Nhật Ký Trở Mình Của Con Nuôi Độc Ác [Thập Niên] - Chương 165
Cập nhật lúc: 2026-02-24 05:35:38
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hàn Hựu thấy cô thở dài xoa bụng, kéo cô:
“Xuống lầu dạo chút ?"
Chúc Hi Ngữ lập tức gật đầu:
“Ừm ừm, bây giờ ngày nào em cũng dạo để rèn luyện thể."
Hàn Hựu thuận thế xoa đầu cô:
“Ngoan lắm.
Ngày mai chúng Quảng Châu, tóc mái của em che mắt ?"
Chúc Hi Ngữ đưa tay vuốt vuốt:
“Lát nữa em tự cắt, cái em thạo lắm, từ nhỏ quen ."
“Cho nên từ nhỏ em để kiểu tóc ?"
Hàn Hựu nương theo lời cô mà tưởng tượng một chút, mắt hiện một cô bé mặt tròn xoe, lòng bỗng chốc mềm nhũn.
Chúc Hi Ngữ đang giày, nên sự ngập ngừng của cô Hàn Hựu bắt gặp:
“Chỗ dì Dương ảnh của em, em cho xem."
Cô dậy, mắt đầy ý , “Hồi nhỏ em yêu quý lắm, nhiều bạn nhỏ thích chơi với em."
Hàn Hựu đưa tay ôm lấy cô:
“Nếu lúc đó mà quen em, chắc chắn sẽ là cái đuôi nhỏ trung thành nhất của em."
Hai nắm tay xuống lầu, đến đầu cầu thang mới buông tay .
Thời tiết ấm lên, “hội tám chuyện" ở sân nhà thím Trương khai trương trở , nhưng điểm khác biệt là Chúc Hi Ngữ thể gọi tên hầu hết trong đó .
Mà họ khi gặp Chúc Hi Ngữ cũng sẽ tán gẫu với cô vài câu, tuy tiếc nuối vì Chúc Hi Ngữ gia nhập cùng họ, nhưng sẽ bao giờ lén lút xì xào cô hòa đồng nữa.
Họ đều chuyện Chúc Hi Ngữ sách, còn là một tác giả nổi tiếng, đều cảm thấy vô cùng tự hào.
Chúc Hi Ngữ đáp những lời hỏi thăm của , lúc mới chú ý thấy trong đám đông thêm một cặp con lạ mặt, nhưng cô nghĩ là thuộc nhóm nhà mới đến dịp năm mới nên mỉm gật đầu cùng Hàn Hựu xa dần.
Người trong khu gia thuộc mấy tháng nay còn ngạc nhiên cảnh tượng nữa, ngay cả nhiều nhà mới đến cũng từng chuyện Hàn Hựu và Chúc Hi Ngữ tình cảm , chuyện cùng với việc “phu nhân nhà Trung đoàn trưởng Trung đoàn 2 kiêu ngạo thích tiếp chuyện" trở thành những điều bắt buộc khi mới khu gia thuộc.
Đợi xa một chút Hàn Hựu mới lên tiếng:
“Anh đón Doãn Nhi qua đây, ?"
“Dĩ nhiên là , là chuyển hộ khẩu trực tiếp qua đây vẫn để ở quê ạ?"
Chúc Hi Ngữ nếu chỉ đơn giản là qua đây chơi thì Hàn Hựu sẽ hỏi ý kiến cô một cách trị trọng như .
Hàn Hựu hiệu cho cô về phía con đường nhỏ vắng :
“Thực theo chức vụ của thì thể sắp xếp công việc cho nhà, em tên ở khoa tuyên truyền , nên suất vẫn còn, dành cho Doãn Nhi."
Chúc Hi Ngữ chút do dự:
“Vậy còn cha... cứ để ông ở nhà một ?
Sau nếu chuyển công tác nơi khác, Doãn Nhi ?"
Hàn Hựu tự nhiên cũng cân nhắc chuyện :
“Ừm, cho nên để Doãn Nhi và cha tự quyết định.
Doãn Nhi bây giờ ở trong thôn ghi điểm cũng là chuyện lâu dài, bên Tây Lĩnh nghĩ ai phù hợp để con bé tiếp xúc."
Chúc Hi Ngữ gật đầu:
“ , sự hạn chế của môi trường là lớn."
Hàn Hựu nhắc đến Hàn Minh Thắng rõ ràng suôn sẻ cho lắm:
“Anh để Hàn... cha qua đây xem thử."
Hàn Hựu Hàn Minh Thắng quan tâm , luôn tìm đến bạn chiến đấu của để dò hỏi tình hình cuộc sống của ở quân đội, để ông qua đây xem thử thì ông mới thể yên tâm .
Chúc Hi Ngữ đương nhiên sẵn lòng, thực cô khá mong chờ việc Hàn Hựu và Hàn Minh Thắng hòa giải, cho dù muộn nhiều năm, nhưng Hàn Minh Thắng quả thực chân thành đối với Hàn Hựu, Hàn Hựu cũng luôn nhớ đến ông.
Lần cơ hội , nếu họ thể hòa giải thành công thì đối với cả hai đều là sự giải thoát.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nhat-ky-tro-minh-cua-con-nuoi-doc-ac-thap-nien/chuong-165.html.]
“Được ạ, ngày mai chúng thành phố mua ít đồ về dọn dẹp những căn phòng còn trống trong nhà.
Rồi cắt thêm ít vải, nhờ Tú Nhi may cho em gái và cha mấy bộ quần áo mới."
Hàn Hựu thấy vợ một lòng nghĩ cho , nhịn ôm lòng:
“Cảm ơn em."
Chúc Hi Ngữ lo lắng bốn phía:
“Ái chà, , về nhà ."
Hàn Hựu bật , cố ý hôn lên má cô một cái mới lùi , đương nhiên quan sát xung quanh mới dám ôm:
“Về nhà gì cơ?"
Chúc Hi Ngữ bực :
“Em về nhà lấy đồ tắm!
Anh về nhà giặt ga giường vỏ gối !"
Hàn Hựu sờ mũi:
“Anh cũng ngờ tới mà."
Lượng tồn kho quá nhiều, trào ngoài là chuyện bình thường thôi.
————————————
Hàn Hựu vẫn giống như đầu đưa Chúc Hi Ngữ đến nhà tắm, khi tắm xong liền ghế dài ở cửa nhà tắm đợi .
Vì lúc đa là phụ nữ và trẻ em, Hàn Hựu sợ họ tự nhiên nên nhắm mắt ngửa đầu tựa ghế dài.
Lúc Chúc Hi Ngữ thấy chính là cảnh tượng , ánh nắng ấm áp mang theo thở mùa xuân dịu dàng phủ đầy Hàn Hựu, ánh sáng cực hạn khiến ngũ quan của hiện rõ mồn một, sống mũi cao thẳng là bắt mắt nhất, tinh xảo như một tác phẩm nghệ thuật.
Hàn Hựu như cảm nhận ánh mắt của cô, mở mắt đầu về phía , tim Chúc Hi Ngữ vì cái mà đình trệ.
Cô dường như bộ dạng của Hàn Hựu khi việc, sắc sảo, nhạy bén, rung động lòng .
Hàn Hựu dậy:
“Đi thôi, về nhà thôi."
Chúc Hi Ngữ lúc mới chạy nhỏ bước tới, khóe mắt thấy nhiều đang về phía , lầm bầm:
“Sau cho phép như thế nữa."
“Thế nào?"
Hàn Hựu nhướng mày.
Giọng Chúc Hi Ngữ thấp đến mức thể thấy:
“Không ở đây quyến rũ ."
Hàn Hựu nghiêng đầu cô:
“Được, chỉ ở nhà quyến rũ em thôi."
Chúc Hi Ngữ trong những chuyện thế v-ĩnh vi-ễn thắng , cũng .
Về đến nhà, Hàn Hựu tự giác bắt đầu giặt ga giường vỏ gối, Chúc Hi Ngữ thì ở trong hai phòng ngủ phụ quan sát bốn phía:
“Phòng nhỏ cho cha lắm ?"
Nói là nhỏ, cũng chỉ là so với hai phòng ngủ thôi.
“Đợi ông qua đây tính."
Hàn Hựu tiên dùng nước sạch xả sạch những chỗ dính dáp, “Ông chắc là yên , phòng ngủ chắc chỉ ở lúc ngủ thôi."
Chúc Hi Ngữ gật đầu:
“Nếu Doãn Nhi xác định qua đây, nhờ thợ ở công xã đóng cho con bé một cái tủ quần áo, cái cũ nhỏ quá, em cũng nhờ Tú Nhi may cho con bé một cái rèm cửa một chút."
“Được, đều em hết."
Hàn Hựu cảm ơn Chúc Hi Ngữ, sự bụng của Chúc Hi Ngữ đối với nhà họ Hàn phần lớn là đang tính toán , “Cảm ơn em."