Nhật Ký Trở Mình Của Con Nuôi Độc Ác [Thập Niên] - Chương 142
Cập nhật lúc: 2026-02-24 05:20:10
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Mặt Tôn Hổ đỏ lên, nhưng hùng hồn :
“Em mười tám tuổi , tìm vợ bình thường ?"
Cậu đáp trả Trang Vĩ:
“Em thể sự kiên nhẫn như , hai mươi chín tuổi mà vẫn còn độc ."
Trang Vĩ ở trong đoàn và Hàn Hựu là hai phong cách khác , chỉ cần liên quan đến chính sự, luôn là một vẻ vui vẻ, phần lớn binh lính đều quá sợ .
Tôn Hổ chung sống với cũng nhiều, hiểu rõ tính cách của , cho nên mới dám “phạm thượng" như .
Trang Vĩ quả nhiên hề tức giận, đợi ngày mai đến nhà Hạ Hạ lấy danh phận, sẽ nhạo thằng nhóc thối đang hiến ân tình lấy lòng :
“Đến đây đến đây, ăn cơm thôi, say về nhé!"
Trang Vĩ khen ngợi quá lời từng món ăn của Hàn Hựu, khi đậu que là do Chúc Hi Ngữ xử lý, còn hết lời khen ngợi Chúc Hi Ngữ chu đáo, tỉ mỉ, nếu Chúc Hi Ngữ quen với phong cách của , e rằng sẽ hiểu lầm đây là sự mỉa mai.
Hàn Hựu chịu nổi nữa:
“Được , ăn cơm thôi!"
Trang Vĩ hiệu nâng ly r-ượu lên:
“Nào, nào, tiên chạm ly một cái!
Cảm ơn sự gặp gỡ của năm nay!
Chúc chúng năm tới bình an, thuận lợi, cầu ước thấy!"
Trước mặt Chúc Hi Ngữ là r-ượu trắng pha thêm nước lã pha loãng, cô yên tâm hưởng ứng Trang Vĩ, khi nuốt một ngụm lớn mới phát hiện r-ượu kích thích hơn cô tưởng tượng nhiều, nhưng cô đây từng uống r-ượu, còn tưởng rằng đây là chuyện bình thường.
Thế là tiếp theo cô Trang Vĩ xúi giục hết đến khác nâng ly, cuối cùng thậm chí còn chủ động chạm ly với Hàn Hựu, cho đến khi một ly cạn sạch, Hàn Hựu mới ngăn cô :
“Được , uống nữa là sẽ khó chịu đấy."
Chúc Hi Ngữ mơ màng Hàn Hựu:
“Anh... em thấy... hai...
Hàn Hựu ở đây thế ?"
Trong mắt Hàn Hựu xẹt qua ý đạt mục đích, nửa ôm cô lòng, với hai còn đang mải mê uống r-ượu:
“Cô say , đưa cô về phòng ngủ ."
“Tửu lượng của chị dâu cũng kém quá, em mới chỉ cho chị thêm một phần tư r-ượu trắng thôi mà."
Tôn Hổ líu lưỡi:
“Cháu trai mười lăm tuổi của em còn uống hơn chị ."
Hàn Hựu trả lời, bế ngang Chúc Hi Ngữ về phòng ngủ.
Cô ngủ trong lòng , cái miệng nhỏ chu , ngoan ngoãn đáng yêu.
Hàn Hựu mổ cởi bỏ áo ngoài của cô, đặt trong chăn.
Anh chút tiếc nuối, Chúc Hi Ngữ say r-ượu hóa ngoan như , ngay cả một câu nhảm cũng ?
Hàn Hựu thấy cô ngủ say, đoán chừng cô nhất thời sẽ tỉnh , bèn phòng vệ sinh, bưng nước nóng qua lau rửa cho cô một phen.
Khi phòng ăn, Hàn Hựu kiên nhẫn mà gấp gáp bầu bạn với hai , cho đến khi bọn họ đều say khướt ngã gục bàn.
Lúc mới dậy, ném hai phòng khách, tự dọn dẹp tàn cuộc.
Khi phòng ngủ, Hàn Hựu ngạc nhiên phát hiện Chúc Hi Ngữ tỉnh dậy, ngơ ngác trần nhà, đang nghĩ gì.
Nghe thấy tiếng mở cửa, cô đầu, ngoan ngoãn gọi :
“Hàn Hựu."
Giọng mềm mại.
Hàn Hựu bước vài bước đến bên giường, tay và mặt vẫn còn mang theo ẩm, là minh chứng cho việc mới tắm rửa xong.
Anh cởi bỏ áo khoác của , ghé sát bên Chúc Hi Ngữ:
“Tỉnh ?"
Trong mắt Chúc Hi Ngữ sương mù mờ mịt, cau mày:
“Anh là ai?
Tại ở đây?"
Cô đưa tay sờ sờ cằm Hàn Hựu:
“Chỗ của thật đáng yêu, thịt thịt."
Hàn Hựu thấy những lời rõ ràng là chút hỗn loạn của cô, ánh mắt sáng lên:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nhat-ky-tro-minh-cua-con-nuoi-doc-ac-thap-nien/chuong-142.html.]
“Em thích ?
Muốn nếm thử ?"
Ánh mắt Chúc Hi Ngữ m-ông lung:
“Nếm thế nào?"
Hàn Hựu dùng hành động dạy cô, lời úp mở:
“Như thế ."
Bỗng nhiên, Chúc Hi Ngữ giống như đột nhiên tỉnh r-ượu:
“Hàn Hựu, tại cảm giác như dường như uống r-ượu ?"
Sao mùi r-ượu trong thở của nặng hơn nhiều thế chứ.
Hàn Hựu giữ c.h.ặ.t cổ tay cô, dẫn dắt tìm câu trả lời:
“Vì bé cưng thất vọng mà."
“Đây là cái gì?"
Chúc Hi Ngữ theo bản năng thuận tay sờ sờ.
Hàn Hựu khựng , nhanh ch.óng phản ứng :
“Muốn xem?"
Toại nguyện nhận một cái gật đầu ngoan ngoãn.
Thế là dẫn theo khi thì mơ hồ khi thì tỉnh táo học tập một chút cách giải trừ chướng ngại, khoảnh khắc tiếp xúc với khí, mắt Chúc Hi Ngữ đầy kinh ngạc, vươn ngón tay điểm điểm:
“Không ."
Trán Hàn Hựu lấm tấm mồ hôi:
“Vậy thì giấu nó ."
Dưới ánh mắt tò mò của cô, Hàn Hựu từng chút một tiến gần.
“Thật kỳ lạ, đang gì ?"
Chúc Hi Ngữ mềm mại đẩy :
“Em khó chịu, đừng qua đây nữa."
Hàn Hựu nghiến răng, đây là phản ứng khi hưng phấn.
Không ngờ cồn còn cái .
Anh thuận theo ý của Chúc Hi Ngữ dừng :
“Được, qua đây nữa.
chúng đ-ánh cược một ván ?
Nếu lát nữa em hối hận, thì em lời , nữa."
Chúc Hi Ngữ hồi thần, quên mất bài học xương m-áu Hàn Hựu thời gian qua mà lập tức mắc bẫy của Hàn Hựu:
“Được."
chỉ qua một lát, Chúc Hi Ngữ nhận thua, cảm giác hiện tại cũng chẳng hơn lúc nãy là bao.
Hàn Hựu vẫn duy trì mệnh lệnh đó của cô, từ cao xuống thưởng thức, rõ ràng bản cũng dễ chịu gì, nhưng mãi cho đến khi Chúc Hi Ngữ đều vùng vẫy dậy ôm lấy , mới sẵn lòng thỏa mãn lời cầu xin mới của cô.
Anh ngày càng thu liễm, Chúc Hi Ngữ tỉnh táo .
Cô nhớ chuyện , đang định chất vấn Hàn Hựu, Hàn Hựu áp sát tai cô, khi cô lên tiếng cảnh cáo :
“Bé cưng, hôm nay trong nhà khách."
Cũng vì cô tỉnh , chút kiêng dè cuối cùng của Hàn Hựu cũng biến mất:
“Quy tắc tối nay là, , phát tiếng."
Chúc Hi Ngữ càng nhịn càng quá đáng, chỉ đợi đến khi cô thất thần mới chịu mủi lòng cúi xuống cô chặn những âm thanh tràn .
————————————
Ngày hôm , Hàn Hựu ghi nhớ hai trong phòng khách , sợ Chúc Hi Ngữ khi tỉnh dậy gặp họ trong nhà sẽ tự nhiên, nên đặc biệt dậy thật sớm.
Khi đến phòng khách, hai tên sâu r-ượu vẫn tỉnh.
Ngược là nước chuẩn cho họ ở đầu giường uống sạch sành sanh.
Đều là những qua huấn luyện, cho dù say cũng là ngay ngắn thẳng tắp.