Nhật Ký Trở Mình Của Con Nuôi Độc Ác [Thập Niên] - Chương 163

Cập nhật lúc: 2026-02-24 05:35:36
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Hàn Hựu chọc cho bật , đè xuống để phô diễn thực lực của , “Nói gì hả?"

 

Anh hôn nhẹ lên giữa lông mày Chúc Hi Ngữ, “Anh là xót em, sợ dạo em ngủ ngon."

 

Chúc Hi Ngữ chút đỏ mặt, trách cô nghĩ nhiều ?

 

Lúc cô mới đến tùy quân Hàn Hựu bắt nạt thành bộ dạng gì ?

 

Lần xa cách lâu hơn, Hàn Hựu rõ ràng đang ở thế tên dây phản thường chỉ ôm cô ngủ thuần túy, cô thể nghĩ nhiều ?

 

cô quả thực chút buồn ngủ , nhất là khi rúc l.ồ.ng ng-ực ấm áp của Hàn Hựu, cơn buồn ngủ thể ức chế mà trào dâng.

 

Hàn Hựu vỗ nhẹ lên lưng yêu, “Có ở đây, ngủ ."

 

Đợi đến khi Chúc Hi Ngữ ngủ say, Hàn Hựu vẫn cúi đầu cô.

 

Chúc Hi Ngữ g-ầy thấy rõ, khuôn mặt nhỏ nhắn khó khăn lắm mới nuôi chút thịt giờ chỉ còn những đường nét thanh mảnh, lúc lúm đồng tiền ẩn thì càng hiện rõ vẻ thanh lãnh, tựa như một vị thần nữ thấu nhân gian.

 

Hàn Hựu chọc chọc vị trí lúm đồng tiền của cô, khiến hừ nhẹ một tiếng vùi đầu sâu hơn lòng , lúc mới mãn nguyện ôm giấc ngủ.

 

Sáng ngày hôm Hàn Hựu vẫn như thường lệ, khi chuông báo thức vang lên, thở dài một , dùng nghị lực lớn mới rời khỏi yêu và chăn ấm.

 

Anh nhẹ chân nhẹ tay ngoài, từ ngăn kéo bàn việc tìm thấy thứ :

 

túi hồ sơ bệnh án của Chúc Hi Ngữ.

 

Anh lấy xem kỹ, tờ cùng là đơn thu-ốc của hai ngày , chỉ kê một ít thu-ốc đông y trị đờm.

 

Phía còn ba tờ nữa, tờ nghiêm trọng nhất kê dày đặc một đống thu-ốc.

 

Hàn Hựu mím môi, thu dọn đơn thu-ốc để chỗ cũ.

 

Kể từ khi Chúc Hi Ngữ cho , cũng sẵn lòng thành cho tấm chân tình của yêu.

 

Lần trong cuộc diễn tập liên quân khu vực, vẫn thứ nhất, giống như hầu hết các cuộc thi từng tham gia đây.

 

Sư đoàn trưởng Uông khi báo cáo thì vui mừng, lớn vỗ tay:

 

“Tốt lắm!

 

Tiểu Hàn quả nhiên là v.ũ k.h.í bí mật của Sư đoàn 1 chúng , đúng là kiếm tuốt vỏ tất diệt quân thù!"

 

Cuộc diễn tập hoành tráng, mỗi quân khu đều cử những đơn vị tinh nhuệ nhất, Hàn Hựu ở trong môi trường mà vẫn thể giành vị trí thứ nhất, đủ để phô diễn phong thái của Quân khu tỉnh Xuyên chúng .

 

Ông mỉm tiếp:

 

“Tiền thưởng thì , nổi tiếng là lo cho gia đình, một tháng , hôm nay đặc cách cho nghỉ phép."

 

Hàn Hựu ánh mắt sáng rực lên, chào điều lệnh:

 

“Cảm ơn Sư đoàn trưởng Uông."

 

Trần Giang ha ha:

 

“Sư đoàn trưởng bộ dạng kìa, cần giữ thể diện cho .

 

Cậu chỉ là lo cho gia đình?

 

Ai mà chiều vợ cũng thuộc hàng quán quân trong khu gia thuộc chứ."

 

Sư đoàn trưởng Uông lớn:

 

“Tiểu Trần đúng!

 

Ngay cả cũng phong thanh.

 

đây là chuyện , quân nhân chúng ngoài bảo vệ tổ quốc, về nhà cũng gánh vác trách nhiệm con, chồng, cha, tôn trọng và cảm ơn sự cống hiến, hy sinh của hậu phương quân đội."

 

Hàn Hựu mặt đổi sắc:

 

sẽ tiếp tục nỗ lực!"

 

Lúc là cuối buổi họp, khí thoải mái, Cao Nghiệp cũng trêu chọc:

 

“Đừng nỗ lực thêm nữa Phó trung đoàn trưởng Hàn ơi.

 

Để cho chúng con đường sống với!"

 

——————————

 

Khi cuộc họp kết thúc mới hơn mười giờ, Hàn Hựu về văn phòng sắp xếp xong tài liệu tay về nhà.

 

Lúc về đến nhà Chúc Hi Ngữ mới từ nhà vệ sinh , thấy liền lập tức ngạc nhiên chạy tới ôm lấy :

 

“Sao về ?"

 

Hàn Hựu đỡ lấy cô:

 

“Lấy hạng nhất, Sư đoàn trưởng cho nghỉ một ngày."

 

Chúc Hi Ngữ reo lên, kiễng chân “chụt chụt chụt" hôn mấy cái liền:

 

“Anh thật giỏi!"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nhat-ky-tro-minh-cua-con-nuoi-doc-ac-thap-nien/chuong-163.html.]

 

Hàn Hựu dù ở bục khen thưởng cũng từng thỏa mãn như thế , ánh mắt sùng bái, yêu mến của Chúc Hi Ngữ, cảm thấy giờ thể gặp thần g-iết thần, gặp phật g-iết phật.

 

Anh bế về phía phòng ăn:

 

“Chưa ăn cơm đúng ?

 

Có món trứng hấp cá ngân cho em, nếm thử xem?"

 

Chúc Hi Ngữ treo :

 

“Em thật hạnh phúc quá ."

 

Hàn Hựu liếc cô:

 

“Thời gian vắng em tu nghiệp ?

 

Sao sáng sớm miệng ngọt thế ."

 

Chúc Hi Ngữ vẻ nghiêm túc:

 

, em học đại pháp trị chồng, hiện tại là truyền nhân đời thứ mười."

 

Hàn Hựu vỗ vỗ eo cô, hiệu cô xuống ăn cơm:

 

“Vậy lát nữa mở mang tầm mắt một chút, xem em định 'trị' thế nào."

 

Chúc Hi Ngữ giả vờ hiểu, vùi đầu thưởng thức tay nghề của Hàn Hựu lâu ăn.

 

Đang cúi đầu ăn thì cảm thấy cổ mát.

 

Cô cúi đầu , một sợi dây chuyền tinh xảo, mặt dây chuyền là một chú rắn nhỏ bằng vàng ròng ở trạng thái còn non, uốn thành hình giống con 9, mắt còn đính hai viên đ-á quý màu đỏ nhỏ xíu.

 

Hàn Hựu cúi xuống xem biểu cảm của cô:

 

“Thích ?

 

Chúc mừng cuốn sách đầu tiên của em xuất bản thành công."

 

Chúc Hi Ngữ cũng chẳng màng tới bát trứng hấp nữa:

 

“Thích lắm!

 

Đáng yêu quá !"

 

Hàn Hựu lấy những thứ còn trong vali, ngoài bánh Vân Phiến mà Chúc Hi Ngữ ăn, còn nhiều loại bánh ngọt kiểu Tô Châu:

 

“Anh thấy mấy thứ bán chạy nên mua mỗi thứ một ít."

 

Anh từ đáy lấy kem dưỡng da và kem gội đầu:

 

“Anh thấy ở bách hóa đại lâu loại phổ biến, nhưng khác với loại em đang dùng ở nhà nên dám mua nhiều.

 

Em dùng thử xem, nếu thích, nhờ bạn chiến đấu ở Thượng Hải mua hộ."

 

Chúc Hi Ngữ há hốc mồm những thứ bày đầy bàn ăn:

 

“Trời ơi, Hàn Hựu, phát tài ?"

 

Hàn Hựu sờ mũi, từ trong ví lấy mấy tờ đại đoàn kết:

 

“Tiền thưởng chỉ còn bấy nhiêu đây thôi."

 

Chúc Hi Ngữ bật :

 

“Vậy mua gì cho ?"

 

Hàn Hựu gật đầu, từ trong túi lấy một chiếc cà vạt màu xanh đậm, “Ừm, chẳng em thấy thắt cái ?"

 

“Chỉ cái thôi?"

 

Chúc Hi Ngữ cầm lấy chiếc cà vạt rõ ràng chỉ mua ở bách hóa đại lâu, “Cửa hàng Hữu Nghị bên Thượng Hải ?"

 

“Ừm, kịp nữa ."

 

Hàn Hựu mua đồ nửa ngày cuối cùng, lúc đó chỉ mải chọn quà cho Chúc Hi Ngữ, cà vạt là khi khỏi bách hóa đại lâu mới nhớ mua.

 

Chúc Hi Ngữ chút cảm động, nặn mặt Hàn Hựu:

 

“Sau đồ của cứ để em mua , thể chỉ cam lòng tiêu tiền cho em ."

 

“Anh chỉ tiêu cho em thôi."

 

Hàn Hựu trả lời, “Như mới ý nghĩa."

 

“Đồ ngốc."

 

Chúc Hi Ngữ đưa tay chạm chú rắn nhỏ giữa xương quai xanh của , “Cảm ơn , em đặc biệt thích nó."

 

Hàn Hựu ngón tay thon dài của cô đặt xương quai xanh tinh xảo, đan xen cùng chú rắn nhỏ chọn, ánh mắt trầm xuống:

 

“Cảm ơn thế nào đây?"

 

 

Loading...