Nhật Ký Trở Mình Của Con Nuôi Độc Ác [Thập Niên] - Chương 147
Cập nhật lúc: 2026-02-24 05:20:15
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Đáng lý chuyện đến đây là nên lật sang trang , nhưng Phương Nhiễm dường như ý định của Hoàng Vĩnh Trinh và Vương Nguyên Hương, cô lí nhí lên tiếng:
“Mợ năm, xin , con thể về nhà một lát ?"
Cô ôm bụng, “Con khó chịu."
Chút niềm vui của Vương Nguyên Hương tan biến, bà cảm thấy như nuốt một con ruồi.
Phương Nhiễm đầy năm phút bày trò , bà thực sự sợ , thế là bà vội vàng đáp:
“Được , cái bụng của con là quan trọng nhất, mau về .
Lát nữa mợ bảo Hàn Hưng mang cơm sang cho con."
Đợi Phương Nhiễm , Điền Tự Trân đỏ hoe mắt, hiếm hoi tỏ yếu thế với cô em dâu Vương Nguyên Hương:
“Thím nó ơi, cố ý thím vui, thím những ngày của xem, dễ dàng gì ?"
Bà sụt sịt mũi, với Hoàng Vĩnh Trinh một cách đầy tâm huyết:
“Vân Thâm cũng lớn , thím ba , thím nhất định chọn con dâu cho kỹ.
Tốt thì như nhà chú năm, rước hỉ khí về; thì như nhà , vớ đứa phá gia chi t.ử."
Hoàng Vĩnh Trinh nội tình chuyện kết hôn của Hàn Thanh Dương, nhưng cũng cảm thấy Phương Nhiễm chút phóng khoáng, nhưng lúc điều quan trọng hơn là an ủi chị hai:
“Chị chính là bế cháu sớm nhất trong ba chị em đấy, sẽ dần lên thôi, đừng buồn nữa."
Trong lúc trò chuyện, tiếng pháo nổ vang lên, ba chị em dâu rạng rỡ hẳn lên, đón tiếp ngoài.
Người gặp chuyện vui tinh thần sảng khoái, Hàn Phong hôm nay một Hàn Vân Thâm phong lưu, một Hàn Thanh Dương thanh tú cũng hề kém cạnh.
Anh cưỡi một chiếc xe đạp mới tinh, phía chở một cô gái mặc áo bông màu đỏ rực.
Tống Á vốn thanh mảnh, Hàn Phong tôn lên trông càng thêm vẻ như liễu yếu đào tơ.
Da dẻ cô trắng hồng, khuôn mặt thanh thoát, ngũ quan nhỏ nhắn nhưng tinh tế, mang theo nụ , cả trông dịu dàng.
Hàn Phong dừng xe, chu đáo nghiêng xe sang một bên để Tống Á với vóc dáng nhỏ nhắn dễ dàng xuống xe.
Thấy cảnh , Vương Nguyên Hương rốt cuộc cũng vui vẻ, thằng con ngốc lớn .
Hàn Phong xưa nay vẫn chất phác, các bậc trưởng bối trong thôn đều thích , đám con cháu cũng thực lòng coi là một vững chãi, vì chẳng ai khó cả, thuận lợi rước tân nương của về nhà.
Hàn Vân Thâm đuổi hết , chỉ để đôi vợ chồng mới cưới trong phòng tân hôn.
Trên giường phòng tân hôn trải bộ chăn ga gối đệm do Hàn Hựu và Chúc Hi Ngữ gửi về, nền vải đỏ thẫm là những hình thêu hoa tinh xảo, nổi bật nhan sắc vốn của Tống Á thêm vài phần.
Cô Hàn Phong đang bàn trang điểm dám gần, vỗ vỗ chỗ bên cạnh :
“Ngốc quá, đây ."
Làn da đen nhẻm của Hàn Phong suýt nữa che nổi vẻ đỏ bừng mặt, một gã đàn ông cao hơn mét tám nặng gần trăm cân, thế mà những bước chân nhỏ xíu.
Tống Á buồn khôn xiết:
“Nhanh lên, em giận bây giờ."
Thế là trong nháy mắt, chiếc giường phát một tiếng kêu t.h.ả.m thiết “rắc", Hàn Phong b-ắn phắt dậy:
“Xin... xin ."
Tống Á đưa tay kéo :
“Từ giây phút trở , em là vợ của , là chồng của em, giữa chúng cần lời xin ."
Cô nghiêm túc :
“Hàn Phong, là tự em chọn trong những đến dạm hỏi, bởi vì em tin rằng chúng thể cùng xây dựng cuộc sống hơn."
Giọng Hàn Phong tuy thấp nhưng kiên định:
“Anh sẽ đối xử với em, để em thất vọng ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nhat-ky-tro-minh-cua-con-nuoi-doc-ac-thap-nien/chuong-147.html.]
Anh ngượng ngùng bổ sung:
“Anh ngốc, nếu chỗ nào , em vẫn cứ dạy bảo giống như thời gian qua ?"
Tống Á nhịn xoa đầu một cái, thật đáng yêu:
“Được thôi, là học trò quan trọng nhất của em.
Bây giờ em dạy bài học đầu tiên, đó là đừng ngốc nữa, chỉ là đơn thuần chân thành chứ hề ngốc."
Trong lòng Hàn Phong cảm thấy ấm áp khôn tả, bế bổng mặt lên xoay vòng vòng, nhưng sợ cô sợ hãi, nên chỉ kiềm chế mà vuốt ve tay cô:
“Được, ngốc."
Hàn Thanh Dương tìm thấy Phương Nhiễm ở nhà Hàn Phong, sốt ruột kéo Hàn Hưng đang chạy nhảy lung tung :
“Có thấy chị dâu năm của em ?"
Hàn Hưng ấn cái bát trong tay lòng Hàn Thanh Dương, nó đang vội trêu đứa cháu ngoại nhỏ của chị hai:
“ lúc lắm, bảo em đưa cơm cho chị dâu năm, chị ở nhà, hình như là khỏe, tự về !"
Nói xong liền chạy biến.
Hàn Thanh Dương cũng thực sự lo lắng cho Phương Nhiễm, chọn một ít món cô thích vội vã chạy về nhà.
Cửa phòng khép hờ, thực lúc vẫn đến giờ khai tiệc, đường vẫn còn những dân làng đang vội vã tới, náo nhiệt, nhưng Hàn Thanh Dương vẫn bắt giọng của vợ trong tiếng náo nhiệt đó:
“Bao nhiêu tiền, đưa cho cô."
Một giọng nữ lạ lẫm vang lên:
“Năm hào, cô chạy chuyến , đưa thêm cho một đồng chắc quá đáng nhỉ."
“Cho cô đấy, cô mau , lỡ Hàn Hưng sắp sang tới nơi ."
“Chậc, đúng là tuyệt tình, dùng xong là vứt ngay ?"
Giọng nữ chút quen thuộc, sắc mặt Hàn Thanh Dương dần trở nên tái nhợt, nhịp tim của ngày càng chậm , giống như con cừu đang đợi đồ tể mổ thịt, cũng đang đợi sự phán xét của Phương Nhiễm.
“Hay là cô cứ bỏ thì hơn, may mắn nhà họ Hàn phát hiện , thì khó lắm, đứa mà cô xuống tay là cháu ruột của họ đấy."
“ tự chừng mực."
Lần đầu tiên Hàn Thanh Dương thấy tông giọng của Phương Nhiễm, bình tĩnh và đạm mạc.
“Được thôi, coi như đa sự.
Chúc cô vẫn may mắn như ."
Hàn Thanh Dương nhớ , đây là cô thanh niên trí thức chồng mà chửa gả cho Phó chủ nhiệm công xã Hác Trung, Hứa Chi Đào.
Anh né bóng tối, bước đúng là cô .
Tim Hàn Thanh Dương đ-ập mạnh một cái, tại Phương Nhiễm tụ tập với cô ?
Lần đến là rơi xuống nước đó ?
Phương Nhiễm đang gì ?
Anh chậm rãi di chuyển tới cửa sổ phía phòng ngủ, nhờ những luống rau che chắn, trong phòng.
Phương Nhiễm lấy một lọ bột đen thùi lùi, đang thêm nước .
Anh dường như đoán điều gì đó, và phỏng đoán chứng thực khi Phương Nhiễm rơi nước mắt lẩm bẩm với cái bụng:
“Bé con, vài năm nữa hãy đến tìm nhé, xin , con đến đúng lúc."
Giây phút , trái tim Hàn Thanh Dương câu đ-âm xuyên qua xuyên , trong miệng nồng nặc mùi m-áu, bát sứ vỡ vụn trong tay , rạch một vết thương sâu hoắm.
Trong mắt là sự khó hiểu, là đau lòng, là tủi , là giận dữ, là hối hận, kiềm chế thôi thúc xông chất vấn.