sát tường là một chiếc giường đơn một mét hai, trải bộ drap màu xanh quân đội.
Cuối giường đặt một chiếc bàn nhỏ và một chiếc ghế mây lớn mà Chúc Hi Ngữ đặc biệt đổi từ công xã, cũng coi như dành cho Hàn Minh Thắng một chút gian riêng tư.
Căn phòng nhỏ nên chỉ đặt rương gỗ long não và giá treo quần áo.
“Cha, phòng nhỏ, cha cứ ở tạm, nếu thoải mái chúng con sẽ nghĩ cách khác ạ.”
Chúc Hi Ngữ chút ngại ngùng.
Hàn Minh Thắng lắc đầu, chỗ chỗ , sờ sờ, đặc biệt là bóng đèn điện sáng trưng đầu:
“Rất , đây là đầu tiên cha ở nhà lầu đấy.”
Hàn Hựu cuối cùng:
“Cha cứ yên tâm ở, nếu giấy giới thiệu hết hạn thì bảo chú năm cái mới gửi lên.
Bộ đội đất tự khai khẩn, nếu cha trồng trọt thì thứ hai con xin.”
Hàn Minh Thắng lắc đầu, giọng trầm xuống:
“Đợi các con đều định cả cha sẽ về, cha rời khỏi Tây Lĩnh .”
Hàn Hựu thể như , thể sắp xếp cuộc sống cho ông như , đối với Hàn Minh Thắng mà là niềm hạnh phúc ngoài dự tính .
Hàn Dẫn thấy liền kéo Chúc Hi Ngữ:
“Hi Ngữ, phòng của em ạ?”
Cô chịu nổi cảnh tượng .
Chúc Hi Ngữ chỉ tay về phía cánh cửa treo rèm hoa nhí đối diện:
“Vào xem , xem thích .”
Hàn Dẫn reo hò chạy qua, đẩy cửa càng thêm vui sướng xoay tròn mấy vòng, đồ nội thất bằng gỗ thật, tủ quần áo bốn cánh lớn, drap trải giường màu hồng đào, rèm cửa cùng họa tiết với rèm cửa , khăn trải bàn, còn cả bộ đồ dùng sinh hoạt bàn nữa.
Hàn Dẫn xoay ôm lấy Chúc Hi Ngữ:
“Cảm ơn chị, em thích quá mất, cảm ơn , cảm ơn chị dâu hai.”
Cô kéo Chúc Hi Ngữ nghiên cứu những thứ bàn.
Hàn Minh Thắng căn phòng rõ ràng trang trí một cách tâm huyết, trong lòng càng thêm xót xa, đây là những thứ mà cả đời ông từng mang cho con trai con gái.
Hàn Hựu thấy Hàn Minh Thắng lúng túng cúi đầu che giấu đôi mắt đẫm lệ, lòng bỗng nhói lên một cái.
Trước đó trong lòng ít nhiều vẫn còn tồn tại một chút tâm lý so đo trẻ con kiểu “con nhất định cho thấy, đứa con mà cần thể tự cuộc đời”, nhưng dù là lúc nãy ở nhà tắm là hiện tại, chỉ thấy từ trong mắt Hàn Minh Thắng sự tự hào, xót xa và tự ti, đột nhiên cảm thấy như thật chẳng ý nghĩa gì.
Trong gia đình , mười mấy năm , và Hàn Minh Thắng chẳng qua cũng chỉ là những đáng thương kém gì , đều sống sự chi phối cảm xúc của Đinh Phương Thư.
Mà khi Hàn Minh Thắng gian để thở, ông luôn nỗ lực để một cha .