Nhật Ký Trở Mình Của Con Nuôi Độc Ác [Thập Niên] - Chương 149

Cập nhật lúc: 2026-02-24 05:20:17
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

trạng thái hiện tại của Hàn Thanh Dương quá khiến đau lòng, giống như một bình băng tơ nhện bao phủ, dường như chạm bất cứ cũng thể khiến vỡ vụn.

 

Hàn Minh Sơn hiếm hoi nắm lấy tay con trai:

 

“Dương Dương, con ?

 

Có cha ở đây, gì cứ với cha."

 

Nước mắt Hàn Thanh Dương rơi xuống một tiếng “Dương Dương", cảm xúc trong lòng cuộn trào mãnh liệt:

 

“Cha, con sai , rõ ràng lúc đó đều bảo con nghĩ cho kỹ, mà con cứ nhất quyết ."

 

Hàn Thanh Dương cảm nhận bàn tay thô ráp của cha mu bàn tay , thấy đang khom lưng vội vã chạy tới đây, giọng run rẩy nhẹ:

 

“Cha, , thời gian qua hai buồn, tủi ?

 

Con đúng là một đứa con trai vô dụng, con tiền đồ như hai, lời như ba, hai thất vọng về con ?"

 

Tim của Hàn Minh Sơn và Điền Tự Trân đều tan nát, đặc biệt là Điền Tự Trân, bà lau nước mắt cho con trai, chính rơi nước mắt dữ dội hơn:

 

“Con ơi, thế, , thích con nhất, con trai nhất.

 

Phương Nhiễm giận con khó xử , xin , con đừng mà, tim sắp tan nát vì tiếng của con ."

 

Vành mắt Hàn Minh Sơn cũng đỏ, sáng nay con trai còn hăm hở theo các em đón dâu, giờ đây cả bao phủ bởi cảm xúc tiêu cực sắp hóa thành thực thể.

 

Đây là chuyện từng xảy , Hàn Thanh Dương luôn tươi rạng rỡ, ý khí ngang tàng, khi nào như thế ?

 

Ông định giọng , với vợ con:

 

“Chúng về nhà , nhà chú năm vẫn đang tổ chức hỉ sự."

 

Hàn Thanh Dương c.ắ.n mạnh đầu lưỡi , đừng thế nữa, Hàn Thanh Dương, con đủ hiểu chuyện , đừng yếu đuối rơi lệ thế nữa.

 

Là con trai, con để cha tóc bạc trắng còn vì con mà chịu tủi , lo lắng cho hôn nhân công việc của con; là em trai, con vẫn đang đơn phương tiếp nhận sự hy sinh từ các chị; là chồng, con để vợ thà tự hại cũng giao tiếp với con; là cha, con để đứa trẻ còn chào đời chính tự tay từ bỏ.

 

Con tư cách gì mà ?

 

Hàn Thanh Dương bình tĩnh tê liệt , tóm dùng một tông giọng đặc biệt bình thản kể chuyện xảy hôm nay với cha đường về nhà, và thông báo cho họ quyết định của :

 

“Con ly hôn, cha, xin , để hai gánh chịu cái giá do con sai chuyện , nhưng con thể để cô tiếp tục như nữa, cô cùng đường với chúng .

 

Chuyện hôm nay nếu để cô thành, nhà đối mặt với chú ba, chú năm, con đối mặt với hai ?"

 

Hàn Minh Sơn vỗ vai :

 

“Con đúng, chuyện của Phương Nhiễm lùi một vạn bước còn thể tạm coi là tình thể tha thứ, chỉ là dùng sai phương pháp để nỗ lực cầu sinh.

 

chuyện thì khác, cô tham thứ thuộc về , phản ứng đầu tiên là dùng m-áu thịt của chính thiết kế tình , tình yêu, thực sự là... khiến lạnh ."

 

Điền Tự Trân vốn nổi tiếng đanh đ-á lúc cực kỳ bình tĩnh, bà là con sói chọc giận, chỉ còn ý nghĩ bảo vệ con cái:

 

“Nếu Phương Nhiễm đưa điều kiện gì, chúng đều thể cho cô , chỉ cần cô bằng lòng buông tha con, chúng đối thủ của cô .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nhat-ky-tro-minh-cua-con-nuoi-doc-ac-thap-nien/chuong-149.html.]

 

Mẹ thừa nhận đối xử với cô tính là , nhưng bao giờ nảy sinh ý với cô , từng hại cô , thể dùng một bát thu-ốc phá t.h.a.i đổ thừa lên đầu , liệu dùng một bát thu-ốc đưa những khác mắt luôn ?"

 

Hàn Minh Sơn ho khan:

 

“Đừng những lời vô nghĩa nữa."

 

Đợi họ về đến nhà, cảnh tượng tưởng tượng xảy .

 

Phương Nhiễm thu dọn quần áo hơn nửa, khi thấy họ thì bình thản lên tiếng:

 

“Con cần đứa bé, nuôi nổi nó, cũng vướng chân Hàn Thanh Dương, càng nó sinh gia đình trọn vẹn còn ốm yếu, phiền đưa phẫu thuật, xong thì ly hôn, dọn về sân thanh niên trí thức."

 

xoay , giọng nhỏ đến mức khó thấy:

 

“Là với Thanh Dương, yên tâm, những gì đều là thật, đây coi như là lời xin cuối cùng của ."

 

Mày Hàn Minh Sơn giãn :

 

“Bất kể là cô Thanh Dương, đều câu , còn trẻ, sai chuyện, sai đường, chỉ cần kịp thời đầu thì vẫn còn cơ hội.

 

Cô ở nhà chúng chắc cũng vui vẻ gì, mặt nó xin cô, chúng lấy tiếc nhưng tôn trọng quyết định của cô.

 

Để bù đắp, cô yêu cầu gì cứ việc nêu ."

 

Phương Nhiễm lắc đầu, mặt cô thoáng qua vẻ bi ai, d.ụ.c vọng của con thực sự là mãi mãi thỏa mãn mà.

 

Rõ ràng lúc kết hôn hạ quyết tâm trân trọng cuộc hôn nhân vất vả lắm mới cầu , nhưng khi thấy tin đó luôn nhịn mà nghĩ:

 

“Chỉ một thôi, chỉ cần thành công, sẽ cùng Thanh Dương nỗ lực ở thủ đô, bao giờ lừa nữa.”

 

Chỉ một , bản trở thành con nghiện đường tắt để thỏa mãn d.ụ.c vọng, Phương Nhiễm rõ liệu còn đầu .

 

điều cực kỳ chắc chắn là, cô với Hàn Thanh Dương, với thanh niên mềm lòng rõ là âm mưu mà vẫn bằng lòng nhảy vũng bùn cứu rỗi , hãy để cô việc cuối cùng cho :

 

yêu cầu gì."

 

Ngày hôm , cả nhà Hàn Minh Sơn xuất phát bệnh viện huyện từ sáng sớm, tiễn đưa đứa trẻ vô tội , đối với đứa trẻ đó mà , đây lẽ trái là một sự giải thoát.

 

Hàn Thanh Dương cũng đây thực sự là giải thoát chỉ là sự tự an ủi của kẻ ác, khi ký tên tay đều run rẩy, trở thành kẻ sát nhân, cậy phận cha mà xử quyết một sinh mạng nhỏ bé.

 

Bề ngoài vẫn bình tĩnh trò chuyện với , xử lý công việc, thực chất trong lòng trống rỗng một chút cảm xúc nào, dường như đủ loại cảm xúc đang đan xen, cuộn trào, đang hổ báo rình rập đợi để lộ sơ hở.

 

Hàn Minh Sơn thấy chằm chằm ngoài cửa sổ bất động, vỗ vỗ :

 

“Có gọi điện thoại cho hai con ?"

 

Ông con trai nút thắt trong lòng, mà hai mà con trai nể phục, tin cậy nhất mới là đối tượng tâm sự nhất của .

 

Sắc mặt Hàn Thanh Dương lắm, tối qua gần như thức trắng đêm, vết thương tay cũng chỉ băng bó đơn giản.

 

Anh một kẻ phế vật đắm chìm trong cảm xúc, nhưng chính tự leo ngoài , thế là tìm bốt điện thoại gần nhất.

 

 

Loading...