Nhật Ký Trở Mình Của Con Nuôi Độc Ác [Thập Niên] - Chương 131
Cập nhật lúc: 2026-02-24 05:19:58
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Hàn Duyện reo hò tới, cầm lấy thỏi son cùng mà cô từng thấy trong đám cưới của Chúc Hi Ngữ:
“Tuyệt quá, vẫn là Hi Ngữ tâm lý, em cái !"
Bên cạnh thỏi son thì bình thường hơn nhiều, là một gói sữa bột dinh dưỡng dành cho trung niên và cao tuổi.”
Hàn Duyện cầm lên, hỏi Vương Nguyên Hương:
“Cái là cho bố là cho ai ạ?"
Vương Nguyên Hương chút ngượng ngùng, gói sữa bột mặt chỉ tên của Hàn Duyện, nhưng thứ mà lứa tuổi như Hàn Duyện sẽ uống.
Hàn Minh Thành cũng ở bên cạnh, thấy lời liền thản nhiên :
“Mang về cho bố cháu là ."
Ông luôn quen cũng hiểu nổi gia đình họ Hàn Minh Thắng của , nhưng so với ba con Đinh Phương Thư , họ miễn cưỡng vẫn còn hơn họ một chút, chuyện nhà họ cứ để họ tự giày vò .
“Vợ cháu khám thế nào ?"
Hàn Minh Thành đặt chén xuống, hỏi Hàn Thanh Dương đang vui vẻ cầm bộ tã lót xem xem .
Hàn Thanh Dương ngẩn , thấy chẩn đoán của bác sĩ.
Lúc đó vặn gặp chị hai Hàn Tố Á, giúp cõng đứa cháu trai đang phát sốt phòng bệnh, lúc thì Phương Nhiễm từ chỗ khám .
Anh lặp lời của Phương Nhiễm:
“Được hơn một tháng , đứa bé vẫn khỏe.
Chỉ là bác sĩ Nhiễm Nhiễm để tức giận, kích động, nếu sẽ cho đứa bé."
Hàn Minh Thành gật đầu:
“Bố cháu lời chứ?"
Hàn Minh Sơn là duy nhất thể quản Điền Tự Trân, ba chị em Hàn Thanh Dương từ nhỏ lời, hiếu thảo với cha .
Hàn Thanh Dương gật đầu, nụ mặt càng rạng rỡ hơn, một tuần gần đây là tuần hạnh phúc nhất của khi định chuyện hôn sự với Phương Nhiễm.
Mẹ tuy vẫn đếm xỉa đến Phương Nhiễm, nhưng cũng bao giờ sai bảo cô việc gì nữa, trứng gà, bột mạch tinh trong nhà cũng khóa nữa, hai con chồng nàng dâu tạm thời hòa bình, khí trong nhà cũng dịu theo.
Anh xem xét từng thứ bên , hai chị cũng phần, quyết định ngày mai sẽ mang đến chỗ các chị.
Vương Nguyên Hương thở dài, bây giờ hiểu chuyện chỉ còn đứa con trai ngốc nghếch của , bà bực buồn đ-ấm Hàn Phong một cái, cầm lấy bộ đồ dùng giường chiếu bàn:
“Ngày mai con công xã với Thanh Dương, ghé qua nhà Á Á một chuyến, hỏi nó tự mang bộ về là cứ để thẳng ở nhà."
Bà yên tâm, bổ sung, “Nhớ hỏi riêng nó."
Bộ đồ ở Tây Lĩnh cũng coi là thứ giá trị , nếu của hồi môn thì đối với nhà họ Tống mà là chuyện thể diện.
Dù cuối cùng cũng là đôi trẻ dùng, họ tranh chấp chuyện .
Hàn Phong nghĩ tại hỏi chuyện , nhưng ngăn cản việc học thuộc lòng lời của , ngày mai sẽ với Tống Á một nữa.
Dù Tống Á cũng thông minh, mỗi chuyện gì nghĩ thông cô đều sẽ kiên nhẫn giải thích cho , nghĩ đến đây, khuôn mặt ngăm đen của Hàn Phong lướt qua một tia thẹn thùng khó nhận .
Sau khi tiễn đám hậu bối , Vương Nguyên Hương lo lắng hỏi chồng:
“Lần Hi Ngữ gửi bao nhiêu tiền đồ như , cũng tự dưng gửi nhiều thế, chúng cần gửi quà đáp lễ ?"
Chuyện đáp lễ đúng là một vấn đề nan giải.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nhat-ky-tro-minh-cua-con-nuoi-doc-ac-thap-nien/chuong-131.html.]
Trong lòng Hàn Minh Thành cũng câu trả lời, nhưng ông hiểu cháu trai là tỉnh táo chừng mực, ông lắc đầu:
“Hàn Hựu gửi những thứ cũng để chúng đáp lễ, năm thế nào thì cứ thế ."
Ông dặn dò vợ :
“Có thể cho Hàn Hựu gửi đồ về nhà, nhưng đừng cụ thể là những thứ gì."
Hàn Minh Thành vẫn duy trì danh tiếng cho Hàn Hựu như thường lệ, những năm nay nhắc đến Hàn Hựu đều là lời , ngoài việc chính Hàn Hựu tiền đồ , cũng tách rời khỏi sự kinh doanh của Hàn Minh Thành.
Đều là cùng một nơi, chất lượng cuộc sống, mức độ kinh tế chênh lệch quá lớn sẽ dễ gây đố kỵ, Hàn Minh Thành kiên quyết cho phép cháu trai xảy vấn đề ở địa bàn của .
Vương Nguyên Hương thổi tắt đèn dầu:
“ , nào ông cũng một ."
Bà thở dài, “Thằng bé Hàn Hựu như , nếu là đẻ của nó, chỉ hận thể nâng nó trong lòng bàn tay mà bảo vệ.
Chỉ gia đình cả là trân trọng, gây chuyện tào lao."
Hàn Minh Thành thấy chủ đề cũng thở dài, cho dù bây giờ Hàn Hựu tiền đồ, ngoại hình bảnh bao đến mấy, ông cũng quên dáng vẻ đen nhẻm g-ầy gò, suốt ngày lang thang trong rừng của nó lúc nhỏ.
Chúc Hi Ngữ những ngày cũng bận, báo Nhật báo Thủ đô gửi quà tết và nhiều thư của độc giả cho cô, cô đều bóc từng phong thư xem, còn chọn một phần để thư trả lời.
Khi cô hết đến khác đặt b.út cái tên đại diện cho những ngày tháng của , trái tim đều đ-ập mạnh một cái.
Cô thể tránh khỏi việc nghĩ đến út của , đàn ông gần như nguyên tắc đối với cô.
Thấm thoát hơn mười năm, rốt cuộc gặp chuyện gì?
Lại ?
Cậu sống ?
Tại luôn liên lạc với cô?...
Chúc Hi Ngữ tin sẽ mất mạng sống như , cho dù khi còn nhỏ cô còn ngây ngô, cũng là một thông minh, lợi hại.
Hàn Hựu nhạy bén bắt tâm trạng trầm lắng của cô, giúp Chúc Hi Ngữ đóng phong thư bàn , cũng hỏi cô , chỉ đưa lời mời:
“Hôm nay bên ngoài ấm áp, ngoài dạo ?"
“Hôm nay thể nghỉ trưa ?"
Gần đây nhiều việc, Hàn Hựu nửa tháng nghỉ trưa.
Hàn Hựu cầm lấy khăn quàng cổ của cô, quàng cẩn thận cho cô, chỉ để lộ khuôn mặt nhỏ nhắn tinh xảo, tùy ý cúi đầu c.ắ.n một cái má cô:
“Anh càng ngoài dạo với em hơn."
Hai đến một con đường nhỏ ngoài cùng của khu nhà tập thể, doanh trại của bộ đội vẫn phát triển đến đây, gần chân núi, đến đây ít.
Hàn Hựu nắm lấy tay Chúc Hi Ngữ cho túi áo khoác của , chiều theo bước chân của Chúc Hi Ngữ mà chậm rãi bước , khí yên tĩnh nhưng ấm áp.
Chúc Hi Ngữ lặng lẽ hấp thụ ấm từ Hàn Hựu, theo từng bước chân tiến gần chân núi, khí trong lành dường như cũng một nữa tràn c-ơ th-ể cô, sự nhớ nhung, lo lắng, sợ hãi đè nặng trong lòng cũng theo đó mà dần dần tan biến.
Có nên với Hàn Hựu chuyện của út ?
Chúc Hi Ngữ phân vân, hiện tại thế giới dường như chỉ cô còn tin rằng còn sống, những năm qua đồng đội của cha, chú Nhậm dì Dương, bạn bè của , tất cả đều khuyên cô hãy buông bỏ, nhưng cô thể buông bỏ duy nhất khả năng còn sống đời của ?
Nếu cô cũng từ bỏ, út bây giờ?