Nhật Ký Trở Mình Của Con Nuôi Độc Ác [Thập Niên] - Chương 171
Cập nhật lúc: 2026-02-24 05:35:44
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hàn Hựu sờ mũi, phản bác, thái độ nhận chân thành:
“Chấp nhận sự trừng phạt của tổ chức, xin lấy công chuộc tội.”
Chúc Hi Ngữ hừ lạnh:
“Bác bỏ.”
————————————
Kể từ khi tàu hỏa tiến địa phận tỉnh Xuyên, Hàn Minh Thắng từng xuống nào.
Hàn Hựu chuẩn cho họ hai vé giường mềm, chỗ của Hàn Dẫn ngay phía Hàn Minh Thắng, lúc Hàn Minh Thắng đang ngửa đầu hỏi cô:
“Dẫn Nhi, còn bao lâu nữa?”
“Hơn nửa tiếng nữa.”
Hàn Dẫn chút bất lực, tháo đồng hồ đưa cho ông:
“Cha tự xem .”
Đối diện họ là một cặp vợ chồng trung niên, thấy Hàn Minh Thắng nãy giờ cứ yên, liền lên tiếng an ủi ông:
“Anh , tàu dừng ở ga ít nhất mười phút đấy, khi ga sẽ giảm tốc độ rõ rệt, cần lo .”
Đối mặt với ngoài, Hàn Minh Thắng chút trầm mặc:
“Cảm ơn.”
Hàn Dẫn đỡ cho ông:
“Cảm ơn chú dì, con và cha con đầu tàu hỏa, trai con công việc bận rộn, cha con sợ quá ga phiền .”
Người phụ nữ trung niên :
“Lần đầu tàu hỏa cũng mà, sẽ căng thẳng như thế nữa .
Anh trai cháu việc ở Quảng Châu ?”
“Vâng, lính ở Quảng Châu ạ.”
Hàn Dẫn và Hàn Minh Thắng đều lộ vẻ tự hào, thể thấy họ đều yêu thương con trai và trai .
Người phụ nữ nhớ :
“Phía Quảng Châu quả thực đồn trú, trai cháu chức vụ thấp chứ?
tiểu đoàn trưởng bên lục quân, căn nhà phân cũng chẳng đủ ở .”
Hàn Dẫn định gì đó nhưng Hàn Minh Thắng kéo một cái:
“Nửa tiếng nữa , Dẫn Nhi con xuống xỏ giày và mặc áo khoác .
Đến nơi là xuống ngay, đừng để hai chị dâu con đợi lâu.”
Người phụ nữ cũng giận, hì hì cũng bắt đầu thu dọn hành lý:
“ là thể thu dọn đồ đạc .”
Tốc độ tàu hỏa chậm dần , Hàn Hựu vẫn giống như , tính toán kỹ vị trí của hai cha con, đảm bảo họ thể thấy ngay lập tức.
Cuối cùng, tàu hỏa dừng .
Hàn Dẫn dán c.h.ặ.t mắt cửa sổ, từ xa thấy bóng dáng trai :
“Cha, cha kìa, , còn chị Hi Ngữ nữa!”
Hàn Minh Thắng lúc căng thẳng vô cùng, hai tay xách túi hành lý, còn bảo Hàn Dẫn túm lấy vạt áo .
Hàn Hựu cũng thấy hai cha con, cúi đầu với Chúc Hi Ngữ:
“Em đợi ở đây nhé, qua đón một chút.”
Thấy cô gật đầu mới tiến gần cửa sổ xe:
“Đưa hành lý qua cửa sổ cho , cho dễ.”
Người xuống ở Quảng Châu ít, lối chật ních những .
Hàn Minh Thắng vội vàng đáp lời, đưa đồ đạc trong tay ngoài.
Người phụ nữ trung niên lúc đang cạnh Hàn Dẫn, cảm thán:
“Hai em cháu, ai nấy đều trông ưa cả.”
Hàn Dẫn chỉ tay về phía bóng dáng màu trắng sân ga:
“Đó là chị dâu hai của cháu, chị mới là nhất nhà cháu.”
Nghe cô , phụ nữ trung niên khó khăn móc kính từ trong túi đeo , xuyên qua đám đông nhốn nháo, quả nhiên thấy một cô gái trẻ tuổi dung mạo tinh xảo, khí chất xuất chúng.
Bà gật đầu tán đồng, đầu khen Hàn Minh Thắng:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nhat-ky-tro-minh-cua-con-nuoi-doc-ac-thap-nien/chuong-171.html.]
“Anh thật phúc, con trai con gái, đến cả con dâu cũng xuất sắc như .”
Hàn Minh Thắng tươi:
“Đều là những đứa trẻ ngoan cả.”
Đợi đến cửa toa xe, Hàn Hựu cũng tới đó, hành lý xách một tay, tay đưa che chở cho Hàn Dẫn:
“Xuống từ từ thôi.”
Cho đến khi chân chạm đất, con trai ở ngay mặt, Hàn Minh Thắng mới thở phào nhẹ nhõm:
“Hàn Hựu.”
Hàn Hựu hộ tống họ về phía cửa :
“Đói , chúng lên xe, ăn cơm .”
Hàn Dẫn lúc sớm chạy tới ôm chầm lấy Chúc Hi Ngữ:
“Hi Ngữ, em nhớ chị quá.”
Thắt lưng của Chúc Hi Ngữ suýt chút nữa trẹo, Hàn Hựu để dấu vết đỡ cô một cái:
“Chị cũng nhớ em.”
Hàn Hựu hai quan trọng nhất trong đời :
“Được , đói , chúng ăn cơm .”
Chắc chắn là đói , những món Hàn Hựu gọi đều ăn sạch bách, Chúc Hi Ngữ sợ Hàn Minh Thắng tự nhiên, chủ động hỏi:
“Cha ăn no ạ?
Chưa no thì chúng gọi thêm, về nhà ăn của bộ đội chắc chắn là đóng cửa .”
Hàn Minh Thắng xua tay:
“Ăn no .”
Ông chút xúc động:
“Bây giờ chúng về luôn ạ?”
“Vâng, trong nhà đều dọn dẹp xong , từ thành phố Quảng về bộ đội cũng xa lắm, lái xe một tiếng là đến nơi.”
Hàn Minh Thắng và Hàn Dẫn chăm chú.
Hàn Hựu thấy liền dậy:
“Đi thôi, về nhà sớm còn kịp giờ nhà tắm công cộng.”
Trên đường về trời tối mịt, căn bản rõ bên ngoài, Hàn Dẫn liền tập trung nắm tay Chúc Hi Ngữ hỏi han đủ thứ:
“Hi Ngữ, chị Tú Nhi quần áo thật sự ?
Cô bao nhiêu tuổi ạ?”
“Ừm, cô kém tụi ba bốn tuổi thôi, tay nghề cực kỳ , là bà ngoại truyền cho cô đấy...”
“Nhà máy cơ khí đều những gì ạ?
Có khó chị?
Nếu em thì sẽ ở ạ?”
“Đợt tuyển dụng là xưởng linh kiện, cụ thể công việc gì chị cũng rõ lắm.
cuối tháng nhà máy cơ khí sẽ một đợt tuyển chọn nội bộ, công đoàn, hội phụ nữ, tài chính đều chỉ tiêu.”
Chúc Hi Ngữ đem những gì cho Hàn Dẫn.
Nhắc đến câu hỏi cuối cùng, cô nhớ đến chuyện Hàn Hựu , con sói xa ngoạm lấy con mồi là chịu buông , cô hừ nhẹ một tiếng.
Hàn Hựu tằng hắng một cái, vội vàng tiếp lời:
“Nhà máy cơ khí trong nội thành Quảng Châu, ký túc xá cho công nhân độc .
Bộ đội mỗi ngày lúc năm giờ đều xe hậu cần về, bình thường giữa công xã và Quảng Châu cũng xe khách, nếu em về nhà cũng thuận tiện.”
Hàn Hựu hiểu em gái , quả nhiên cô hề chút sợ hãi nào, còn khá vui vẻ:
“Hay quá, ở trong thành phố thì thuận tiện chơi .
Em cứ ở ký túc xá công nhân , hồi cấp ba em cũng ở nội trú mà, lúc đó sáu trong phòng ký túc xá bọn em chơi với lắm.”
Nói nửa chừng cô sực nhớ đến Chúc Hi Ngữ, vội vàng rướn về phía ghế phụ:
“Hi Ngữ, em ý ở khu gia đình , em chỉ thấy trong thành phố vui hơn thôi.”
Chúc Hi Ngữ thấy cô sợ hãi, vui mừng còn kịp, thể vì chuyện mà trách cô:
“Không , nếu chị rảnh chị sẽ đến tìm em chơi, hai chị em chen chúc ngủ chung.”