Nhật Ký Trở Mình Của Con Nuôi Độc Ác [Thập Niên] - Chương 167

Cập nhật lúc: 2026-02-24 05:35:40
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Hàn Hựu nghiêng sang kiểm tra dây an cho Chúc Hi Ngữ:

 

“Phía sẽ xóc hơn một chút, thoải mái thì với ."

 

Quay đầu là khuôn mặt phóng to của Trang Vĩ, Hàn Hựu cũng dọa cho giật :

 

“Cậu gì đấy?"

 

Trang Vĩ trợn tròn mắt, vẻ mặt nghiêm túc:

 

“Tớ đang học tập đây, tớ xem xem tại đều thương vợ nhất khu gia thuộc.

 

Cái danh hiệu , tớ nhường cho thêm nửa tháng nữa, đợi tớ tới hãy nhường ngôi ."

 

Chúc Hi Ngữ bộ động tác của hai cho bật , nắm bắt trọng điểm:

 

“Cho nên nửa tháng nữa kết hôn ?

 

Chúc mừng , cuối cùng cũng chính thức công nhận."

 

Trang Vĩ đến mức mắt sắp híp :

 

“Cảm ơn, cảm ơn.

 

Hôm nay chính là chuẩn sính lễ đây."

 

Cậu cũng đầu , “Tớ với hậu cần là lấy căn phòng ngay lầu nhà các , kết quả hậu cần bắt tớ đợi thông báo, gì mà đợi chứ, thật là hiểu nổi."

 

Chúc Hi Ngữ nhớ một chút, tầng hai vốn là chỗ ở của Tham mưu Trung đoàn 3, Tết điều chuyển sang quân khu khác, “ ai ở, tòa nhà của chúng ánh sáng .

 

em vợ Tham mưu Lý qua, đứa nhỏ nhà hàng xóm của họ , nhất nên hỏi Hạ Hạ một chút."

 

Có một ghét tiếng trẻ con , ví dụ như Triệu Vận, nên lúc đó cô thà ch-ết cũng chịu học khoa nhi.

 

Trang Vĩ chỉ đường cho Hàn Hựu:

 

“Ra khỏi công xã cứ thẳng, đến ngã tư thứ ba thì rẽ ."

 

Lại trả lời Chúc Hi Ngữ, “Em trai nhỏ của Hạ Hạ mới ba tuổi, bình thường đều là cô chăm sóc, vấn đề chắc là lớn , lát nữa tớ sẽ hỏi cô ."

 

Dương Hạ Hạ cách công xã đầy nửa tiếng xe nhưng nửa đoạn đường nhựa, rẽ đường đất thôn quê lâu, Chúc Hi Ngữ tại cảm thấy ch.óng mặt, cô đột ngột thò đầu ngoài:

 

“Oẹ——"

 

Lúc cô dậy Hàn Hựu phát hiện sự bất thường của cô, thấy trong lòng lo lắng khôn nguôi, nhưng vẫn chậm rãi dừng xe định, lúc mới nhảy xuống xe từ phía bên chui ghế , đỡ lấy vai Chúc Hi Ngữ:

 

“Bé cưng, ?"

 

Đối mặt với bọn họ, vẻ lo lắng mặt Trang Vĩ bỗng chốc khựng , há hốc mồm, thốt nên lời nhắc cái danh xưng khiến bối rối .

 

Ông già ở nhà gọi bà kế nhỏ của là “tâm can" đủ khiến thấy ê răng , ngờ Hàn Hựu còn sến súa hơn, bé cưng, chẳng đây là chị họ gọi cháu gái nhỏ ...

 

Tại cái danh xưng khiến thấy ê răng thế Hàn Hựu gọi khiến thấy thật ngọt ngào, thật đúng mực như chứ...

 

Hàn Hựu căn bản màng tới Trang Vĩ nữa, cẩn thận ôm lấy Chúc Hi Ngữ nôn xong, từ trong túi lấy khăn giấy lau khóe miệng cho cô, thăm dò nhiệt độ trán cô, may mà nóng.

 

“Chỗ nào thoải mái?

 

Còn nôn ?"

 

Chúc Hi Ngữ lắc đầu, mắt rưng rưng lệ, đây cô tật say xe.

 

buổi sáng cô ăn mì Hàn Hựu nấu, ăn bánh ngọt và sữa, những thứ ngọt, “Có sáng nay ăn ngọt quá ?

 

Em thấy ch.óng mặt, buồn nôn."

 

Hàn Hựu nhíu mày, sang với Trang Vĩ:

 

“Cậu đón Dương đồng chí , đoạn đường quá xóc, tớ bộ cùng cô một lát, lát nữa đón bọn tớ."

 

Trang Vĩ hồn, trực tiếp chui vị trí lái:

 

“Được, tớ sẽ nhanh nhất thể."

 

Hàn Hựu hiệu cho đưa bình nước ở bên cửa xe qua:

 

“Không vội, lái chậm một chút."

 

Lúc mới nửa bế Chúc Hi Ngữ xuống xe.

 

Chúc Hi Ngữ xuống xe thấy đỡ hơn nhiều:

 

“Đứng đất là nôn nữa, hóa em còn say xe ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nhat-ky-tro-minh-cua-con-nuoi-doc-ac-thap-nien/chuong-167.html.]

 

Hàn Hựu đưa nước cho cô:

 

“Uống một chút , buổi sáng đừng chỉ ăn đồ ngọt nữa."

 

Chúc Hi Ngữ nhận lấy uống một ngụm:

 

“Liên quan gì đến bánh ngọt của em chứ.

 

Em thấy chắc là tại , tối qua hại em thức khuya như , em ngủ ngon, nên mới say xe."

 

thể tự là do tham ăn, nhưng Hàn Hựu như , vì nếu chính cô cũng đồng ý với cách , Hàn Hựu chắc chắn sẽ nhân cơ hội quản thúc đồ ăn vặt của cô.

 

Hàn Hựu thấy cô vẫn còn sức đấu khẩu, trông cũng giống như nãy mặt trắng bệch nữa, bờ môi đang mím c.h.ặ.t mới nới lỏng đôi chút, vươn tay lau vết lệ nơi khóe mắt cô:

 

“Được, đều tại ."

 

Anh như , mặt còn đầy vẻ xót xa, giống như đang dỗ dành đứa trẻ ba tuổi , Chúc Hi Ngữ thấy chút áy náy:

 

“Được , trách .

 

Là do em buổi sáng lúc bụng đói ăn quá nhiều đồ ngọt, em sẽ như nữa."

 

Hàn Hựu vươn tay dắt cô ngược :

 

“Bé cưng ngoan.

 

Còn thể tự ?

 

Chúng bộ hết đoạn đường , Trang Vĩ lái xe nhanh, tránh cho lát nữa em khó chịu."

 

Chúc Hi Ngữ ngoan ngoãn theo dẫm lên con đường đất thôn quê ngược , cô Hàn Hựu nửa bước, mắt đặt mặt đường, ngó xung quanh.

 

Hàn Hựu bất lực, mỗi đến lúc luôn cảm thấy Chúc Hi Ngữ giống như một thiếu nữ ngây thơ lãng mạn, còn chính là gã đàn ông xa dụ dỗ cô gái nhỏ.

 

vui khi thấy sự đổi của Chúc Hi Ngữ, so với sự cảnh giác, thận trọng mà cô bộc lộ khi mới quen, càng thể luôn vô tư lự như thế .

 

Chúc Hi Ngữ đến đường lớn thì chịu nữa:

 

“Lát nữa mồ hôi đầy thì ."

 

Hàn Hựu tiến gần cô bộ hít hà khắp nơi:

 

“Chỗ nào mồ hôi, rõ ràng là thơm phức mà."

 

“Bíp bíp——" Trang Vĩ cắt ngang màn trêu ghẹo của ông chú già.

 

Dương Hạ Hạ cũng thò đầu cửa sổ:

 

“Hi Ngữ, vẫn chứ?"

 

ở phía ghế phụ, để ghế cho Hàn Hựu, lát nữa mới thuận tiện chăm sóc Chúc Hi Ngữ.

 

“Đỡ nhiều ."

 

Chúc Hi Ngữ chào hỏi cô:

 

“Hạ Hạ, lâu gặp."

 

Hàn Hựu cũng chào cô:

 

“Dương đồng chí."

 

Sau đó đưa Chúc Hi Ngữ phía , “Hay là em dựa ngủ một lát?

 

Lát nữa Trang Vĩ lái xe..."

 

Chúc Hi Ngữ chọc một cái cắt ngang lời , nhưng Trang Vĩ thấy câu , chất vấn:

 

“Cái gì gọi là vì tớ lái xe nên ngủ một lát?

 

Tớ lái xe cũng giỏi mà.

 

Lão Hàn thật t.ử tế, đây nào ngoài mà chẳng là tớ lái xe chứ."

 

Dương Hạ Hạ nén sự thôi thúc đầu , trấn an Trang Vĩ:

 

, em trai nhỏ của tớ lái xe giống như lái máy bay đó."

 

Chúc Hi Ngữ và Hàn Hựu đều nhịn , Dương Hạ Hạ cũng muộn màng nhận lời đúng:

 

“À, ý tớ là, thấy lái giỏi, trong mắt lái máy bay chính là lợi hại nhất."

 

 

Loading...