Nhật Ký Trở Mình Của Con Nuôi Độc Ác [Thập Niên] - Chương 146
Cập nhật lúc: 2026-02-24 05:20:14
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Điền Tự Trân vốn dĩ con trai vẫn hì hì, dù mấy đứa cháu trai trong họ tiền đồ đến mấy, bà vẫn cảm thấy con trai là nhất.
xong lời Hàn Thanh Dương, l.ồ.ng ng-ực bà dần tắc nghẹn một luồng khí:
“Cái gì mà ?
chính là giúp nó đun nước rửa chân, nó liền ở mặt đặt điều về đúng ?
mấy ngày nay vì cái nhà họ Hàn bận bận , sắp mệt ch-ết , nước rửa chân của chính còn chẳng đun.
Làm , phạm thiên điều ?"
Nói đến đoạn , bà thực sự thấy đau lòng.
Từ khi Phương Nhiễm mang thai, bà nể tình đứa cháu chào đời mà so đo chuyện cô thiết kế Hàn Thanh Dương nữa.
Bà vẫn thích Phương Nhiễm, nhưng cũng chỉ là thèm để ý đến cô con dâu , đồ ăn thức uống nên cho đều thiếu thứ gì.
Không ngờ , con khốn nhỏ những tính đổi, mà còn đổ chày đổ cối?
Cứ hỏi khắp thôn xem, cả cái thôn nhà chồng nào đun nước rửa chân cho con dâu ?
Hàn Thanh Dương thấy , một bàn tay đầy vết chai và sẹo cũ quẹt qua quẹt vùng mắt đỏ hoe, trong lòng khó chịu cực kỳ:
“Con xin , là con trách lầm .
Tiểu Nhiễm gì cả, là con nghĩ sai , mắng con , đừng nữa."
Điền Tự Trân nỡ trách , đây là đứa con trai bà ngàn mong vạn đợi mới , nâng như nâng trứng hứng như hứng hoa suốt hai mươi năm.
Bà hiểu con trai , nếu vì Phương Nhiễm ám chỉ cái gì đó, nó tuyệt đối sẽ tới chất vấn cha .
Có thể , trong đám con cháu nhà họ Hàn, ai hiếu thảo, thiết hơn ba đứa con của bà.
Bà sờ sờ cánh tay con trai, nén cơn giận trong lòng xuống:
“Con mau đến chỗ ba con giúp một tay , ."
Hàn Thanh Dương lúc mới bước một bước đầu ba mà rời .
Phương Nhiễm, hai con thảo luận, mới ngủ dậy.
Là phụ nữ mang thai, hôm nay cô chỉ cần yên một chỗ là .
Trong bếp đang hâm nóng một bát cháo thịt nạc, từ khi cô mang thai, Điền Tự Trân hào phóng cho cô ăn đồ , thịt, trứng, tinh chất mạch nha trong nhà từng đứt đoạn.
Cô bưng bát cháo thịt nạc lên, ăn một cách máy móc, chẳng nếm chút hương vị nào, trong đầu luân phiên hiện lên hai đoạn đối thoại.
Một đoạn là dịp cuối năm khi cô bệnh viện công xã kiểm tra.
Vị bác sĩ già cau mày bắt mạch cho cô :
“Cháu sinh thể chất thiếu hụt, mấy năm nay cũng bảo dưỡng , còn chút suy dinh dưỡng.
Cái con bé , lẽ nên dưỡng hai năm mới mang thai, thế hại lắm."
Trong lòng Phương Nhiễm dâng lên nỗi sợ hãi vô biên, cô mới chạm tới ngưỡng cửa của cuộc sống mới mà:
“Bác sĩ, con của cháu thì ?"
Lão bác sĩ bắt mạch lâu mới :
“Sinh thì vẫn sinh , nhưng cháu vốn thể hư, khi m.a.n.g t.h.a.i từng nhiễm lạnh nặng ?
Haiz, thời điểm thực sự .
Đứa trẻ xác suất cao sẽ di truyền thể chất của , sinh tám phần là sẽ bệnh tật ốm yếu, gia đình chuẩn tâm lý cho ."
Hy vọng cuối cùng của Phương Nhiễm c.h.ặ.t đứt.
Cô vô cùng may mắn vì lúc Hàn Thanh Dương ở đây.
Cô dám tưởng tượng nếu Điền Tự Trân vốn nghi ngờ và oán hận tình trạng của đứa bé, liệu bà đối xử tệ bạc với hơn , cô dám cá cược.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nhat-ky-tro-minh-cua-con-nuoi-doc-ac-thap-nien/chuong-146.html.]
Thế là cô giấu nhẹm tình trạng thực sự, bằng cách diễn đạt của riêng .
những ngày , nhà họ Hàn càng đối xử với cô , cô càng thấy chột , luôn mơ thấy cảnh ngủ dậy thì con còn nữa, chỉ trỏ c.h.ử.i rủa .
Đoạn hội thoại còn là lúc cô vô tình cuộc trò chuyện của ba em Hàn Minh Sơn tối qua khi sân hóng gió.
Giọng trầm nhất là của Hàn Minh Đức:
“Đại khái là như , tranh thủ một cơ hội đến nông trường bên , tuy là chạy việc ở tầng cơ sở nhất, nhưng thanh niên trải qua rèn luyện mới cơ hội hơn."
Hàn Minh Sơn với tư cách là cả, tiên phong trả lời:
“Con dâu mới m.a.n.g t.h.a.i lâu, Thanh Dương là cục cưng của nó, Bắc Thành xa quá, là cứ để Hàn Phong ."
Hàn Minh Thành im lặng một lát mới trả lời:
“Hàn Phong mới cưới, Tống Á công việc định, thực vị trí hợp với Thanh Dương hơn, Hàn Phong thật thà quá, sợ là xử lý nổi các mối quan hệ nhân sự phức tạp.
Chúng cũng khó lòng quyết định tụi nhỏ, quan hệ của chúng nó , là thế , đợi hai ngày nữa gọi chúng nó với , để chúng nó tự quyết định."
Hàn Minh Đức đối với hai đứa cháu trai đều đối xử công bằng:
“Được thôi, cứ theo lời chú năm ."
Tim của Phương Nhiễm cho đến tận bây giờ vẫn còn đ-ập thình thịch.
Tuy hết nhưng hai điều kiện “Bắc Thành" cộng với “công việc cơ sở" đủ ưu việt .
Không Hoa Quốc nào là đến Bắc Thành, mà một khi công việc ở thủ đô, dù là cơ sở nhất, leo dần lên cũng sẽ cơ hội định cư.
Tay cô vô thức vuốt ve bụng , đặt bát xuống, kiên định về phía tiệc cưới.
Nhà Hàn Minh Thành còn bóng dáng mấy em, họ công xã đón dâu , chị em dâu nhà họ Hàn đang ở phòng khách trò chuyện chờ đợi.
Phương Nhiễm rụt rè Điền Tự Trân, vẻ mặt mang theo nỗi u sầu, sợ hãi thầm kín mà cố ý, nép lưng Hàn Mạn Văn.
Hàn Mạn Văn là con gái trưởng của Hàn Minh Đức, lớn hơn Hàn Hựu nửa tuổi, năm nay cũng về Tây Lĩnh.
Các con của cô cũng theo cô về quê ngoại, chồng việc ở viện nghiên cứu do xin nghỉ dài ngày nên cùng.
Cô từ khi sinh lớn lên ở Bắc Thành, cha nghiệp trường danh tiếng Cục Thống kê, thì ở trường giảng viên đại học.
Gia cảnh , cuộc sống ưu việt, hôn nhân thuận lợi khiến cô trông vẻ khí chất như một đóa lan u nhã đến nỗi khổ nhân gian.
Điền Tự Trân thấy Phương Nhiễm như thì suýt nữa ngã ngửa vì giận.
Cô ý gì đây?
Trước mặt ám chỉ bà là chồng ác độc ?
Tưởng bà sẽ kiêng dè ?
Bà thèm, thế là bà lớn tiếng quát mắng:
“Thanh Dương ở đây, thu cái bộ mặt đó , ai gì cô ?
Giả vờ đáng thương cho ai xem?"
Vương Nguyên Hương nhíu mày, đây là ngày vui của con trai bà, chị hai cũng thật là quá nể mặt.
Vợ của Hàn Minh Đức là Hoàng Vĩnh Trinh phát hiện sự vui của em dâu, vội vàng đ-ánh trống lảng:
“Đám Hàn Phong chắc là sắp về nhỉ, chị thực sự tò mò, Nha Nha rốt cuộc là tính cách thế nào.
Mọi chắc phát hiện , mỗi Hàn Phong chúng nhắc đến Tống Á là mặt mũi đều đỏ bừng lên đấy."
Vương Nguyên Hương thì vẻ mặt kinh ngạc hưng phấn:
“Thật chị ba?
Thật là khó chị , Hàn Phong đen nhẻm như thế, mặt đỏ chắc cũng dễ phát hiện ha ha."