Nhật Ký Trở Mình Của Con Nuôi Độc Ác [Thập Niên] - Chương 13

Cập nhật lúc: 2026-02-24 05:10:45
Lượt xem: 15

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Đại Bảo và Chúc Hi Ngữ cũng thiết lập mối quan hệ hợp tác , những lúc Chúc Hi Ngữ rời khỏi chỗ , Đại Bảo sẽ trông coi hành lý giúp cô.

 

Đợi Chúc Hi Ngữ sẽ chia cho Đại Bảo hai viên kẹo sữa Thỏ Trắng.

 

Những khác ở giường cứ lên lên xuống xuống, liên minh của hai trái vô cùng kiên cố, bởi vì họ vô cùng trùng hợp là xuống xe cùng một điểm đến.”

 

Chiều ngày 23, tàu hỏa tiến tỉnh Nam, cảnh sắc ngoài cửa sổ biến thành những mảng lớn đất vàng và sông ngòi, hiếm thấy màu xanh lá.

 

Chúc Hi Ngữ thấy liền , hiện tại cô đang ở cực Bắc của tỉnh Nam, mà nơi cô định là cực Nam của tỉnh Nam.

 

Sớm lúc Nhậm An Quốc cô sắp xếp địa điểm xuống nông thôn đặc biệt với cô.

 

Thành phố Hán Đài chọn cho cô ở nơi giáp ranh giữa tỉnh Nam và tỉnh Xuyên, văn hóa ẩm thực, khí hậu địa lý đều giống quê cha của cô là tỉnh Xuyên.

 

Công xã Tây Lĩnh chân dãy núi Tây Lĩnh nổi tiếng của Hoa Quốc, non xanh nước biếc, bốn mùa rõ rệt, tuy hẻo lánh nhưng môi trường sống tương đối mà .

 

Chúc Hi Ngữ tin tưởng phán đoán của chú Nhậm.

 

Chúc Hi Ngữ chằm chằm ngoài cửa sổ chớp mắt, tỉ mỉ quan sát vùng đất xa lạ , mặc sức tưởng tượng cảnh tượng “Giang Nam nhỏ" trong miệng chú Hàn, đồng nghiệp của chú Nhậm là như thế nào, cẩn thận từng li từng tí nhưng cũng đầy mộng mơ về cuộc đời mới của .

 

Chương 7 Hội hợp

 

Sáng ngày hôm , Chúc Hi Ngữ đặc biệt đến toa một khi chị Bạch tuần tra hàng ngày.

 

Qua lớp kính cửa phòng trực, Chúc Hi Ngữ thấy cô đang ăn sáng, bữa ăn đơn giản, chỉ là một cái màn thầu cộng với một lọ dưa muối tự .

 

Cô gõ cửa.

 

Chị Bạch thấy là cô liền mở cửa:

 

“Tiểu Chúc ăn sáng ?"

 

Chúc Hi Ngữ gật đầu, tán gẫu vài câu đưa tờ phiếu sữa bột trong tay:

 

“Cảm ơn chị Bạch chăm sóc em suốt chặng đường , đây là món quà em tặng Hân Hân."

 

Trong hai ngày qua, Chúc Hi Ngữ thường Bạch Hồng nhắc đến đứa con gái Hân Hân đầy một tuổi của , lời lẽ tràn đầy vẻ yêu thương.

 

Lần xa chủ yếu là gọn nhẹ nên mang theo quá nhiều đồ, may mà còn vài tờ phiếu sữa bột, là của một bạn chiến đấu của cha tặng trong bao lì xì năm ngoái.

 

Phiếu sữa bột hiếm và cũng đắt, các y tá đều là những cô gái trạc tuổi cô nên ai đổi cái .

 

Chúc Hi Ngữ nghĩ bụng chừng thỉnh thoảng nhờ vả việc sẽ dùng tới nên giữ , ngờ đến công xã Tây Lĩnh dùng đến .

 

Bạch Hồng thấy là phiếu sữa bột liền xua tay liên tục:

 

“Tiểu Chúc, em gì thế ?

 

Cái quý giá quá."

 

Bây giờ phiếu sữa bột đa là đặc cung cho lãnh đạo, ngay cả chợ đen cũng hiếm thấy.

 

Chúc Hi Ngữ cảm kích sự trông nom của Bạch Hồng những ngày .

 

Nếu Bạch Hồng thỉnh thoảng đến chỗ của cô trò chuyện, đừng khác, hết phụ nữ ở tầng giữa sẽ để yên như , còn ngầm cho phép Đại Bảo giúp cô trông hành lý.

 

Mặc dù Bạch Hồng là do Doãn Thông sắp xếp nhưng thực tế cô cũng cần chi tiết như .

 

Thế là cô một nữa đặt phiếu sữa bột lòng bàn tay Bạch Hồng, hóm hỉnh :

 

“Là quà cho Hân Hân mà, đúng lúc chị chẳng chị tàu suốt tiện cho Hân Hân b-ú .

 

Lần tặng coi như tặng quà gặp mặt sớm cho Hân Hân , em cũng lấy ."

 

Bạch Hồng chút cảm động, cô ngờ cô gái mà lãnh đạo đặc biệt dặn dò chăm sóc tinh tế như , lúc cô bằng tuổi cô đối nhân xử thế như thế .

 

Thế là cô cũng từ chối nữa, :

 

“Vậy chị Hân Hân đa tạ dì nhỏ xinh của con bé nhé."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nhat-ky-tro-minh-cua-con-nuoi-doc-ac-thap-nien/chuong-13.html.]

 

là bước đầu tiên để xây dựng tình cảm.

 

Sau khi khách sáo vài câu với Bạch Hồng, Chúc Hi Ngữ đến toa nhà hàng, cô mua một suất cho cả Đại Bảo, hết ba đồng sáu hào.

 

Chúc Hi Ngữ chút cảm thán tốc độ tiêu tiền mấy ngày nay, nhưng đây đều là những khoản chi thể tránh khỏi.

 

Không rõ tình hình ở thôn Thượng Hàn, cô chỉ thể tranh thủ cơ hội để bồi bổ cho nhiều nhất thể.

 

Hơn nữa so với một suất cơm, một tờ phiếu vài viên kẹo, cô càng lúc xuống xe vẫn còn gánh vác những ân tình trả hết.

 

————————————

 

“Công xã Tây Lĩnh, thanh niên trí thức công xã Tây Lĩnh tập hợp ở đây."

 

Khó khăn lắm mới chen khỏi đám đông xuống xe, Chúc Hi Ngữ tìm thấy một đàn ông trung niên rõ ràng là phụ trách đón họ ở gốc cây đối diện cửa ga.

 

Cô đang định tiến gần thì vạt áo truyền đến một lực kéo, cô vội vàng đầu , là Đại Bảo.

 

Đại Bảo nhét một quả táo lòng Chúc Hi Ngữ, vẫn là cái vẻ mặt hi hí đó:

 

“Chị Chúc, nhà em ở tiệm Hồng Ngõa gần công xã Tây Lĩnh, cơ hội em sẽ đến tìm chị chơi."

 

Nói xong liền lách đám đông chạy biến mất, Chúc Hi Ngữ còn kịp trả lời.

 

Rõ ràng xe chào tạm biệt , Chúc Hi Ngữ trầm tư tấm biển chữ “Công xã Tây Lĩnh" mà đàn ông trung niên đang giơ cao, đoán là Đại Bảo thấy cô bàn đến địa điểm xuống nông thôn cụ thể xe nên đặc biệt theo xem.

 

Chúc Hi Ngữ chút kinh ngạc sự thông minh nhạy bén của bé mới tám tuổi , trái nghĩ nhiều đến câu sẽ đến tìm cô chơi đó.

 

đến bên cạnh đàn ông trung niên, đối phương tay cầm một cuốn sổ bìa cứng, thấy cô gần chỉ ngước mắt lên:

 

“Tên gì, từ đến."

 

“Nhà máy dệt thủ đô, Chúc Hi Ngữ."

 

Quách Đằng thấy câu trả lời mới thực sự nghiêm túc đ-ánh giá cô gái mặt vài cái.

 

Nhìn sơ qua thì gì khác biệt với các nữ thanh niên trí thức khác, cổ quàng một chiếc khăn màu be trông mềm mại, khuôn mặt của cô cũng vì thế mà che chắn kỹ càng, chỉ thể thấy một đôi mắt to tròn.

 

Trong nhóm thanh niên trí thức gia thế nhất, xem khá là khiêm tốn.

 

Quách Đằng đ-ánh một dấu tích tên cô, hất cằm phía :

 

“Đợi thêm chút nữa, các cô là chuyến xe cuối cùng của hôm nay, còn thiếu ba nữa."

 

Chúc Hi Ngữ theo chỉ thị của ông về phía trống gốc cây, ở đó đỗ một chiếc máy cày, xe rải r-ác vài , cả nam lẫn nữ đều .

 

Chúc Hi Ngữ trèo lên xe, tìm một vị trí tương đối khuất gió trong những chỗ còn xuống.

 

Đương nhiên là ghế băng thứ gì tương tự, chỉ trải một ít rơm khô, cô cũng bày vẽ, trực tiếp gập chân xuống.

 

Trên xe yên tĩnh, đa đều thừ với vẻ ưu sầu, giấu nổi sự mệt mỏi.

 

Chúc Hi Ngữ thấu hiểu họ, đa chắc hẳn đều là ép xuống nông thôn.

 

Những năm nay thanh niên trí thức về thành thăm sớm rõ mồn một về cuộc sống của thanh niên trí thức:

 

nhiều việc đồng áng, đủ ăn, tiền cầm, dân làng bài xích, cơ bản thể về thành...

 

Đám thanh niên lớn lên ở thành phố mặc dù rõ việc đồng áng cụ thể như thế nào, nhưng hiểu rõ cuộc sống của sẽ sa sút trầm trọng, mà vui cho nổi?

 

Chúc Hi Ngữ vùi mặt khăn quàng cổ, tựa hai đầu gối của yên lặng.

 

Chẳng mấy chốc, một giọng nam chút ch.ói tai tiến gần:

 

“Máy cày?!

 

Đến cả thùng xe cũng ?"

 

 

Loading...